Nam quan hành (1) (2) & (3) - Quốc Việt
 Cuộc Lữ Hành Trên Đất - Vũ Đức Tô Châu
 Cám ơn người (*) - Quốc Việt
 Mùa xuân qua đồng cỏ - Vũ Đức Tô Châu
 Nhớ Biên Giới Chiều Mưa - Quốc Việt
 Ca dao Ngụy văn Thà - Quốc Việt
 Bài Thơ Về Mẹ / Ngày Của Mẹ / Nhớ Mẹ Xiết Bao / Thức Giấc Nửa Khuya - Võ Đình Tiên
 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Valentine day không có em - quang hy
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Hương Rơm - quang hy
 Hoàng Lan - quang hy
 Phố Cũ Trong Mưa - quang hy
 Liều - quang hy
 Cali – Mưa Trên Ngày Tháng Cũ... - MH Hoài Linh Phương
 Tâm Khúc Tình Ta. - MH Hoài Linh Phương
 KHÔNG CÓ CŨNG KHÔNG KHÔNG - Viên Thức, huệ thu
 Chút hương hoa bên kia trời cũ. - MH Hoài Linh Phương
 Ở Một Nơi Không Có Mùa Xuân. - MH Hoài Linh Phương
 Khúc Trầm Luân - Vũ Đức Tô Châu




quantho.net__________

Tác phẩm: 5634
Trang: 5818
Tác giả: 593


bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt


Huệ Thu xin giới thiệu đến bạn đọc
Chiều Xưa ,Chiều Nay / Chút Hương Xưa
Thể loại: Chùm Thơ
Tác giả: linh quân

Xin lưu ý: Là một Quán thơ, nên những bài thơ của các thi khách gửi đến hằng ngày, nếu nội dung không có ác ý và lời lẽ không làm tỗn thương ai , chúng tôi sẽ post lên trang của quantho.net trong tuần đó , tuy nhiên quantho.net không chịu trách nhiệm về nội dung của những bài thơ ấy , bài nào nếu quý khách thấy không chấp nhận được xin email cho ban biên tập biết rõ lý do , ban biên tập Văn tuyển chúng tôi luôn hoan nghinh những ý kiến xây dựng và đóng góp của quý vị. Những bài đã post lên những ngày tháng trước vẫn còn lưu lại, chúng tôi không xóa, quý vị có thể vào thư mục search tên tác giả và sẽ tìm thấy bài hay tác giả mà quý vị muốn tìm.

www.QuanTho.net


 

 

BÀN VỀ THƠ HIỆN ĐẠI Từ hướng nhìn trực diện

» Tác giả: nguyễn hoàng đức
» Dịch giả:
» Thể lọai: biên khảo
» Số lần xem: 12084

1. BÀN VỀ THƠ HIỆN ĐẠI Từ hướng nhìn trực diện

Người ta vẫn nói: “Cuộc tranh luận về thi ca không ít hơn cuộc tranh luận của toàn nhân loại.” Bởi thế bàn về THƠ HIỆN ĐẠI quả là công việc khai sơn phá thạch, khó vô cùng! Nhưng khó, không có nghĩa là chúng ta cứ thúc thủ khoanh tay chờ đợi, bởi lẽ trong thi ca cũng như cuộc sống, cứ chờ, cứ đợi, chờ đợi mãi sẽ lỡ mất chuyến đò thời đại. Trong suy tư đó, riêng cá nhân tôi, thấy biết ơn ông Đỗ Minh Tuấn là người đã mạo hiểm bổ nhát cuốc đầu tiên trên báo Văn nghệ trẻ vào con đường thơ hiện đại. Cách bàn của ông Đỗ Minh Tuấn, theo tôi, là cách bàn của một nhà thơ bay trên đôi cánh mộng mơ của nhà thơ, nhiều hơn là của một nhà thơ với đôi chân lội trên cánh đồng chữ nghĩa. Bài viết của ông nhắm đến vẻ đẹp mờ ảo bàng bạc của thiên thai thơ với khoảng không mông lung ngẩn ngơ chìm đắm trong cuộc dày vò của ngôn ngữ đoạ đầy, và siêu ngôn ngữ ám ảnh... Theo tôi, đây là cách bàn vào “đĩa mềm” của ngoại hình thơ, chứ chưa phải cách bàn vào “ổ đĩa cứng”. Với suy nghĩ đó, từ một hướng khác, tôi muốn thử nghiệm cuộc tìm tòi những bản sắc định hình nào đó mang tính cấu trúc hay hệ thống của thơ hiện đại.


