Nam quan hành (1) (2) & (3) - Quốc Việt
 Cuộc Lữ Hành Trên Đất - Vũ Đức Tô Châu
 Cám ơn người (*) - Quốc Việt
 Mùa xuân qua đồng cỏ - Vũ Đức Tô Châu
 Nhớ Biên Giới Chiều Mưa - Quốc Việt
 Ca dao Ngụy văn Thà - Quốc Việt
 Bài Thơ Về Mẹ / Ngày Của Mẹ / Nhớ Mẹ Xiết Bao / Thức Giấc Nửa Khuya - Võ Đình Tiên
 Valentine day không có em - quang hy
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Hương Rơm - quang hy
 Hoàng Lan - quang hy
 Phố Cũ Trong Mưa - quang hy
 Liều - quang hy
 Cali – Mưa Trên Ngày Tháng Cũ... - MH Hoài Linh Phương
 Tâm Khúc Tình Ta. - MH Hoài Linh Phương
 KHÔNG CÓ CŨNG KHÔNG KHÔNG - Viên Thức, huệ thu
 Ở Một Nơi Không Có Mùa Xuân. - MH Hoài Linh Phương
 Chút hương hoa bên kia trời cũ. - MH Hoài Linh Phương
 Lời Tình Ca Từ Nghìn Trùng Mang Mùa Thu Hội Ngộ - MH Hoài Linh Phương




quantho.net__________

Tác phẩm: 5634
Trang: 5818
Tác giả: 593


bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt


Xin giới thiệu đến bạn đọc
Mưa nửa đêm
Thể loại: thơ tình lục bát
Tác giả: nguyên thạch

Xin lưu ý: Là một Quán thơ, nên những bài thơ của các thi khách gửi đến hằng ngày, nếu nội dung không có ác ý và lời lẽ không làm tỗn thương ai , chúng tôi sẽ post lên trang của quantho.net trong tuần đó , tuy nhiên quantho.net không chịu trách nhiệm về nội dung của những bài thơ ấy , bài nào nếu quý khách thấy không chấp nhận được xin email cho ban biên tập biết rõ lý do , ban biên tập Văn tuyển chúng tôi luôn hoan nghinh những ý kiến xây dựng và đóng góp của quý vị. Những bài đã post lên những ngày tháng trước vẫn còn lưu lại, chúng tôi không xóa, quý vị có thể vào thư mục search tên tác giả và sẽ tìm thấy bài hay tác giả mà quý vị muốn tìm.

www.QuanTho.net


 

 

Em Ơi Nhẹ Cuốn Bức Rèm Tơ

» Tác giả: trần vấn lệ
» Dịch giả:
» Thể lọai: tập thơ
» Số lần xem: 8388

1. Em Ơi Nhẹ Cuốn Bức Rèm Tơ

Cô Đơn Và Hư Ảo


 


Buồn buồn không biết làm chi cả


Tôi ngó trời xanh bắt bóng mây


Chẳng có em thì chơi với bóng


Với hoa với bướm cỏ cùng cây…


 ............


Mây bay bóng lạc xuống sân nhà


Trước mặt, rồi thì…tất cả xa


Kể cả đôi chim vừa mới đậu


Bay đi, có thể tới chiều tà?


 


Có khi Thơ nhẹ như làn gió


Tâm sự cùng ai nữa, nặng lòng


Rồi một cầm tay không thấy ấm


Rồi muôn ngàn thuở sao thương mong?


 


Hỡi em chải tóc bên cành liễu


Dương Tử giang đầu hay giấc mơ?


Sầu sát giang nhân thuyền viễn xứ


Có nghe ai nhắc lại bao giờ!


 


Hỡi em bước nhẹ như không bước


Chỉ có trăng sao động mối tình


Mà nhớ, nhớ chi mà nhớ mãi


Mà buồn, phải nói mà-buồn-tênh!


 


Chí lớn mười năm rải rắc đường


Mười năm tuyệt vọng đã nhiều hơn


Ba năm, Mẹ đợi mờ con mắt


Mấy nén nhang cầm sương khói sương…


 


Buồn buồn ngồi bẻ tay năm ngón


Trời bốn phương sầu trắng bóng mây


Em, kỷ niệm ta, còn cái bóng


Thơ đau, có phải một câu này?


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


Thủ Đô Hà Nội Tôi Yêu Dấu


 


Thủ Đô Hà Nội tôi không lớn, nhưng những nhà to đó của ai?  Những con đường nhỏ, nhà xây lớn, có cô con gái nhỏ, hay hay…


 


Thủ Đô Hà Nội tôi không đẹp nhưng có rất nhiều con gái xinh,  cũng có rất nhiểu trai diện mốt, rất vui là những chỗ dancing…


 


Thủ Đô Hà Nội tôi nhiều báo, toàn chuyện năm châu, chuyện xứ người, văn hiến văn minh mình đã có, như người mình cũng có ăn chơi!


 


Thủ Đô Hà Nội tôi thanh lịch  thấy ở Hồ Gươm nước có màu, xanh đỏ đen vàng như nhật nguyệt, ngày dài đêm thẳm, thẳm canh thâu!


 


Thủ Đô Hà Nội tôi văn vật, tính đã ngàn năm, văn miếu ghi, có cả ăn mày đi bát phố, có mợt xơ đì làm taxi…


 


Thủ Đô Hà Nội tôi vui, buồn, đứng góc cạnh nào lệ cũng tuôn, ấy trước ông cha xây dựng nước bây giờ lạ hoắc một giang sơn!


