Nam quan hành (1) (2) & (3) - Quốc Việt
 Cuộc Lữ Hành Trên Đất - Vũ Đức Tô Châu
 Cám ơn người (*) - Quốc Việt
 Mùa xuân qua đồng cỏ - Vũ Đức Tô Châu
 Nhớ Biên Giới Chiều Mưa - Quốc Việt
 Ca dao Ngụy văn Thà - Quốc Việt
 Bài Thơ Về Mẹ / Ngày Của Mẹ / Nhớ Mẹ Xiết Bao / Thức Giấc Nửa Khuya - Võ Đình Tiên
 Valentine day không có em - quang hy
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Hương Rơm - quang hy
 Hoàng Lan - quang hy
 Phố Cũ Trong Mưa - quang hy
 Liều - quang hy
 Cali – Mưa Trên Ngày Tháng Cũ... - MH Hoài Linh Phương
 Tâm Khúc Tình Ta. - MH Hoài Linh Phương
 KHÔNG CÓ CŨNG KHÔNG KHÔNG - Viên Thức, huệ thu
 Ở Một Nơi Không Có Mùa Xuân. - MH Hoài Linh Phương
 Chút hương hoa bên kia trời cũ. - MH Hoài Linh Phương
 Lời Tình Ca Từ Nghìn Trùng Mang Mùa Thu Hội Ngộ - MH Hoài Linh Phương




quantho.net__________

Tác phẩm: 5634
Trang: 5818
Tác giả: 593


bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt


Huệ Thu xin giới thiệu đến bạn đọc
Chinh Phụ Đoạn Trường Ngâm
Thể loại: trường thiên song thất lục bát
Tác giả: sài môn chủ nhân

XIN LƯU Ý: TẤT CẢ NHỮNG FILE ÂM THANH, VIDEO .... XIN TRẢ CHI PHÍ 10 USD CHO MỖI FILE KHI ĐĂNG TRÊN WEB QUÁN THƠ. CHÂN THÀNH CẢM TẠ !

www.QuanTho.net


 

 

Thơ Nguyễn Bá Trạc

» Tác giả: nguyễn bá trạc
» Dịch giả:
» Thể lọai: Chùm Thơ
» Số lần xem: 11208

1. Nguyễn Bá Trạc

Nguyễn Bá Trạc

Những bài thơ lẻ






xếp theo thứ tự ngày tháng từ 1987 đến 1994


 

Thơ Bắc gửi Nam

San Jose 11 tháng 11, 1987....

Còn gì để nói ở trong thơ?

Hồn đã lặng thinh, mắt đã mờ

Bốn phương mù mịt như sương khói

Mỗi người một mảnh một tâm tư


Tôi ở miền xa mới trở về

Bay từ Texas đến Cali

Lòng hoang mang lắm trên trang giấy

Muốn viết nhưng rồi chẳng viết chi


Mà nói cho ngay - biết viết gì

Khi đời bế tắc viết nhau chi?

Đứa dăm chai ngủ chưa tròn giấc

Đứa vẩn vơ hoài những chuyến đi


Từ chốn xa về với lá khô

Với mây hiu quạnh gió phiêu du

Mang trong trí nhớ dăm ông bạn

Mới nửa đường thôi đã mệt đừ


(Trong chiếc rọ này một lũ cua

Quơ quào nhau mãi chuyện ăn thua

Tính xem, cả lũ đều thua cả

Tổng kết tình hình: Ta vẫn thua)


Tái Bút:

Đầu mùa đông mắt bỗng dưng mờ

Còn gì để nói ở trong thơ

-Xưa anh hoàng tử trên lưng ngựa

-Nay thằng gù trong xó nhà thờ


Mong thư,



SÁNG THỨ TƯ CHỚM XUÂN ĐI DẠO

Anh kể em nghe chuyện mặt trời

Cỏ xanh vàng óng ướt sương mai

Trời xanh lơ nhạt và mây trắng

Chim hót reo mừng buổi sớm mai


Trời sáng trong lòng cũng sáng trong

Tia nắng sau lưng sáng trắng vàng

Bước trên cỏ ướt từ ban sớm

Giữa nhịp cầu hai đứa trẻ con


Tường trắng như vừa mới quét vôi

Bà cụ ra sân sưởi mặt trời

Bãi cỏ xanh mềm ngay ngắn cắt

Mái nhà xinh, cánh cửa cũng xinh


Anh kể em nghe chuyện tuyệt vời

Anh bước đi trên đất dưới trời

Gió xuân lát nắng trên hè phố

Khi chớm xuân về một sớm mai

(San Jose 19 tháng Ba, 1987)


 

VĨNH BIỆT

Vĩnh biệt Mozart vĩnh biệt bài tang chế

Chúng tôi yêu, đang muốn được yêu

Vĩnh biệt những người nằm xuống

Chúng tôi vẫn phải mọc lên


Chào Mozart, chào buổi sáng mùa xuân

Chào sớm mai chim hót trên cành

Vĩnh biệt anh, vĩnh biệt những người nằm xuống

Chúng tôi vẫn phải mọc lên


Chào Mozart, chào quán cà phê buổi tối

Chào cuộc đời thật sự ở chung quanh

Chào hết thẩy những người đang quan sát:

Tôi đứng trên quan điểm ái tình

(San Jose 19/3/1987)


 

XUÂN VỀ TRÊN ĐẢO BI ĐÔNG

Đêm giao thừa

bẩy ngàn người đập vách tôn thay pháo

Tiếng vui mừng

Xen lẫn buồn lo

Cơn ác mộng qua chưa

Mùa xuân tới bao giờ?