Vì đây là một cuộc thử nghiệm với những luống cày khai vỡ, nên tôi cố trình bày bài viết của mình thành những đề mục rành rẽ để các tác giả và bạn đọc tiện trao đổi. Việc đầu tiên theo tôi muốn tìm hiểu thơ hiện đại là gì, chúng ta cần thiết định quan niệm về một thời gian tính : cổ điển và hiện đại.


Quan niệm về thời gian tính:


Thơ hiện đại khởi từ đâu đây? Chẳng hạn chúng ta nghĩ gì về một thời gian hiện đại được các chuyên gia thiết lập sau thời Hậu Phục hưng với sự xuất hiện của một loạt các nhà bác học thiên tài như Copenic, Gallile, Kepler, và Newton ?


Ở Việt Nam khi bàn về thế hệ Thơ Mới 1932 – 1945, không ít các tác giả đã đặt “võ sĩ” Thơ Mới vừa chớm ra đời phải so găng với chàng thơ cũ khổng lồ - có số tuổi gần bằng chiều dài lịch sử, cuộc đấu có cân sức không? Và khi nữ thi sĩ Hồ Xuân Hương làm cuộc “đảo phách” lối thơ chữ Nôm thì đã nên coi là một bắt đầu thời kỳ thơ mới chưa?


Đó là một số cật vấn nảy sinh, khiến tôi nghĩ việc thiết lập quan niệm Cũ - Mới là rất cần thiết.


Thi ca chẳng bao giờ tách dời tư tưởng của thời đại, và dòng thơ cận đại chảy về hiện đại hôm nay càng ngày càng ảnh hưởng sâu sắc các trào lưu triết học để hình thành trường phái sáng tạo cho mình. Vậy thời điểm đầu tiên tôi chọn là:


- Thế kỷ XVII, với sự xuất hiện của Descartes. Tại sao vậy?


Descartes được coi là ông tổ của chủ nghĩa Duy lý ( rationalisme ) về sau có ảnh hưởng rất lớn đến dòng thơ duy lý. Ông là người đặt nền tảng cho Cái Tôi suy tưởng – “Tôi tư duy vậy tôi tồn tại” ( Je pense donc je suis), đó là “cogito” - Hữu chủ tri là nền móng cho cái tôi của nền thơ mới. Kể từ Descartes trở đi, các nhà khoa học và thi nhân bắt đầu khởi từ chỗ đứng của mình ( cái tôi - chủ tri - chủ cảm) tìm kiếm chân lý thực tại. Thêm nữa Descartes đánh dấu vết rạn nứt đầu tiên. Khi ông vật lộn từ chấm số không để tách cho thời đại ánh sáng một tư duy mới thoát khỏi lối tư duy cựu truyền. Ông nói: “Phải đổ tất cả thúng táo đi khi thấy đã có nhiều quả thối”. Nhưng mốc thời đại mới của thi ca với sự xuất hiện của Descartes đã ổn chưa ? Theo tôi là chưa! Thời Phục hưng ra đời chấm dứt thời mông muội trung cổ với sự xuất hiện của hàng loạt các thiên tài như Raphael, Leonardo De Vinci, và Michelangelo thì có được coi là thời mới không?


Với những câu hỏi đó, tôi chọn thời kỳ Thập Tự chinh vào thế kỷ XII và XIII làm điểm mốc với hai lý do:


- Cuộc Thập tự chinh là cuộc đụng đầu hiểu biết, học hỏi giữa phương Tây và phương Đông, nhờ cuộc đụng đầu này, thế giới đóng kín của hai phương trời rút ra một nhận thức mới để mở màn cho thời đại mới. Và sau cuộc Thập tự chinh “đội quân thần thánh châu Âu” rệu rã trở về đã dồn sức biến đổi năng lượng thất trận của mình làm nên buổi vàng son của thời Phục hưng.