 


Thủ Đô Hà Nội tôi lầm lũi kìa những ông đồ xếp bút nghiên.  “Sách vở ích gì cho buổi ấy?  Rác đầy vẫn đẹp cảnh công viên!”


 


Thủ Đô Hà Nội tôi yêu dấu, lẫn khuất sương mây những mái chùa, những tiếng kinh cầu vang nhỏ nhỏ, một ngàn năm tưởng đã Thiên Thu!


 


Thủ Đô Hà Nội tôi trơ trọi có lẽ bây giờ những đám mây?  Mây vượt trùng dương, mây tới Mỹ,  vòng tay nào nối những vòng tay? 


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Đi Về Đi Về Đi Về


 


Nhiều bạn bè tôi ra phi trường, hỏi “Đi đâu đó?” – “Đi Sài Gòn”.  Tôi chúc bình yên khi thượng lộ.  Tôi không gì nói với Quê Hương…


 


Mà có gì đâu để nhắn về?  Nhớ thì nhớ lắm…bởi vì đi!  Nhớ thì nhớ lắm vì xa xứ.  Nhiều lúc hỏi mình:  “Sao có quê?”


 


Nhiều lúc biết rồi:  không Nội, Ngoại, không còn Cha, Mẹ, hết ai thân.  Chiến tranh không tránh, chừa cây cỏ / thì phận người thôi cũng rác rơm!


 


Nhiều lúc cũng buồn sa nước mắt.  Tuổi ngày chồng chất, sức tiêu hao. Miếng cơm manh áo còn mang nợ,  thương trận lâu mà chưa bớt đau…


 


Bạn bè về được mình không về,  thương nước lòng nào dám nói chê;  nhưng nếu cứ về “cho có vẻ”, thì thôi ai thế cứ nên đi!


 


Người về như thể là đi hội.  Ôi Hội Đoàn Viên đã mở màn?  Mà có màn nào không khép lại? Tiệc vui nào chẳng có giờ tan?


 


Người đi ba triệu, về hai triệu. Một triệu người nằm trong hủ tro.  Ai tính giùm thêm người chết biển, người trên hoang đảo hồn bơ vơ…


 


Quê Hương ơi hỡi, tôi quỳ lậy / một triệu linh hồn trong khói nhang / nếu có linh thiêng về giúp nước / dắt tay dân tộc đến Thiên Đàng!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


T. Ơi Anh Xin Em Đọc


 


Anh biết bây giờ em úp mặt / bao nhiêu nướcmắt chảy trên giường.  Bao nhiêu nước mắt về sông biển / em vẫn nằm trên một đảo hoang!


 


Anh biết bây giờ em khổ lắm /  ngày ăn chỉ một bữa cơm chiều / làm như lao động thời nô lệ / lãnh được tiền lương chẳng mấy nhiêu!


 


Anh biết bây giờ anh bất lực / giúp em chỉ nói một lời thăm / nghe em đáp lại cười như khóc / em sợ làm anh phải bận tâm!


 


Anh biết miếng ăn là miếng nhục / mà mình đâu phải kẻ-xin-ăn.  Giận sao Cha Mẹ cho con học / mà học hoài không thấy chữ Nhân!


 


Anh biết bây giờ anh cũng khóc / cũng đau đớn lắm phận con người / hăm hai năm gửi bài đăng báo / chờ cái check về…đâu lá rơi?


 


Anh biết địa cầu sông biển rộng / lòng ta thôi cũng tựa trùng dương / chờ đau chờ khổ, không cần đợi / chờ chút vui thì như khói sương!


 


Em hãy ngủ đi!  Em hãy ngủ.  Để anh ve vuốt cánh tay cho.  Để anh đi chải đầu em nhé.  Và…để anh nhìn em ngủ mơ…


 


Em của anh ơi, một chữ Liều.  Quê Hương còn đó mất Tình Yêu.  Bao giờ mình cất đầu lên nổi…lau mắt và nhìn bóng Nguyệt treo?


 


Bao giờ không biết bao giờ nhỉ?  Chúa ở trời cao có ngậm ngùi?  Nhân loại sinh ra từ ý Chúa / sao người buồn khổ kẻ thì vui?


 


Trời hỡi Trời ơi cái giát giường / đêm nằm chỉ thấy những đau xương!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Cánh Nắng


 


Trời sắp đi vào mùa Hạ. Những cơn mưa đã đi xa.  Những ngày nắng càng xanh lá.  Những con đường em hỡi là hoa…


 


Và em, em là tất cả để anh yêu quý vô cùng. Không có câu nào thay thế, vì anh, anh chỉ một lòng!


 


Tại sao mình không biển lớn để nhìn trời đất bao la?  Tại sao mình không sa mạc,  nhìn bầy cò trắng bay qua?


 


Mỗi ngày một câu tình nghĩa.  Nghĩ trái tim là ngôi nhà, chúng mình xếp đầy sách vở / chép tình chép nghĩa chúng ta!


 


Em nhỉ có bao giờ mệt / ngã lưng anh chải tóc huyền / kể em nghe hoài cổ tích / nhìn em một nụ cười duyên!