Nhưng sau Tết ra sao

sẽ đi đâu

Đời tha hương vẫn những chuyến tầu

chờ đợi bao lâu?


Khi Tết đến

vết thương mưng mủ

Vết thương đời mãi chẳng mọc da

Đạn vẫn nổ trong tim người

trong tim lịch sử

trên linh hồn, trên máu xương người lính cũ

Mảnh tâm tình tan tác trời xa

Những niềm đau như nứa tuốt thịt da


Nhìn về quê

Anh chị em

Cô dì chú bác mẹ cha

Người yêu dấu

Bước ra đi chắc trọn đời xa cách

Mấy người đi

mà có một ngày về

Nuốt tủi nhục

uống chung niềm cay đắng

Câu chuyện dài đã mấy chục năm

Bên kia người héo hắt lầm than

người mất hút xó rừng hốc núi tối tăm

Bên này người trôi giữa đại dương

Biển sâu mất xác đảo hoang dựng mồ


Bé gái mười hai

mang thai hải tặc

Bé trai mười một đội vành khăn trắng

Mắt con thơ đẫm lệ

Tìm bóng cha chỉ thấy sóng bạc đầu


Cháu ơi

Hãy xếp vành khăn lại

Một mai đây mang tới phương nào


 

Đêm giao thừa

bẩy ngàn người đập vách tôn thay pháo

Tiếng vui mừng xen lẫn buồn lo

Cơn ác mộng qua chưa?

Mùa xuân tới bao giờ?


 

Vui như Tết, nụ cười vẫn nở

Nỗi đau buồn đem giấu giữa trăng sao

Đêm hôm nay gió muôn trùng họp mặt

Đưa những thân dừa vươn ngọn tới trời cao


 

Mùa xuân đến tự bao giờ

Có nghe gió biển phất cờ đuôi nheo?


 

Dẫu trời chẳng nở cành mai

Nhìn ra hải đảo vẫn hay xuân về

(Pulau Bidong tháng Hai 1988)


 


KỂ CHUYỆN


1.    Đêm mưa ở Bangkok


Trong môt đêm mùa hè

giữa thành phố Bangkok

nhìn ra trời tối đen

lờ mờ ngọn đèn ống

Bên kia là Việt Nam


 

Bây giờ nghĩ gì

Tại sao viết ra

Có điều chân thật

Hay vẫn chỉ là vẻ đẹp điêu ngoa?


 

Có gì khác giữa văn chương nghệ thuật

một bức thư?

Câu chuyện phiếm?

tiếng cười khàn?


Có lúc viết hiển nhiên là khóc

đẩy linh hồn lui xuống vực sâu


 

Viết như chụp ảnh

tấm ảnh không mầu

cả quê hương trong bóng tối âu sầu


 

Viết, thắt dây lý luận

Đem niềm tin về chuộc tàn phai?

Rút hạnh phúc ra từ quá khứ

Bình yên ngồi kết lại tương lai?


 

Đêm nay nghĩ gì

Tại sao viết ra

Sẽ có điều chân thật

Hay vẫn chỉ là vẻ đẹp điêu ngoa?


 

Tự hỏi người ta làm gì những bức thư

cất mãi trong ngăn tủ mọt rỗng

Người ta làm gì những bài thơ


Sau hết, những bài thơ có thể làm được gì

Trên con đường dài huýt sáo ra đi?

( Bangkok 3/7/1988)


 

2.Mắt Bi Đông


Mắt em là bể oán cừu

Hồn anh phiêu giạt trôi vào mắt em

Trời khuya đen nhánh hạt huyền

Một đêm trăng sáng giong thuyền ra khơi

(Bangkok 19/11/1988)


 

3.Cha và con


Hai ngôi nhà trắng da trời

Dăm hàng cây biếc xanh tươi một vùng

Mở ra đi cánh cửa hồng

Cho con bé bước vào lòng cha yêu

(Bangkok 19/11/1988)


 

4.Nhớ mây trắng trên trời Segamat


Tháng Tư trở về từ Melaka

những đám mây xuất hiện một lần rồi mất

Giá bây giờ chỉ còn yêu mây trắng trên trời Segamat

Chỉ một buổi trưa ấy thôi

Vì những niềm vui qua mau

mà những niềm đau rất dài


Nhớ một lần bay qua trời Segamat

Trên bụi chuối, hàng dừa, trên vòm lá lốt

Qua những hàng cau


Khi linh hồn bay

những chuyến bay mau

(San Jose 15/12/1988)


 

5. Phép Mầu

Nhiều lúc không biết mình

                                 đang buồn hay vui

Có an lạc trong tâm hồn hay không?

Khi trở về cành khô trụi lá

                                giữa mùa đông

Thành phố lọt thỏm

                                 nỗi buồn trắng trợn

Bác bạn già đánh cá foot ball

Buổi sớm mai

                     chim kêu

                                  trái hồng ửng chín

Vậy cứ vui

                 hay đã thấy buồn?


Tờ báo

        quyển sách

                     lòng yêu văn nghệ

Đêm weekend xanh đỏ tím vàng

Cốc nước cam

                    bên ly rượu đắng

Bàn bạc trận đòn nhừ tử văn chương


Đời bế tắc hay không bế tắc

hay chỉ âu sầu mấy tháng mùa đông


Biết đâu?

              Xuân về hoa nở

Như bấy lâu nay đã nhận phép mầu?!