- Cùng thời điểm này xuất hiện cuộc thám hiểm của Marco Polo đến Trung Quốc, từ đó hai nền văn hoá Đông - Tây mở màn có những trao đổi văn hoá, chính trị, xã hội.


Thế là biên giới cái mới được mở ra rất rộng, điều đó cũng công bằng thôi, vì khi đưa Cũ - Mới lên sới, thì chí ít cũng phải cùng hạng cân nhất định. Vậy thời gian tôi định áp dụng xem xét sẽ là: Hiện đại, Cận đại, và Tiền Cận đại. Nhưng tôi thiết nghĩ, quan niệm Cũ - Mới không nên chỉ căn cứ vào thời gian năm tháng cụ thể, mà còn nên căn cứ vào THỜI GIAN TÍNH. Đó là quan niệm về Cũ - Mới tính: Cũ - Mới là hai cực, cái gì hướng về Cũ là cũ, cái gì nhân danh cái Mới là mới. Sau khi đã xác định quan niệm về thời gian tính Cũ - Mới, cổ điển và hiện đại, chúng ta thử tìm hiểu bản sắc của thơ hiện đại.


1- Tính nhà nghề


Một điều khác biệt rất căn bản giữa thơ hiện đại với thơ cổ, là thơ hiện đại mỗi ngày lại xác định một cách rõ nét hơn tính nhà nghề thuần khiết của nó. Nghĩa là thơ hiện đại ngày càng tích luỹ về lượng và phẩm để khu biệt thành một nghệ thuật thơ - một chuyên môn thơ – và một nghề thơ.


Trái lại trong quá khứ, thơ chưa hẳn được coi như một con đường nhà nghề biệt lập, một con đường nghệ thuật tự mưu tồn. Với các thi nhân như Lý Bạch, Đỗ Phủ, hay Nguyễn Trãi, Nguyễn Du... thì đều lấy khoa bảng quan trường làm lối đi chính diện, sau đó mới sử dụng khả năng chữ nghĩa của mình để tiêu dao vào thơ như một nhu cầu văn hoá quí phái thanh tao. Tóm lại có thể nói vắn tắt một câu, xưa kia ngay với cả các thi nhân: Quan Trường đi trước, Thi Trường đi sau. Đây là một đặc trưng chỉ nên xét tương đối ở phạm vi hình thức, bởi ngay từ thời cổ đại, khi thi sĩ Homer ôm chiếc đàn lia cổ lang bang khắp nơi ngâm lên những vần thơ Illiad và Odyssey, thì vai trò thi sĩ nhà nghề đã xuất hiện rồi. Tuy vậy nếu tham chiếu đặc tính này vào nền văn học Nga, chúng ta thấy rất rõ: sau tên tuổi nhà thơ Lomonosov – người cha của nền văn học Nga (father of Russian literature) là hàng loạt các thi sĩ nhà nghề như: Puskin, Pasternak, và Akhmatova ... Ở Việt Nam, đặc tính này có lẽ xuất hiện muộn hơn với hình ảnh thi sĩ Tản Đàn vừa làm thơ, vừa tranh luận về thơ, vừa lo đi khắp trong Nam ngoài Bắc để ra một tờ báo thơ, và sống bằng nghiệp thơ.


2- Tính phi vần điệu và nhịp điệu


Thủa xưa , khi người Hy Lạp phải viết bằng da thú, và người Á Đông viết trên thẻ tre hay đất nung, thì thơ rất cần đến vần điệu và nhịp điệu để truyền khẩu thuộc lòng. Ở ta chẳng hạn, lối thơ Lục Bát rất hữu hiệu trong việc truyền tụng các bài ca dao hay các bài thơ. Có rất nhiều người không biết chữ đã có thể đọc thuộc lòng cả cuốn “Truyện Kiều” của Nguyễn Du.