 


Trời sắp đi vào mùa Hạ,  mình đi tới cõi Bồng Lai.  Nếu bước chân ngà em mỏi, anh bồng em nhé, mình bay…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Đã Thấy Thu Mờ Trong Bóng Sương


 


Mưa không lớn mấy.  Mưa nho nhỏ.  Mưa nhẹ như là sương bay bay.  Đang tháng Năm rồi, mưa muốn nhắc / mùa Thu sắp đến lá vàng cây?


 


Năm nay ngộ thiệt, Xuân chưa Hạ, đã thấy Thu mờ trong bóng sương, đã thấy nhớ ai từ kiếp trước / trên cành óng ánh nhện tơ vương…


 


Mưa như hơi thở ai vừa phả.  Một chút buồn trong thoáng gió thơm. Ơ nhỉ, hoa kìa, hoa núp lá, tránh mưa hay muốn tránh mình hôn?


 


Mình không là bướm sao hoa sợ? Cũng chẳng là hummingbird mà!  Mình chỉ là người đi kiếm nắng đâu ngờ ngày Hạ có mưa qua…


 


Mưa không lớn mấy.  Mưa nho nhỏ.  Vẫn có tiếng buồn vang trong mây.  Vẫn có tiếng buồn trong gió phớt.  Trong lòng ta nữa, biết không ai?


 


Ai ơi chín tháng hay mười tháng tưởng mấy ngàn chiều, sớm, nhớ nhung.  Chỉ một ngày mưa mà nhớ quá, mai rồi mưa tiếp, nhớ mênh mông… 


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Chiều Ơi Cứ Tím


 


Chiều không ai nhuộm sao chiều tím?  Chiều nói ta nghe đi chiều ơi!  Hay lòng ta tím nên chiều tím?  Chiều cũng như ta, nhớ một người?


 


Chiều giống ta sao?  Một tấm lòng?  Mai, chiều còn ở với mùa Đông.  Ta, ai tơ tưởng ngày Xuân Hạ, gữi lại chiều xưa chút nắng hồng?


 


Ta biết ta buồn như gió sương.  Hỏi thăm chiều để thấy thêm buồn. Ta xa đất nước chiều  theo bước, chỉ có chiều không bỏ Cố Hương!


 


Buồn chớ, người đi đất chẳng đi.  Và ai yêu quý của ta, kìa / chìm trong khói lửa trăm năm trước / một nén vàng hương khói bụi chia…


 


Chiều trở về đi!  Ta nhắn theo.  Nhắn thăm nhà Ngoại nhịp cầu treo.  Nhắn cây khế ngọt chim làm tổ, đôi mắt tròn vo tím ngắt chiều…


 


Ta nói chi khùng như thế nhỉ?  Gió bay mà áo có bay đâu?  Ta đi mà đất không hề chuyển!  Vườn Ngoại ôi chiều xanh biếc cau…


 


Ta sẽ trở về, ta chết đó.  Xin chiều hãy tím, tím thê lương…Xin chiều cứ tím như màu lệ / ta rót từ lâu vạn dặm đường!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Gia Định Sài Gòn Thành Phố Hồ Chí Minh


 


Em ở đường Tô Hiến Thành. Anh trên Thanh Đa, Bình Thạnh.  Hồi xưa Gia Định / Sài Gòn…bây giờ Thành Phố Hồ Chí Minh!


 


Đi tìm em bằng xe ôm.  Khói mù tránh từng lô cốt.  Đường xa không vì khói ngộp…mà vì em đã xa đây!


 


Em đã đi Mỹ, đi Tây.  Con Múp nhìn anh ứa lệ.  Anh biết em đang ở Mỹ, mà anh cứ tìm thăm em!


 


Cây mai chiếu thủy buồn tênh, hết Xuân rồi hoa rụng hết.  Lộc non lá non xanh biếc, em còn nhớ cây mai không?


 


Em còn hay em đã quên / Sài Gòn hàng me xanh ngắt / lá bay bay cài trên tóc / lá rơi từng giọt mưa rơi…


 


Anh về như kẻ rong chơi / nói buồn thì nghe thảm thiết / nói vui nỡ nào cho mệt / lòng người nặng trĩu nhớ nhung?


 


Con Múp đứng liếm bộ lông, lâu rồi không em tắm nó, anh đi, nó nhìn, nó ngó, em à nỗi buồn không đi…


 


Sài Gòn anh về làm chi / khi em rời xa con phố.  Cây mai tàn trưa lổ chổ, buổi trưa nắng rộ trời xanh!


 


Anh biết em không thương anh.  Tại sao anh thương anh nhớ?  Hỏi Trời, Trời không nói nữa.  Người lái xe ôm lặng im…


 


Em ơi gió cũng im lìm.  Anh không còn nghe gì cả.  Đường lên Bình Thạnh xa quá, hoa lá bên đường long lanh…


 


Trần Vấn Lệ


 


  


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Ngày Mai


 


Ngày mai, không biết mưa hay nắng.  Không thích nghe đài nói líu lo.  Mưa nắng của Trời, em của nhớ.  Mà mưa…thì nhớ…để làm Thơ!


 


Ôi chao em đúng là hơi thở!  Anh sống vì anh chỉ nhớ em.  Mưa có bay nghiêng hay thẳng đứng, thì em mãi mãi một nàng Tiên! 


 


Nàng Tiên đi bộ, đi thong thả, cả một vườn hoa nở đón nàng.  Anh sẽ đón em bằng nhạc nhẹ, bằng lời thơ nhé, rất là thơm!