(Garden Grove ngày cuối năm 1988)


 

MÙA XUÂN TRONG THI CA


Tôi thức dậy nửa đêm trong một khách sạn nhỏ ở Zatatecas bàng hoàng sau giấc mơ trong đó linh hồn tôi và linh hồn một người đàn bà xưa cũ đã dám nói với nhau những lời dịu dàng từ nhiều năm rồi không nói.

Tôi gỡ tay H. người xứ F. hơi thở nồng nặc rượu vang Carrera, bước ra khỏi giường châm một điếu thuốc Deligados, rồi một điếu Montana.

Bật đèn phòng tắm nhìn chai Carrera, Vino Tinto de Uva

Mò mẫm tìm giấy bút nghĩ về Mùa Xuân Trong Thi Ca.


H. mở mắt hỏi tôi bằng tiếng Anh với giọng Bắc Âu. Tôi bảo “Xin hãy vui lòng ngủ đi” bằng tiếng Anh với giọng Việt Nam. Lại châm một điếu Deligados, thoáng nghĩ về những chuyện năm rồi ở Malaysia. Sau đó cùng đi Nam Dương, Thái Lan, Tân Gia Ba. Rời Á Châu đáp xe buýt và xe lửa từ miền Bắc California xuống Santa Ana, qua biên giới Mexico ở Tijuana đến Mexicalli, Hermosillo, Los Mochis, Matzatlan, sờ soạng lịch sử người Aztec và bọn chinh phục Tây Ban Nha trên con đường trong những khu vực cũ kỹ của thành phố Guadelajara.

Nhìn những nhà thờ Thiên Chúa xây bằng gạch đập ra từ ngôi đền của người Aztec và người Maya.


Đêm nay ngồi bên cái bản đồ rách của xứ Mexico và chai Carrera gần cạn, lại châm một điếu Montana nghĩ về Mùa Xuân Trong Thi Ca.


Giấc mơ

             đêm thức dậy còn thơm

                 mùi đậu xanh, mùi củ năng, mùi của hoa hường


Em,

    khi nói bằng tiếng mẹ

       Còn lời nào chân thật dịu dàng hơn


 

Khi anh đứng trên ngôi đền mặt trời ở Teotihuacan

chớp mắt

nhìn

nhìn

qua ngôi đền mặt trăng

Chai rượu nửa đêm bật nút

Đêm nay lại nghĩ về em


 

Trong giấc mơ

      lần trước

          anh bắt gặp

                  em

                       giữa đường đi xe đạp


Anh bảo hãy trở về nhà

         Em bảo

                   Không

                          Em phải về


Đêm hôm nay chỉ nhớ trong giấc mơ có em và mùi đậu xanh

Rượu, thuốc ho Vick, trái Olive, Coca Cola, thuốc lá Deligados

thuốc lá Montana


Từ mùa xuân năm xưa

Anh đã đi vòng trên trái đất những khoảng đường quá xa


 

Thái Lan linh hồn đau buốt

Mã Lai biển đêm đen ướt

Những bộ mặt người

Con thuyền, hàng rào, chai rượu Carrera

Vino Tinto de Uva

Huế, Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng, Guadelajara

người Việt Nam, người Aztec, người Maya

bọn chinh phục Tây Ban Nha, bọn Pháp Lang Sa


 

Ngước mắt nhìn trời ở Teotihuacan

Trên đường đi Chihuahua

Khi vũ trụ vào xuân, cái gì chẳng là Thi Ca

Khi tất cả chúng ta đang chờ mặt trời giữa ban đêm tháng Ba?

(Zacatecas 5/3/1989)


 

THƠ VIẾT LÀ THƠ ĐI

1.

Viết một cái gì

về những cái mà tư tưởng kém băn khoăn

những cái chiếm chỗ cho cái mà tư tưởng băn khoăn

lấp liếm đi thói bồn chồn của bản năng (xuống giòng)


Viết cái gì ngăn ngắn không thứ tự (phẩy) hệ thống

Viết cái gì dễ và đẹp

như hát ru

êm ả các xáo trộn riêng tư


Viết cái gì có luân lý

mà không luận lý (xuống giòng)

Viết cái gì bay bổng

Âm thanh

và ánh sáng đi thụt lùi trong tư tưởng


Cõi nhân sinh

lóng lánh cơn sầu, viết cho mau

Nghệ thuật đến trước, sự thực đến sau


Viết về niềm đau người khác

để xoa dịu (xuống giòng)

nỗi u ám mọc như cái đinh dưới gan bàn chân

làm người ta bước đi lủi thủi


-        Ừ, về xứ nóng hay qua xứ lạnh

Đi đến đâu mới vợi cơn sầu?


-        Viết cái gì? Trời (phẩy) Trăng (phẩy) Mây (phẩy) Núi (phẩy)

Rừng, Sông, Biển như bé con xếp gỗ

Chân trời xa hút lấy chàng lữ hành cuống quit


Nào ai có biết

chân trời quê quán ở đâu?


 

2.