Ở phương Tây, các lối thơ sonet, ballad, hay rondo rất phổ biến, cũng là để dễ dàng truyền đạt và lãnh nhận. Đặc biệt thể thơ kép vần cuối hai câu một a-a, b-b... do Hoàng đế Alexandre nghĩ ra rất là thông dụng. Đây là hai câu điển hình của ông:


Càng học ít càng buồn (a)
Dù uống nước trong chẳng thấy được nguồn (a)


Song thời đại đã thay đổi, theo cách nói của Victor Hugo, thì đại công nghệ máy in ra đời đã làm sụp đổ thói quen truyền khẩu. Những cuốn sách xếp hàng từng chuỗi ra đời luôn sẵn lòng dâng đại tiệc ê hề chữ nghĩa cho con mắt. Lối thuộc lòng càng ngày càng rơi xuống địa hạt bình dân. Kể từ đây các nhà thơ vùng lên tháo cũi sổ lồng khỏi những Đường luật, sonet luật, hay Lục Bát luật, để mặc cho nàng thơ sải cánh bay trong tâm hồn muốn trải ra bất tận ở mọi chiều kích. Chúng ta thử ngắm tứ thơ bình dị của Shelley khi vượt qua khuôn khổ gò ép trong bài “Chim sơn ca”:


Chào sơn ca hỡi tâm hồn vui vẻ
Chim bé bỏng chẳng bao giờ ủ dột
Từ bồng lai và thiên giới bao quanh
Trái tim nhỏ ngập tràn giăng mắc
Cung đàn vô tận những thần khúc diệu kỳ


3- Vẻ đẹp hồn thơ chanh vanh cùng vẻ đẹp của không gian thơ, hay cái tôi hoà điệu cùng cảnh vật trong đối thoại


Thơ xưa thường nhắm tả cảnh vật, tả đôi mắt nhà thơ nhìn cảnh vật như:


Dưới cầu nước chảy trong veo
Bên cầu tơ liễu bóng chiều thiết tha
Nguyễn Du


Hay:


Gió liệng sen kỳ lạ ngó đàn chim tắm
Chú cá ngao du lượn dưới bóng một cây cầu
Vô danh


Hoặc có nhìn người thì nhìn bằng con mắt nhìn từ ngoài vào:


Trăng soi mái lều đàn gà đậu
Dấu chân in trên bờ đá lạnh tê
Wentingjun (tên Tầu phiên âm qua tiếng Anh)


Tuy cũng có không ít câu thể hiện chủ thể đan xen cùng khách vật:


Từ đỉnh tháp cao tôi kinh ngạc nhìn bão mưa trút xuống mênh mông
Nhìn lá rụng tường thành lòng sao trống rỗng
Li Dong


Nhưng tỉ lệ những câu thể hiện cái tôi là trung tâm quan sát rất hiếm. Trái lại nếu đọc thơ hiện đại, chúng ta thấy nổi lên rất rõ một điều: cái tôi luôn luôn đòi quyền xuất hiện với cảnh vật, ở rất nhiều bài thơ, người ta thấy tỉ lệ đăng đối 1-1 giữa cái tôi và ngoại cảnh, chúng hòa quyện đối thoại với nhau, cái này xuất hiện làm cớ cho cái kia, cái bên ngoài nổi lên phản chiếu cho cái bên trong. Có vô vàn dẫn chứng cho luận điểm này, ở đây tôi xin được trích dẫn vài câu trong bài “Hành trình” (Le voyage) của Beaudelaire, được coi là bài thơ tiền phong của Thơ mới:


Ánh mắt dõi chào hòn đảo, mỗi lần đêm tắt
Như El Dorado và Miền Đất Hứa
Trí tưởng tượng sẵn lòng mời đại tiệc
Và doi cát bừng lên trong ánh bình minh


Con thuyền thép uống say dầu
Kẻ si tình thống thiết mơ những bến bờ ảo mộng
Mơ một Đại Tây Dương và tìm trong biển cả
Sự trống vắng mênh mông để ảo ảnh tràn dâng