 


Ngày mai mưa nắng không cần biết, chỉ biết lòng anh có bốn mùa.  Em Hạ hay Thu, đều cái cớ…để anh tìm gặp một mùa Thơ!


 


Anh biết đêm nay em ngủ ngon, lạnh hiu hiu lạnh, má em giòn và môi em thắm mùa Xuân thắm, anh cúi đầu anh cúi xuống hôn!


 


Anh nghĩ ngày mai trời sẽ mưa.  Mưa xanh, xanh biếc ngọn cây dừa,  phù sa ai khiến bay lên núi, anh ngắm em, nhìn… em ngẩn ngơ… 


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Buồn Ơi Buồn Ơi


 


Khi lòng không thấy chi vui cả.  Chẳng biết làm chi, lại nói buồn!  Không nói được không?  Không thể đáp.  Lặng im mà ngắm một trời sương…


 


Trời sương trắng bạch, quạ thì đen, chiều đậu trên dây điện đợi đèn.  Rồi chúng bay đâu không biết nữa.  Bay đâu thì cũng mất vào đêm…


 


Mở một bài thơ không có hứng, ngoài sương, ngoài quạ, nói gì hơn?  Em xa chắc biết là tôi nhớ, chắc biết là tôi không nói suông?


 


Dặn lòng:  Tất cả đều Vô Sự như những lần sau cuộc hành quân.  Mở nắp bi đông tu rượu đế, tu hoài có lúc cũng…thành nhân!


 


Lại nhớ những ngày trong Cải Tạo, ngày đi lao động, tối lao tâm.  Anh em, huynh đệ, đều “tranh thủ”, kiểm thảo, phê bình nói tứ tung…


 


Sống một đời như thế cũng qua?  Cũng như trăng mọc lại trăng tà.  Tới đây không hiểu xui chi gặp, em ở trong lòng vẫn rất xa…


 


Trời bốn hướng chia, đường lắm nhánh, sao người ta chỉ một con tim?  Đưa tay lên ngực xem còn mất, em mất thì anh đang có em!


 


Nói dễ dàng như rất dễ dàng, mà người phía Bắc kẻ miền Nam, là đây với đó nhìn không thấy, chỉ thấy mây trời hợp với tan!


 


Mở một bài thơ rồi phải kết.  Buồn ơi!  Hai chữ hết bao hơi?  Buồn ơi!  Gọi mãi không ai đáp.  Có lẽ mình không gọi đúng người?


 


Trần Vấn Lệ


 


  


 


 


 


 


 


 


 


 


Con Kéc Mồ Côi


 


Không sáng nào không thấy / một con kéc “mồ côi” / bay đậu trước nhà tôi / kêu lên vài ba tiếng…


 


Không bạn để “nói chuyện”, con kéc kêu thật buồn.  Nó kêu chưa (?) mỏi mòn…nên sáng nào cũng vậy.


 


Trừ ngày mưa, không thấy.  Không biết nó ở đâu.  Chắc ở tận “giang đầu” không thì nơi “hải giác”?


 


Tại sao nó có mặt / mãi mãi trước nhà tôi?  Bởi nó không có đôi / “Mồ Côi” thành tên nó!


 


Kiếp sau mà tôi lỡ…làm con kéc, chắc buồn?  Nhà em cũng có vườn, chắc tôi bay về đậu?


 


Nói mà không biết…xấu!  Mình tương tư chi hoài?  Em đâu nghĩ tới ai!  Em còn bay trong mộng!


 


*


 


Nghĩ kỳ, trong cuộc sống, đến chim cũng mồ côi!  Và tôi, trong kiếp người, bốn phương trời…không bạn!


 


Cảm ơn mỗi buổi sáng / cho tôi “vẽ” bài thơ / nói một chút ước mơ:  Mơ Người Người Thân Ái!   


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Cảm Ơn Em Là Thơ


 


Một ngày và mỗi ngày


Trôi qua và trôi qua…


Đám lục bình nở hoa


Trôi trôi theo dòng nước.


 


Em ơi buồn, nói được


Em có chịu nghe không?


Và hỡi ơi, Núi Sông


Tại sao lòng tôi nặng?


 


Từng ngày qua lẵng lặng


Như mây bay trên trời


Như tôi nhớ một người


Nhớ nụ cười trong nắng.


 


Đám lục bình xa lắm


Ở cuối dòng Tiền Giang


Ai kia mặc áo chàm


Gió Nam thổi về Bắc…


 


Ai kia môi tím ngắt


Từng đêm đêm cô đơn


Hỡi ơi oán và hờn


Trái tim còn ứa máu…


 


Tôi, là một người xấu


Dong tay lên đầu hàng


Chưa phải lúc muộn màng


Vẫn mong ngày nước nổi!


 


Hỡi ơi ai có tội


Có công ngày Tháng Tư?


Hỡi ơi những bài thơ


In ra rồi xé bỏ!


 


Ôi một ngày thế đó


Cuộc sống tôi bây giờ


Cảm ơn em là Thơ


Cho tôi còn Hơi Thở!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


Cây Khô Lá Rụng


 


Hỡi ai mặc chiếc áo chàm


Có nghe mùa gió Nồm Nam đang về?


Khéo mà bay mất nón mê


Khéo mà bay mất Tình Quê bao giờ…


 


Hỡi ai dưới ruộng trên bờ


Xót xa biết chớ nắng mưa ngỡ ngàng


Mồ hôi nước mắt canh chan


Cho con ăn học mơ màng ngày sau!