Thời gian (chấm) Người ta có thói ngậm ngùi

khi nhắc đến thời gian


Thời gian

Nghe như tiếng thở dài


Cái áo mùa xuân năm đó

Mùa thu, mùa đông xào xạc lá rơi


A (phẩy) thời gian và không gian là một

bước chân đều đặn

(cách một giòng)


như chuyến bay liên tục

chuyến xe

băng sa mạc hướng đến chân trời

tương lai


Viết gì (chấm hỏi) cho Tổ Quốc

Viết gì (chấm hỏi) cho hành tinh quả đất

Cho người lính, người thợ mộc, thợ gặt

Cho người các cõi


Viết tình ái một không gian xanh

mướt

người mù được thấy

người tù được thả

(cách một giòng )


Ở góc phòng, cái ba lô đã sẵn sang


 

SAO KHÔNG TRẮNG KHÔNG VÀNG KHÔNG ĐỎ


Có một con tầu đi khá xa

Mỗi đêm ngừng lại một nhà ga

Tuyết rơi buốt lạnh đêm hàn đới

Mà vẫn chưa tìm được lối ra


 

Cánh đồng Thụy Điển lên bông trắng

Con tầu chậm rãi lướt trôi qua

Sáng nay sương muối dầy Đan Mạch

Mà vẫn chưa vơi nỗi nhớ nhà


 

Tầu đi đâu? Qua hang sâu

Đi suốt năm, vượt những chuyện sầu

đến một chân trời xanh bóng cỏ

tìm ánh sao, lời chú nhiệm mầu


 

KHÔNG SAO TRẮNG SAO VÀNG SAO ĐỎ


Con bò nhai cỏ, cánh đồng Phần Lan

Người lính Liên Sô đứng sắp hàng

Đám đông chờ mua gói kẹo


Quảng Trường Đỏ

                 đường Arabát

                        nhà thờ Xanh Ba Sin


Tín hiệu đài phát thanh Mạc Tư Khoa

điệu nhạc thôi miên của những người Nga

sau giờ vất vả trong nhà máy

người thợ trở về với một bó hoa


 

Tầu ơi tầu chạy phương nào?

Tôi chạy về phương những bóng sao

Không sao trắng. Không sao vàng. Không sao đỏ.

(ghi nhanh trên đường đi Borne, 7/9/1989)


 

GA HÒA LAN


Đến thăm với một bó hoa

Chặng đường chẳng hiểu là xa hay gần

Con tầu có lúc phân vân

Đi tới thì gần đi ngược thì xa


 

NGỒI NHAI BÁNH MÌ VÀ XÚC XÍCH CỪU

Ở NHÀ GA STOCKHOLM


Nói hộ dùm tôi hỡi nhớ nhung

hỡi trăng mười sáu hỡi đêm rằm

bốn bẩy trăng tròn nhai trệu trạo

xúc xích cừu với nửa hàm răng


 

THƠ VÀ CHIM


Có khi xa có khi gần

Có khi đầy lại có khi dần dần vơi

Có khi thơ thẩn dở hơi

Có khi một cánh chim trời bay xa


 

CÓ VÀ KHÔNG


Cái gì bế tắc phải khai thông

nước nguồn phải chẩy ra sông

có là có

không là không


 

Cái gì có, cái gì không?

Có hận thù đau thương khắc khoải chờ mong

Có nhà tù trại giam cuộc sống lưu vong

Không ấm no tự do bình yên hạnh phúc


Có nước mắt

Không nụ cười tiếng hát

Vừa có vừa không niềm tin đã mất


 

THƠ LẨM NHẨM ĐỌC TRÊN ĐƯỜNG ĐI

Lý sự gì lý sự cùn

Cái đầu lầy lội vũng bùn văn chương

hoạ may viên đá lót đường

tấm lòng tôi trải dặm trường anh đi


 

LA MÃ 11/9/1989

Đêm La Mã tuyệt vời biết mấy

đất trời vừa tạnh cơn mưa

Tầu đến / như cơn gió thổi

Hai túi hành trang chẳng có chi thừa


Ước chi tim toàn sự thật

Tín đồ là mộng là mơ

Ước chi linh hồn vô nhiễm

lời nguyện cầu cũng biến thành thơ


 

Cầu Chúa / Niệm Phật

niềm tin / đứa trẻ thơ

Sau tan nát / còn gì phân biệt

Nói cho cùng

Lời nguyện cũng ngây thơ.


 

DELHI 26/9/1989

Xanh là thơ, xa là thơ

Gió thổi cơn mơ tuyệt tít mù

lên những kinh thành thoi thóp thở

quá tầm hữu hạn của suy tư


Từ những trời mây ô nhiễm kia

bụi lầm than làm những cơn mê

con tầu cũng chậm như hơi thở

đang đợi chiều mang gió mát về


 

Bạc và vàng và ngọc lưu ly

những con người sống kiếp cu ly

quả chanh không đủ cho cơn khát

còn đợi chiều mang gió mát về?


 

THƠ LÊN NÚI TUYẾT

Thơ đến tham thiền lũng tuyết sơn

Ve kêu trong núi gió đưa thuyền

Đêm nay họp chợ sông Âm Phủ

Mai lá cây rừng hóa ánh dương


 

Mây tận trời cao giáp núi cao

Tuyết trắng tinh biết tự thủa nào

Sớm mai sao mọc trên đầu núi

Núi mở tâm hồn đón ánh sao


 

Thơ đến tham thiền giữa tuyết băng

Tiếng dế kêu là tiếng nói thầm

Sớm mai đỉnh núi sao mai mọc

Tự đáy sông Hằng có bóng trăng

(Nepal tháng 11, 1989)


 

BUỔI SÁNG Ở POKHARA

Quạ kêu buổi sớm mai

Nước hồ soi bóng núi

Sương bay lên bầu trời

Núi tuyết đứng sừng sững


 

Cá quẫy trên mặt sương

Én liệng qua bóng tối

Bồ đề hong nắng mới

Vịt kêu dưới chân đồi


 

Trắng và xanh

trong toàn thể cuộc đời

(Nepal 6/11/1989)


 