4- Cái tôi toàn thể - thuận lý và suy lý


Xưa kia, phương Tây cũng như phương Đông, cái tôi là một cái tôi thuần khiết, một cá thể đong đầy chính nó, và không thể giản lược hơn được nữa. Tôi là tôi giống như A là A – là một chân lý tuyệt đối. Nhưng kể từ khi Hegel xuất hiện với phép biện chứng “sự vật mang mâu thuẫn trong lòng nó”, A vừa là A, vừa là cái Phi A, thì cái tôi của thời đại mới đã phân rã và vật lộn khốc liệt để sản sinh nhà tiền phong mới của thi ca – đó là Dostoievski với cuộc mổ xẻ bản ngã. Tôi vừa là cái tôi hợp lý, vừa là cái tôi bất thường phi lý. Thi ca đương thời là thi ca vật lộn giữa cõi thực và cõi ảo, giữa lôgic và phi lôgic, giữa ý thức và vô thức, giữa ý chí và tâm linh, giữa cái tôi thuận lý và cái tôi bất thuận lý.


5- Phản lý trí và cuộc tái lên ngôi của lý trí


Triết học kinh viện cũng như các lề luật giáo điều của tôn giáo và xã hội đã đè nặng suốt chiều dài lịch sử, kể từ khi Nietzsche cất tiếng gào cáo chung “buổi hoàng hôn của các thần thánh” thì thi ca trỗi dậy đảo lộn đám mây đen dầy đặc của bầu trời suy lý, và các trào lưu văn học phản tri luận(anti intellectualisme), phản tiểu thuyết (anti-roman),và phản sân khấu (anti-theatre) xuất hiện. Nếu như có thời Boileau ca ngợi lý trí:


Hỡi thi sĩ yêu chuộng lý trí
Đấy phương châm tận ý noi theo
Bao nhiêu vẻ đẹp giá cao
Mượn nơi lý trí văn hào mới nên


Thì đến thời người ta đua nhau bài trừ trí năng: đừng lý luận với thơ, cũng như đừng lý luận với người yêu. Và Paul Eluard còn phất lên ngọn cờ: “Một bài thơ phải là một sự phá sản tâm trí và không thể nào hiểu khác được.”


Song không người nghệ sĩ nào có thể kiến thiết tác phẩm của mình bên ngoài lý trí, nhận thức sớm điều đó, triết gia Heidegger, người bỏ công nghiên cứu thi ca rất nhiều có nói: “Chống lại lôgíc không có nghĩa là nhắm tới phi lôgíc mà nhắm tới một lôgíc mang bản tính đích thực.” Nếu chúng ta ngắm nhìn các nhà thơ hiện đại thì sẽ thấy: lý trí hoàn toàn đã ngược nguồn lên ngôi trở lại với các tập thơ phô ra vẻ triết lý của mình ngay từ cái tên như:


- Nhà thơ Ba Lan, Zbigniew Herbert với tập thơ “Ngài suy tưởng” (Mr Cogito).


- Nhà thơ Đức, Micheal Kruger với tập “Con mèo của Diderot” ...


6- Siêu trực giác hay trực giác tầng hai


Chúng ta không thể bỏ qua đặc tính giải phóng tình dục của thời đại mới. Xưa kia, một sợi tóc mơn man, một làn da chạm khẽ của nàng, có thể khiến các thi sĩ cổ điển run rẩy “những luồng run chạy khắp thịt da ngà”, nhưng ngày nay với những bãi tắm Ađam và Êva, cùng những lối sống cohabiter (rủ nhau ở cùng) đầy phóng khoáng, thì những cử chỉ nhẹ cân kia chẳng còn khích dậy được bao nhiêu thi hứng nữa. Thay vào đó, các thi sĩ hiện đại đã đưa trực cảm của mình lên cao hơn, để gặt hái một ý nghĩa chiều sâu - chiều cao của tâm hồn, để thâu lấy một ý nghĩa lẩn dưới làn da đó. Chúng ta thử ngắm một đoạn thơ tình của John Montagne, nhà thơ hậu hiện đại Ireland:


Tôi sẽ nói với em một chân lý đau đớn
Hãy hiểu lấy ít nhiều
Bị ruồng bỏ còn khó hơn là đi ruồng bỏ
Ôi giấc mộng vàng tôi đã bơi trong nó
Chiếc xương sườn biệt vắng và hơi ấm chỉ còn trong tưởng tượng
Hãy khóc cho tình ta cắm sâu như rễ
Hãy lang thang về tình nghĩa xa xưa
Chẳng có bản nhạc nào muốn băm viên những lời ca