 


Hỡi ai trong biển trong dâu


Ca dao chỉ nhớ những câu rất buồn


Bao giờ nước trở về non


Bao giờ cọng khói chiều hôm vẫn tình?


 


Hỡi ai hỡi Nước Non mình


Chiến tranh tiếp tới Hòa Bình, thế thôi?


Buồn vui khó nói nên lời


Thương sao tiếng vạc nghe hồi khuya kêu!


 


Ca dao mỗi chữ một liều


Ru con cũng được ngủ theo con mà…


Trách gì con chim đa đa


Nằm chưa ấm chỗ đã xa cuối trời…


 


Hỡi ai là hỡi ơi người


Hỡi tôi bó rọ môt đời tha hương


Chim bay về núi chim buồn


Cây khô lá rụng, đâu còn gì đâu!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Giật Mình


 


Cái gì còn là chưa mất!


Cái gì chưa mất là còn!


Quê Hương và Tổ Quốc


Cái nào mất, cái nào còn?


Mất là mất Nước, còn là còn Quê Hương?


Nói đi!  Lảm nhảm cũng thương


Mất, Còn gì cũng là buồn từ lâu


Cao nghêu kìa những ngôi lầu


Một cơn địa chấn còn đâu mà nhìn?


Người ta sống chẳng vì Tình


Hèn chi Phật nói Phù Sinh Kiếp Người!


Người ta sống chẳng biết Trời


Hèn chi Chúa phạt đời đời lầm than?


 


Trước Chùa bay khói bay nhang


Bỗng dưng một chiếc lá vàng bay qua…


 


Cái gì còn, rất là xa


Cái gì đã mất để Ta còn Mình!


Hôn em hai chữ Làm Thinh


Biết đâu em cũng giật mình trong mơ?


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Một Bài Thơ Dễ Thương


 


Đố em:  Con Múp hôm nay làm gì?


Em đã cười khì:  Nhớ em là chắc!


Nhưng…sao em khóc? 


Con Múp nhớ em, em khóc giùm nó?


Em đáp:  Khổ ơi là khổ cứ hỏi em hoài, bộ anh nhớ ai, anh không “thèm” khóc?  Hỏi gì hỏi độc, hỏi hoài con mèo.  Em sống “chèo queo” từ hôm xa nó.  Nó sống một xó từ hôm xa em!  Em đi…lênh đênh, nó thì một chỗ. Đá sỏi còn nhớ huống gì người ta…và con mèo nữa.  Cơm ăn cùng bữa, ngủ cùng có đôi.  Trời bày chia phôi nên buồn nên nhớ…


 


Hỏi em cho có chớ anh biết rồi em nhớ một người yêu em duy nhất…


 


Ô kìa em khóc người đó ở đâu?


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Tháng Chạp 2011


 


Chiều nay khi em về / mưa bay bay ngoài ngõ.  Rồi xe em ra phố / mưa bay con đường mờ.  Một buổi chiều như xưa / Sài Gòn chan nước mắt. 


 


Một buổi chiều chưa mất / trong lòng nhớ lòng thương!


 


Buổi chiều nay trên đường / em nghĩ sao em nhỉ?  Tại sao hai Thế Kỷ…mà buồn hai trăm năm?  Tại sao nước Việt Nam / chưa một lần mở mặt?


 


Tại sao Ba phải mất / trong trại Tù Bảy Lăm?


Tại sao những thân nhân / không ai còn thân thiết?


 


Lời nào lời-nói-thiệt?  Lời nào lời-tuyên-truyền?  Một Lịch Sử toàn Huyền , Huyền Thoại thành Huyền Sử.  Những gì là “Sự Cố” / thấy đó rồi quên đi!


 


Chiều nay khi em về / mưa bay bay ngoài ngõ / có một người núp / ngó / xe em mờ trong mưa…


 


*


 


Em ơi những bài thơ / làm cho em lạnh lắm.  Đêm nay em ngủ ấm, thấy thơ đầy trong mơ.


 


Em ơi những bài thơ / đốt đi cho có lửa / nhớ đi khép hết cửa / cho ấm em mùa Đông.  Anh bay trên cánh đồng  / che em mưa tháng Chạp…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Em Là Một Bài Thơ


 


Chúng mình chỉ còn nhau / vì còn gì đâu nữa?  Như con chim mất tổ, chúng mình mất Quê Hương!  Còn sót chút Tình Thương, mình nương nhau núp bóng.  Ngàn năm có vang vọng, nghe thôi những tiếng buồn…   


 


Sông nào cũng có nguồn, bao giờ mình trở ngược?  Em ơi bước từng bước, anh dìu em, dìu em…Chúng mình sẽ đi lên, lên tận đầu Yên Tử, vạch mây nhìn tứ xứ, tìm bà con, người thân.   


 


Năm Châu một chỗ gần / là tấm lòng Thế Kỷ.  Chúng mình là chốt thí nhưng thời gian bao dung.  Thế Kỷ không mênh mông chỉ là lòng là dạ.  Chúng mình làm tất cả cho đừng ai xa ai.  Bây giờ là Tương Lai – Tương Lai trong Giọt Lệ!


 


Anh làm thơ như thế, em buồn em khóc đi!  Chúng mình chẳng còn gì, còn Tình Yêu chia sẻ!