GHI VỘI Ở HỒ PEWA

Ở Nepal

trong thung lũng Pokhara

có một cái hồ tên là hồ Pewa


Giữa hồ

       một ngôi đền linh thiêng

giải oan

        cho người mắc vòng tình ái


Khắp bốn chung quanh

                                bóng núi

                                     xanh tươi soi mặt hồ

Xa hơn nữa

              hướng tây, rặng Hy Mã Lạp Sơn

                                                                  cao vượt lên mây

bao dầy tuyết trắng xóa


 

Khắp đồi núi chung quanh

làng bản

nhà cửa sơn nhũn nhặn

mầu nâu sậm

mầu vàng đất

lợn kêu gà gáy trẻ con xúm xít


 

Buổi sáng trên mặt hồ Pewa

sương khói ban đêm bốc lên trời

cá quẫy vòng tròn trên mặt nước

chỉ có mầu trắng, mầu xanh

mầu sương khói


 

Tiếng ve trong núi

chim bay trên trời

mặt hồ êm ái

bóng cây

và những đám mây

(6/11/1989)


 

KATMANDU 14/11/1989

Hãy để tư tưởng đi tự do nào với chim, cây, thành phố

Đi, người lữ hành

nắng và hoa nở

trong hơi thở

giữa tiếng ho

tiếng đờm khạc nhổ

vải vóc thêu chỉ vàng

cùng với niềm thống khổ


Đi,

kiếp này thủy tinh mong manh

con gà gáy niềm vui buổi sáng

con cá lặn

mặt hồ trăng lạnh


 

Namasté!

Chào lúc đi

Namasté!

Chào lúc đến


 

Thu người cho nhỏ

Đi giữa mọi người

thống khổ như nhau


 

Namasté!

Bắc những nhịp cầu

giữa khổ đau

(Trưa 14/11/1989

trên sân thượng quán cà phê Big Bell)


 

GIÒ HOA LAN TÍM

I.Buồn hơn tiếng thời gian

Hỡi cô con gái

đảo dừa soi bóng nước

hát ở rừng cao su

      cạnh rừng tràm

Giọng hát buồn hơn tiếng khóc

những chiều sóng vỗ trùng dương


Hỡi cô con gái

cuộc đời xanh bóng núi

sớm mai đầy tiếng chim

Chiều qua thánh đường cầu nguyện

Chiều hôm nay

     Hôm nay

          vẫn còn cầu nguyện

Lời nguyện cẩu buồn hơn tiếng khóc

tiếng nguyện cầu vô tận đại dương


Em thấy đó:

-        Hát buồn hơn tiếng khóc

“Tiếng hát buồn hơn tiếng thời gian”


II. Mười sáu trăng

Chiều lên sườn núi cao

hái muôn vàn giấc mơ

“Có khi mơ là thực”


Ngồi buồn nghe tiếng hát

Hát thành lệ trăng sao

Nằm mộng

      thấy đầy mây trắng

Đêm nằm mộng tới trời cao


Thơ muôn thủa

    nói cùng hoa lá

Núi đồi mây

   biết kể mộng nào?

Trăng muôn thủa

   trăng vàng sa mạc

treo đỉnh trời

   Hy Mã Lạp Sơn


Trăng bạc

  nói thầm

     tuyết trắng

“Đợi chờ mê sảng ở Bi Đông”


Nước mắt ngập lòng tim bão

Trăng, đâu công lý giữa trần gian?


 

Đêm nay lạc giữa trăng và mộng

Lá hoa

  và bươm bướm bay cao


Mê ngủ

   trên lòng biển rộng

Se mình

  bên đám dừa cao


Nam Mô Phật

  nước mắt cạn khô như những vì sao

Muối biển

   Có hôm trăng mặn

Trôi về trăng trắng vàng sao

Thê thảm, đêm về

   thơ mộng

Có buổi thơ về

   với nụ cười xanh


Hạnh phúc cho năm mới

Hạnh phúc cho năm tới

                           muôn năm


Có chứ

        có ngày hoa sẽ nở

Liếp dừa

        ngưỡng cửa vàng trăng

Thơ,

       lối về của giấc mộng trăng


 

Nào cùng yêu ca dao

ngọn dừa cao

Ánh sáng trăng rằm

                         và những ngôi sao


Kiếp xưa mầu lá thắm

Kiếp này ngủ gật giữa trời sao?

Lạ lắm đêm nào

                     nói mộng

Đêm nào

                nở búp ngọc lan

Tiếng mõ

                 gõ vào giấc mộng

Khóc cười

                 một thoảng hoàng lan


 

Đêm nay trăng đứng trên trời

Trăng ngồi lạy Phật đã mười sáu năm


 

III. Thơ nói một mình

Thơ nói một mình

                  một bóng không

Tiếng xưa

          chim vẫn hót

                          trên đồng

kêu thời gian lại

           trong tim nát

rót thời gian xuống

          nước sông trong


Thơ một mình thơ

          thơ với thơ


Một mình

                 những chữ vẩn vơ

Một bóng chim

                      vàng

                             trên lá chuối

như tằm

         như lụa

                      và tơ


Hiểu chứ, thời gian như bóng mây

Như cơn ngái ngủ giữa ban ngày

ngoảnh đi ngoảnh lại ai còn mất

những người sống sót

                                tỉnh, say?


IV. Những người còn sống

Nhìn tấm ảnh những người

                                    còn sống

Ông bị phù

                  mặt mũi phương phi

Ông thiếu ăn

                 thiếu cả gương cận thị


Những cô xinh đẹp xa xưa!

Lũ bạn

        chia nhau từng hơi thở

Bây giờ còn lại đây ư?