7- Biểu tượng


Tôi xếp biểu tượng vào mục tối hậu để đúc kết vấn đề. Đặc điểm căn bản nhất mà thơ hiện đại khác thơ cổ điển là ở cuộc tìm kiếm biểu tượng mới của nó, cũng như việc coi biểu tượng là đất sống cốt tử của thơ, Paul Claudel đã quả quyết: “Biểu tượng đã đóng vị trí người cha của tín điều và nghệ thuật thế kỷ XX.”


Chủ nghĩa tượng trưng ( symbolism ) vào cuối thế kỷ XIX đã nhảy vọt một bước dài trong việc tìm kiếm một biểu tượng mới cho thơ. Paul Valery đã chủ trương rằng: Một nền thi ca cao cả phải có khả năng kết dính thế giới bên ngoài với cái thế giới bên trong đầy ám ảnh mộng mơ của con người.


Tôi cho rằng, đó cũng là cách đúc rút bản sắc của thơ hiện đại:


Thơ hiện đại kiến thiết một chỗ đứng mới của thi nhân - một tương giao tương hỗ trực tiếp giữa thi nhân và cuộc đời, một nhãn quan chủ - khách mới, và một biểu tượng mới được đúc rút từ cảm năng lẫn trí năng và tâm năng.


Tôi xin được kết thúc ở đây, và rất mong nhận được lời trao đổi của các tác giả và bạn đọc.


N.H.Đ
12/1996


2008-06-13 04:18:50



Rating: 2.8/5 (43 votes cast)

[1]

  • Xin lưu ý: Là một diễn đàn tự do, quantho.net không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến đóng góp từ độc giả. Những ý kiến đóng góp có những lời lẽ không hay sẽ bị BBT xoákhoá IP vĩnh viễn. (khi bị khoá IP bạn sẽ không thể vô được quantho.net nữa.)



bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt

 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Thi Nhân Hành Khúc / Chúng Tôi Không Muốn Chết - tâm thanh
 Qua Cầu Đắng Cay - hàn thiên lương
 Sơn Tinh Thủy Tinh - Trần Hoan Trinh
 Tình khúc vần " Ông " - nguyên hà
 THẨM ĐỊNH KHÔ THI - tâm thanh
 Đánh Đai Lưng Gầy - Đỗ Anh Thơ
 TẦU NÔ MỘ KHÚC - tâm thanh
 Đà Thảo Khấu Diệt Độc Xà - tâm thanh





phụ trách quán thơ
Huệ Thu
saimonchunhan@gmail.com

Follow Us


 Hậu giang thương nhớ - phạm thành tính
 Tình khúc vần " Ông " - nguyên hà
 Về Quê Hương An Giang - đông hòa-nguyễn chí hiệp
 Sơn Tinh Thủy Tinh - Trần Hoan Trinh
 Dây Tơ Hồng - Võ Đình Tiên
 Hoa Đọng Tình Thơ / Cảm Cảnh Mưa Thu / Động Và Tĩnh / Trăng Trung Thu - Diệu Tri
 HTN giới thiệu tập thơ Lục Bát Huệ Thu - huệ thu, hà thượng nhân
 Bài Thơ Về Mẹ / Ngày Của Mẹ / Nhớ Mẹ Xiết Bao / Thức Giấc Nửa Khuya - Võ Đình Tiên
 Hoa Phượng Tím Mùa Hạ - Hoang_Vu
  Áo Bà Ba - Vũ Trọng Tâm


trang chính    100 tác phẩm mới 



Thực hiện:  
Bùi Ngọc Tô, Huệ Thu, Tuấn Nguyễn, Phương Nguyễn, Tú Phương, Tâm Thơ, Long Nguyễn, Đăng Lê, Trần Thanh, Ngô Nguyễn Trần
(Hoa Kỳ - Pháp - Đức - Áo - Úc - Hoà Lan - Việt nam)