 


Anh nói như hồi bé / núp áo Mẹ nhìn đời.  Biết bao cuộc đổi dời / nhớ sao là Tình Mẹ!  Mẹ từ khi bóng xế, anh từ đó đi xa.  Khi Mẹ trong tuổi già, anh là người tệ bạc.  Rồi thì Mẹ anh mất, anh còn gì nữa đâu?  May có em tựa đầu, anh còn em, còn Mẹ!  Chuyện đời sau anh kể:  xưa có bà Âu Cơ…


 


Em là Một Bài Thơ, Bây Giờ và Muôn Thuở!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Tình Nhớ


 


Tình đã gần đầy tuổi mà chẳng thêm ly nào.  Nhớ thì sao lạ quá!  Nhớ cả trong chiêm bao! 


 


Nhớ cả sợi tóc rụng.  Nhớ cả chéo áo chùng.  Nhớ cũng làm lúng túng, nói gì như nói…không!


 


Biết người ta cái bóng, mà hết nắng thì thôi!  Biết là yêu-vô-vọng,  đợi chi câu trả lời!


 


Mà hình như chưa hỏi “em có yêu anh không?”.  Mà hình như vời vợi, đây với đó vô cùng!


 


Nhiều khi buồn năn nĩ “Thôi đừng nhớ người dưng!”.  Ôi người dưng khác họ, ai biểu xếp hàng chung?


 


Một năm dài thậm thượt, tóc người ta cắt hoài.  Giày người ta cao gót, mình hết cao hơn ai!


 


Nhiều khi như con nít đi chơi với con mèo.  Yêu trăm lời tha thiết còn hai tiếng meo meo…


 


Nhiều khi ra hồ nước nhìn nước xanh-trong-xanh.  Nhớ làm sao đôi mắt của người ta long lanh…


 


Nhớ làm sao hồi đó, ở Sài Gòn…dễ thương, nói gì thì cũng hứa  “anh với em chung đường”.


 


Những cây me hồi đó, lá chắc còn đang bay.  Ôi người yêu hồi đó…bây giờ đang ở đây!


 


Nhiều khi ngồi tưởng tượng mình lạc trong rừng sâu, ngàn tiếng kêu thảng thốt mà người ta ở đâu?


 


Kìa người ta đi đó.  Giày cao gót kiêu kỳ.  Kìa môi son đỏ thắm.  Thấy mình mà cứ đi…


 


Ờ thì thôi vạn dặm, em mỏi chân thì về.  Anh vẫn trong thăm thẳm, buồn, nhai từng lá me…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


Tự Tình Tình Tự


 


Buồn buồn mở Blog, chẳng thấy ai vào thăm.  Một mình mình lên số.  Một mình mình xuống thang…


 


Thế mới biết hiên ngang / ngày xưa, bây giờ, bỏ!  Cái Blog là cái xó, ai gõ cửa vào chi?


 


Buồn biết đâu ném đi?  Buồn ngồi nhai / không hết.  Không lẽ buồn đến chết?  Tội nghiệp những bài thơ!


 


Buồn lảm nhảm như mơ / mà đâu bờ vai tựa!  Hay là tựa với gió / và gió đưa ta bay?


 


Hay là tựa với mây / và mây thì sẽ lạnh / và mưa thì không tạnh / cho đời buồn như nhau?


 


Thơ nối dài từng câu, chấm ngang rồi chấm dọc, khéo ai tưởng mình khóc / rồi thương một người điên!


 


Cái Blog là cái riêng, là cái duyên tình tự, nói thầm rồi nói nhỏ, nói nhỏ chỉ mình nghe…


 


Quê người không có ve, cũng đỡ buồn đôi chút.  Đôi chút hay đôi lúc?  Mùa Hạ dài bao lâu?


 


Chợt đám mây trên đầu, hình như Thu đang tới?  Chiếc lá xanh hơi hởi / đã vàng rồi em ơi…


 


Gọi ai đã khản lời, gọi mình đành ôm mặt.  Em có cầm dao cắt / gan ruột của anh không?


 


Chắc là không / là không, tại lòng đau nói vậy…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


Tháng Tư Mùa Thu Đến Sớm


 


Tại lòng đau mà nói Mùa Thu Đang Về Kia. 


 


Tháng Tư tháng chia lìa hay là tháng Thống Nhất?  Thắp nhang trên bàn Phật, Má mong con Má về.  Đi nhà thờ nín khe để nghe chuông Chúa gọi.  Tháng Tư buồn đau nhói ngay cả ở nụ cười…Tháng Tư ơi, ới ơi, gọi hoài không tiếng đáp.  Không còn ai là “giặc”.  Triệu người vui mừng rơn?  Triệu người buồn khóc ngon! (*) Con không về với Má!  Con “kẹt” nơi Rừng Lá, con đi Cải Tạo rồi.  Trời ơi hỡi là Trời!  Ba cây nhang bàn Phật và hồi chuông chất ngất.  Chúa Phật Cải Tạo luôn?  Có một triệu người buồn.  Võ Văn Kiệt nói thế.  Không ai ngồi nuốt lệ đếm số dân miền Nam! 


 


Chiến tranh là Tham Lam!


Chiến tranh là Tàn Nhẫn.


 


Dây đàn căng nốt nhấn.  Tiếng đàn vỡ tung, tan!  Tay đưa ra từng bàn, siết vòng tay cho lớn, hát lên như sóng cuộn: Ải Bắc tới Cà Mau…Tay nào cầm khăn lau nước mắt người khổ cực?  Chiến tranh ai hạnh phúc, tìm đi!  Khắp miền Nam!