V. Trong vườn nhà bạn tôi

Trong vườn nhà bạn tôi

có đôi chim chích chòe

    làm tổ dưới tàng cây mít

         trồng cạnh một cây si


Bên này

        chậu hoa giấy đỏ

Bướm bay

       bên nớ bên ni


Tôi thả linh hồn về

               từ Ấn Độ

Nay về

          mai lại đi


Trong vườn nhà bạn tôi

nắng vàng tháng Chạp

cũng buồn từ thủa biệt ly


Chùm hoa đỏ

                  nắng vàng

Tháng Chạp về đã mấy hôm ni




Tôi ngủ

    dưới trời

         La Mã


Vẫn thường

               như rứa

                       như ri

Răng rứa? Răng ri? Răng rứa?

Tháng năm tàn

         vẫn cuộc phân ly


Trong vườn nhà bạn tôi

                        chứa đầy dĩ vãng

Lắm khoảng đời

                    chẳng biết nói năng chi


Băn khoăn

              như nước

                     giòng sông Cửu

từ đất Lào

             đất Thái

                       chẩy xuôi đi


ra biển

         thành mây

                        thành khói

thành mưa, nước lại chẩy về



Trong vườn nhà bạn tôi

                    có con chim cũ

                               hót từ thủa xa xưa

tiếng hót đen

               hạt huyền

trắng như giòng sữa


Tiếng hót

        chưa từng

                  được hót trong thơ

Tiếng hót

            buổi chiều thức giấc

              hóa thành những ngọn hoa lau

       hoa cau

       cuối vườn

            bờ giậu

                    bờ ao

                    bên dẫy thầu đâu


Việt Nam

      cách đây một giờ bay

             Việt Nam hình chữ S


Ngày xưa lúc nhẩy chân chim

theo nắng

      đi nhìn

         bướm vàng

               hoa cải

tre già cọt kẹt kêu đau


Ngày xưa

       trường cũ

Những ông thầy

           đám bạn lau nhau


Ngày xưa có người con gái

Năm mười sáu

          yêu đời

             như yêu âm nhạc

Yêu ông thầy

          và đám bạn lau nhau

Thầy cũ

         hom hem đôi má

Đám bạn đã già

          tuổi hạc cũng cao


Ngày xưa

          Khi ta còn bé

Đi xe đạp bên nhau

Tan trường nắm tay

            hàng bốn


Có đếm đâu

            mà nhịp vẫn đều nhau



Hôm nay tiếng con chim cũ

kêu từ những thủa xa xăm

chẳng nhớ mình trên đất lạ

đến nay đã mấy trăng rằm



Trong vườn nhà bạn tôi

               có gốc cây sung

chờ mãi  

          sung không rụng

như ri như rứa mần răng


Thấy chưa

          đã sinh lẩn thẩn

quen đêm thức trắng

                     ngủ ngày

có khi nhìn

                 bối rối

chỗ nào chẳng núi đồi mây

đây cũng lúa xanh con gái

nhưng rót sao cho giấc mộng đầy



“Đêm Thánh vô cùng đêm Thánh xưa”

những âm thanh cũ tự bao giờ

đến nay đã biết bao đêm Thánh?


VI. Trong vườn nhà bạn tôi có giò hoa lan tím

Trong vườn nhà bạn tôi

có con bé con

                 đã gần năm tuổi

đôi chích chòe

                  làm tổ dưới vòm cây

con chó vá

                 nửa vàng nửa trắng

trong vườn

                trời rất nhiều mây


Trong vườn nhà bạn tôi

                có con chim con

                          em của những con chim non

Đã bốn lần

         bốn mùa

              hoa lá đổi


Lớn dần

        bên áng mây trôi

Con chó vá

         nửa vàng nửa trắng

vẫy đuôi mừng

          khi tôi ghé thăm chơi


Tôi cưỡi lạc đà

         băng qua sa mạc

theo các con tầu

         đi lắm chỗ xa xôi

có buổi ngửng đầu

        nhìn mây trắng

nhớ nhau một thoáng

                        rồi thôi


Trong vườn nhà bạn tôi

            có một cây dừa

            một cây thốt nốt

            một cây xoài

             một cái hồ tắm

nhiều giò phong lan

             có mùa hoa không nở

và những đóa hoa sót lại

sắp phai tàn

(Bangkok 24/12/1989)


 

NI GAUCHE, NI DROITE

Lòng ta là một phi thuyền

Tối nay bay lượn đi tìm trăng sao


Thả hồn trên hè phố Bordeaux

Sáng nay hồn bỏ ngỏ

Cất bước đi trên con đường phố nhỏ

Hút thở / tự do / từng hơi thở


Ni Gauche, Ni Droite

En Avant


Bước đi trên hè phố Bordeaux

Trời xanh / tóc vàng

Mắt xanh / nắng vàng

Tóc đen / lá vàng

cuộc sống đếm từng hơi thở


Ni Gauche, Ni Droite

En Avant


Quê nhà tôi chắc đã qua xuân

ngồi nơi đây chẳng thấy xa

cũng chẳng thấy gần

uống một cốc cà phê nhỏ

suy nghĩ tự do từng hơi thở


(Viết tự do

In tự do

Tự Do là Hơi Thở)


Lá xanh / nắng vàng

Mắt đen

Tóc chàng vẫn đen


 

Bước chân qua hè phố Bordeaux

đọc chữ viết trên tường loang lổ

“Vivre le roi”

-Quoi?

“Je ne crois pas que la revolution

soit finie” – Robespierre


Ni Gauche, Ni Droite

En Avant


Xưa, chàng từ thuộc địa

sau trận Điện Biên về

áo xanh mầu cứt ngựa

tuổi mới ngoài đôi mươi

nay đã ngoại sáu mươi


cụ đứng trên hè phố Bordeaux

với người vợ Việt và đứa con lai


 

Tôi bước qua, trời xanh lắm

tường cũ phơi mình trong nắng

đám mây

và đứa con

nở những nụ cười


 

Bây giờ ở Đông Âu

người lính Liên Sô từ Đông Đức

đã trở về Mạc Tư Khoa

dạo phố Goóc Ki

với người vợ Đức


 

Thả hồn bước đi trên hè phố Bordeaux

Sáng nay hồn bỏ ngỏ

bước chân qua những con đường phố nhỏ

“Vivre le roi!”

-Quoi? Tu es fou!


 

Ni Gauche, Ni Droite

En Avant

(miền Nam nuớc Pháp tháng 10/1990)


 

SELAMAT JALAN

(Thượng Lộ Bình An)

Đã từ lâu không cùng ai mơ một điều gì

như chuyến tầu cứ đến rồi đi

sống cuộc đời của người lữ khách

sau một quãng đường là sửa soạn chia ly

Đã từ lâu không còn ai để nói

những điều xẩy ra và đã quên đi

giấc ngủ may không mộng mị

đêm dài còn mộng làm chi

Từ lâu giống con rắn nhỏ

từ rừng núi thẳm trườn đi

nằm trơ giữa trời cao rộng

cuộn mình làm gã tình si

Trang nhật ký đã dầy

tấm hình xưa đã ố

những người cứ đến rồi đi

Tôi cũng thế

cứ đi rồi đến

rồi đi

Từ lâu vẫn tìm hạnh phúc

như vầng trăng cuối đường soi

đêm đứng im nhìn bóng tối

chờ ai gọi giữa cuộc đời

Hôm nay

nhớ vườn cao su xứ Mã

có đêm rừng đổ cơn mưa

chuyến xe đậu

ánh đèn chai nhấp nhoáng

bước vào một giấc mơ xưa.

Rất tiếc. Nhiều lần lỡ hẹn

bên cồn cát mịn hoang mang

Hôm nay nghĩ về dĩ vãng

Nói thầm: Thượng Lộ Bình An

Selamat Jalan

(Berkeley 1/4/1991)


 

TRÊN CÁNH ĐỒNG PHẦN LAN

Chàng ở một căn phòng chật chội

Nào có kể chi đến tháng ngày

Bốn bức vách chia hai thế giới

thế giới bên ngoài / thế giới trong tôi


 

Chàng sống với bóng hình cũ kỹ

Câu chuyện buồn khóc mãi không nguôi

Các cô bé và con búp bế

những mối tình tự thủa thiếu thời


 

Sáng thức dậy đập một hai quả trứng

chiên với dầu cùng kỷ niệm xưa

Chàng điểm tâm bằng tờ báo cũ

Nhai bản tin chiến sự thời xưa


 

Chàng uống mãi những chai không cạn

dẫu người đi trở lại bao giờ


Chàng ở một căn phòng chật chội

Nào có kể chi đến tháng ngày

Bốn bức vách chia hai thế giới

Thế giới bên ngoài / thế giới trong tôi


Chàng còn sống hay đã chết

giữa các chấn song

cùng đám đông ẩn núp trong chàng

Khi đêm về có người than khóc

từ đồng chua nước mặn

người đã thành bùn bón đất quê hương.


Trong mình chàng ẩn núp đám đông

cậu học sinh Hà Nội / chú Tự Vệ thành

anh Thanh Niên Xung Phong

Họ đi Lạng Sơn từ mùa Thu với súng gươm

giữ ngọn lúa vàng


 

Có người Công Giáo ngồi trên mảng vào Nam

giữ đạo

phá đất lập khu dinh điền

đốt rừng trồng cây đu đủ


 

Chàng uống mãi những chai không cạn

Thời gian đi trở lại bao giờ?


2.Phải làm xong việc trước mùa Đông


Bây giờ nắng mịn như cơn mộng

phải cất đi đâu hết nắng vàng

Tháng Chạp mặt trời sẽ không mọc

Làm sao đủ nắng hở Phần Lan?


 

Ngoài vườn nắng dọi lên hoa táo

Trong vườn ong bướm rủ nhau bay

Hôm nay nếu chẳng thu nhiều mật

Tháng tới làm sao giấc mộng đầy?


 

Rơm rạ trải ra khắp cánh đồng

Đất và lúa mạch cũng như ong

bướm và hoa lá và bò ngựa

phải làm xong việc trước mùa Đông


 

3.Gần miền Bắc Cực

Ở Rovaniémi gần miền Bắc Cực

Có ba gia đình Việt Nam

sống giữa một làng Phần Lan

Họ đếm: Yksi là Một

Kaksi là Hai, Kolmé là Ba

Nelja là Bốn, Viisi là Năm

Đã năm mùa Đông

bốn mươi độ dưới không


Chúng tôi nghe ở bên kia biên giới

Liên Sô có đảo chánh, họ nói

Nhưng không đọc được báo Phần Lan

Chúng tôi nghe Liên Sô vẫn đổi mới

Cộng Sản đã suy tàn, họ nói


Nhưng không rõ Việt Nam

Họ rền rĩ nói

Biết bao giờ trở lại Việt Nam


 

Ở Rovaniémi gần miền Bắc Cực

ba tháng mùa Đông không thấy mặt trời

Chúng tôi sống dưới ngọn đèn lù mù, họ nói

”Nhưng vẫn mong mặt trời sớm mọc ở quê hương”


(Turku, Finland tháng Chín 1991)


 