 


Chiến tranh là Tham Lam!


Chiến tranh là Khốn Nạn!


 


Hoan nghênh người Cộng Sản đạp nát hết Nghĩa Nhân.  Tán thưởng Trịnh Công Sơn đã Nối Vòng Tay Lớn! (**) Cám ơn Xe Chở Lợn đã chở Tù Binh đi.  Một đất nước ba kỳ bây giờ Sao Chói Lọi!


 


Ôi Mùa Thu ai nói Cách Mạng của Toàn Dân?


Ôi Mùa Thu Việt Nam héo hon rừng lá úa!


 


Xong bài thơ, tôi mữa.  Đù Má cái giát giường.  Đù Má ông Tú Xương làm thơ…như Sư Phụ! (***)


 


 


(*) Võ Văn Kiệt nói:  “Ngày 30 tháng 4 năm 1975, có một triệu người vui thì cũng có một triệu người buồn”.  Vui là ai?  Buồn là ai?  Ai biết!


(**) Trưa 30-4-75, trên Đài Phát Thanh Tiếng Nói Việt Nam, được đổi tên liền là Đài Phát Thanh Sài Gòn, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cùng các đồng chí hát vang bài Nối Vòng Tay Lớn, tác phẩm của Trịnh Công Sơn chào mừng quân Cộng Sản miền Bắc giải phóng miền Nam thống nhất đất nước.


 


(***) thơ Trần Tế Xương:  Đù Mạ đù Cha cái giát giường, đêm nằm chỉ thấy những đau xương. Mai ông mua nứa đi mần lại.  Đù Mạ đù Cha cái giát giường!


 


Trần Vấn Lệ


Đợi Chỗ Hàng Ngày


 


Chiều hôm nay không mưa mà lạnh


Cuối tháng Tư còn lạnh lạ lùng chưa!


Nếu mà trời cứ thản nhiên mưa


Em ra về, anh làm thơ như bữa trước…


 


Anh không hứa với em là anh sẽ đợi


Sẽ chờ em như một gã tình si


Nhưng hơn một tháng nay anh muốn ngó em về


Em mệt mõi đến mức nào cho biết!


 


Chiều hôm nay…hình như em quá mệt


Em bơ phờ tội nghiệp làm sao!


Em bước ra xe vài bạn gặp em chào


Môi không đỏ có lẽ chiều đang xám?


 


Em mở cửa xe em vào em mở máy


Máy nổ giòn, em hai mắt đăm chiêu


Em không thấy anh, em chỉ thấy chiều


Em hạ kính và lái xe ra lộ…


 


Anh tự hỏi làm sao giúp em bớt khổ


Giúp cho em có thì giờ nghỉ ngơi


Anh tự đáp mình đã cuối đời


Bè bạn thân nhiều người cũng lão…


 


Em nửa đầu đời lo cơm lo áo


Em nửa đời sau cũng áo cũng cơm


Nghĩ tới Mỹ dầu gì cũng sướng hơn


Chớ Sài Gòn đã làm em muốn chết!


 


Số của em hẩm hiu quá thiệt


Mỹ thì đang loạng quạng đồng tiền


Mỹ không còn huy hoắc cảnh Tiên


Em lỡ bộ và đành đi, đi tới…


 


Tới chỗ nào ngoài cái xe kia


Tới chỗ em tan sở phải ra về


Mong có buổi tối nằm yên và thở


Và ngủ vùi  dù không trọn giấc khuya!


 


Em phải làm việc ở nhà ca sáng sớm


Không có thì giờ em chải tóc soi gương


Anh chờ em, em biết bên kia đường


Coi như không biết  để em về cho vội!


 


Chiều nay không mưa nhưng biết chừng đâu lát tối


Mưa tỉ tê trên mái tôle buồn?


Anh chờ em rồi trở bước đi luôn


Trong lúc đó xe em qua nhiều phố…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


Hãy Ngó Kìa Hoa Đang Nở Hoa


 


Em đã xa rồi.  Khuất ngã ba.  Không còn gần nữa, thế là xa…Mưa bay như bụi, mờ con phố.  Gió thoảng dìu từng giây phút qua.


 


Nói phút, nói giây, là nói nhớ.  Hôm nay gió nhẹ, mai thì sao?  Hôm nay mưa bụi, mai dông bão. Em nhé bình yên như ước ao!


 


Sống giữa phồn hoa, mệt tới chân.  Mệt lên con mắt nỗi bâng khuâng.  Phải chi kinh tế đừng trôi nổi, đâu có lo gì chuyện áo cơm!


 


Bao người mất việc, đi ngao ngán, vào quán cà phê kiếm chỗ ngồi.  Bạn gặp, “Uống gì, tao gọi nhé”.  Ngước nhìn, trong mắt bóng mây trôi!


 


Chưa bao giờ Mỹ mà…không Mỹ / như mấy năm nay, thấy thật buồn:  quán xá lưa thưa vài khách ghé, hiên hàng đông đảo kẻ ngồi suông!