CÒN MỘT ÔNG TRĂNG

Dừng chân về lại Cali

Nghe chừng trời bớt rộng đi ít nhiều

Dở trang báo biếu chợ chiều

vẫn cùng một giọng tiêu điều bi ai

Nhìn ra mấy chậu bonsai

đất khô thiếu nước lá phai thiếu mầu

Buồn buồn đứng tưới vườn rau

thấy bơ vơ mấy vì sao trên trời

Còn ông trăng nhoẻn nụ cười

Mình ông mừng rỡ chào tôi trở về

(San José 30/11/1991)


 

THƠ CỦA MỘT NGƯỜI BA PHẢI

Tôi thú thật

Tôi là người ba phải

giữa hận thù và giữa yêu thương

giữa lẳng lặng dửng dưng không giận ghét

Tôi vẫn bơ vơ giữa ngã ba đường


 

Tôi ba phải giữa hoài nghi và khẳng định

Tôi phân vân

                Cam

                      Đỏ

                        hay Vàng

Tôi phân vân

                Xám

                     Trắng

                         hay Đen


Thao thức mãi trong bóng đêm lịch sử

- Đất nước hôm nay vẫn mịt mù?

                  Phải!

- Nhưng ngày mai trời lại sáng?

                         Phải!

- Tối lại sáng, sáng lại tối?

                                Phải!


Và bản chất cuộc đời vẫn thế. Buồn vui lẫn lộn

Có gì đâu mà đáng phải than phiền? Phải

          phải, phải, phải

          đều là phải cả

          nghĩ mà xem?!


Đâu lẽ phải giữa bên nguyên bên bị

giữa lời khai trong các phiên tòa

khi cánh tay giơ cao

                          thề sự thật

những lời khai mâu thuẫn

được cất lên với mỹ từ hoa


Đâu lẽ phải

       giữa linh hồn

             và thể xác


Giữa đấu tranh

             hay lười biếng an nhàn

Đâu lẽ phải

            hoài nghi

                  hay khẳng định

Hỡi Việt Nam tam giáo đồng nguyên


Đâu là phải

             giữa lãng mạn

                     và tinh thần thực dụng

giữa chiến tranh

                     và giữa hòa bình


bóng tối đêm đen

                    vẻ đẹp bình minh


Phát triển kinh tế

              hay công bằng xã hội

                    Phải, Phải, Phải

Hay cả hai

                    Phải, Phải, Phải

Tình thế như lưỡi dao!

                    Phải đứng bên này hay bên kia!


                     Phải

Tôi run sợ nghe tiếng hô vang dội

tiếng nổ kinh hoàng trong những đêm khuya

tôi ngần ngừ trước sự phân chia


 

Tôi thú thật tôi là người ba phải

Yêu cả núi, cả biển và đồng bằng

(có khi ba phải, có khi năm phải

vì cũng yêu cả suối cùng sông)


 

Đâu là phải: Phút giây này

                                 hay vĩnh cửu

Đống giấy nhật trình

                                 hay cuốn chân kinh

Tấm khẩu hiệu

                   hay là lời khấn nguyện

Chỉ một quả tim mà chứa bao tình


 

Tôi thú thật

Tôi là người ba phải

giữa hận thù và giữa yêu thương

giữa lẳng lặng dửng dưng không giận ghét

Tôi vẫn bơ vơ giữa ngả ba đường

(San Jose 21/12/1994)


 


 


 


 


                  



2012-03-13 17:18:20



Rating: 2.4/5 (34 votes cast)

[1]

  • Xin lưu ý: Là một diễn đàn tự do, quantho.net không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến đóng góp từ độc giả. Những ý kiến đóng góp có những lời lẽ không hay sẽ bị BBT xoákhoá IP vĩnh viễn. (khi bị khoá IP bạn sẽ không thể vô được quantho.net nữa.)



bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt

 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Thi Nhân Hành Khúc / Chúng Tôi Không Muốn Chết - tâm thanh
 Qua Cầu Đắng Cay - hàn thiên lương
 Sơn Tinh Thủy Tinh - Trần Hoan Trinh
 Tình khúc vần " Ông " - nguyên hà
 THẨM ĐỊNH KHÔ THI - tâm thanh
 Đánh Đai Lưng Gầy - Đỗ Anh Thơ
 TẦU NÔ MỘ KHÚC - tâm thanh
 Đà Thảo Khấu Diệt Độc Xà - tâm thanh





phụ trách quán thơ
Huệ Thu
saimonchunhan@gmail.com

Follow Us


 Sơn Tinh Thủy Tinh - Trần Hoan Trinh
 Tình khúc vần " Ông " - nguyên hà
 Về Quê Hương An Giang - đông hòa-nguyễn chí hiệp
 Cây Si Năm Cũ - nguyên thạch
 Chùm Thơ Thiếu Nhi - nguyễn lãm thắng
 Hòn Non Bộ - nguyên hà
 Hoa Đọng Tình Thơ / Cảm Cảnh Mưa Thu / Động Và Tĩnh / Trăng Trung Thu - Diệu Tri
 Huệ Trắng / Ngày Xuân - lưu hoài
 Hoa Sen - Minh Lương Trương Minh Sung
 Đường Thơ Hoa Tím - huệ thu


trang chính    100 tác phẩm mới 



Thực hiện:  
Bùi Ngọc Tô, Huệ Thu, Tuấn Nguyễn, Phương Nguyễn, Tú Phương, Tâm Thơ, Long Nguyễn, Đăng Lê, Trần Thanh, Ngô Nguyễn Trần
(Hoa Kỳ - Pháp - Đức - Áo - Úc - Hoà Lan - Việt nam)