 


Em có việc làm chưa ấm chỗ, em còn phải ráng, ráng bình tâm.  Cái lo hãy để bên ngoài dạ,  cái sự chuyên cần để trán nhăn…


 


Mỗi buổi chiều em ra khỏi sở.  Anh nhìn theo thấy bụi thời gian.  Mong sao ngày tới ngày êm ả.  Mưa, bão, mây, mù gì cũng tan…


 


Anh không theo Đạo, nhưng cầu nguyện / như một người tin có Chúa Trời, như một người tin Phật xuất hiện, ban cho nhân loại một đời vui…


 


Anh biết bây giờ em tới nhà.  Hãy cười và phủi bụi bay xa.  Hãy đưa tay vuốt con mèo nhỏ.  Hãy ngó kìa hoa đang nở hoa!


 


Trần Vấn Lệ


 


   


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Một Buổi Chiều Xanh


 


Một buổi chiều xanh rất đỗi xanh.  Nắng như còn muốn vuốt ve cành.  Mây như còn muốn tan cho mỏng / cho nhẹ lòng em nghĩ tới anh?


 


Một buổi chiều xanh, xanh rất thơm.  Hoa chưa muốn héo, nụ đang đơm.  Và bầy bươm bướm như không vội, không nỡ lìa mau chậu mẫu đơn.


 


Một buổi chiều xanh rất hiếm hoi.  Những cơn mưa dứt, nắng reo cười.  Và chân mây vẫn xanh lồng lộng như có ngàn tay đỡ mặt trời…


 


Một buổi chiều xanh như tóc em.  Như con mèo mắt dõi theo chim.  Như con cá kiểng vừa tung bọt, hoa súng mấy chùm như trái tim…


 


Một buổi chiều xanh hái để dành trong bài thơ mới nhất mong manh.  Biết mong manh đó nên gìn giữ để một ngày em đến với anh!


 


Có những bài thơ nói buổi chiều.  Bài thơ nào nói hết tình yêu?  Này em, em biết đang mùa Hạ, em nói đi mà, một tiếng thôi!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Chiêm Bao


 


Em chào đời buổi sáng.  Buổi sáng đó mùa Xuân.  Mẹ Cha thương em lắm, đặt tên gì, biết không?


 


Ôi chao!  Má em hồng / nhìn thôi mà bắt ghét!  Đố em, anh có biết / tên em là gì không?


 


Vẫn đôi má hồng hồng, vẫn nụ cười hoa nở.  Anh làm em mắc cỡ / nên không trả lời anh?


 


Anh không đi đường quanh.  Anh không đi đường tắt.  Từ khi em có mặt, mặt trời cũng là em!


 


Anh chỉ đi đường nghiêng, ánh mặt trời buổi sáng, sương bình minh lãng mạn, con còng theo gót chân!


 


Ôi em!  Em mùa Xuân.  Bốn mùa xinh có một.  Nghĩ Phật Trời ban phước…cho em duyên làm người!


 


Nói chi em cũng cười, đúng là em hoa nở.  Ai gặp em một thuở / chắc nhớ em muôn năm?


 


Anh nói, đang nói thầm.  Bây giờ đang buổi tối, Anh úp mặt xuống gối / tìm em trong chiêm bao…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Chiều Nào Cũng Vậy


 


Chiều nào cũng vậy, con chim đó về, nó đậu ngoài hè, nó kêu ríu rít.  Hình như nó thích cái mái hiên này. Hình như nó say khói thuốc tôi hút.  Con chim nhỏ chút, mồ côi mồ cút, thấy thương làm sao…


 


Tưởng tượng ngày nào nó không về nữa, mây bên song cửa buồn treo lửng lơ?  Tưởng tượng ngày xưa, người và muông thú sống chung một rừng, tất cả một lòng “chia cơm sẻ áo”.  Chuyện xưa dẫu xạo, hay hơn bây giờ. Nhưng mà mình mơ, mình có quyền nói:  “Con chim kia đói, mình cho nó ăn…”


 


Tôi ném hạt cơm rồi hai ba hạt, rồi nhiều hơn ba, rồi thì cả chén.  Con chim ăn nghẹn, thương ơi là thương!  Ăn không hết cơm, nó đứng rỉa cánh.  Chiều trời gió lạnh, lông nó phất phơ.    Tôi bỗng có thơ, muốn làm cho nó.  Nhưng tôi ngước, ngó, nó bay đi rồi…


 


Hoàng hôn buông rơi tấm màn sương tím.  Tôi có kỷ niệm: con chim mỗi ngày…


 


Kiếp sau tôi bay giống như chim đó, rồi tôi về đỗ dưới mái nhà ai?  Em có mĩa mai, nói tôi lãng mạn?  Em đã nghe chán những bài thơ chưa?  Em ơi ngày xưa, có nhiều chuyện kể:  có cô con gái yêu lính đồn xa, cô có ngôi nhà, chàng không về ở.  Chàng không còn nữa, một thời chiến chinh…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Hội Nghị Diên Hồng Tại Mỹ


 


Không ai nói nữa một lời.  Vươn vai đứng dậy, người người đi ra.  Rồi căn phòng họp bao la.  Tháng Tư ngày cuối tháng là đã xong!


 


Ba mươi bảy nhỉ, năm ròng, đưa tay vuốt mặt, Núi Sông chảy dài.  Tháng Tư ngày cuối, một ngày, sang năm ta lại sum vầy ở đây!


 


Không ai nói tới Lào Cay.  Không ai nhắc chỗ tù đày Côn Lôn.  Chung quy chỉ một Sài Gòn.  Thủ Đô đó, một Quê Hương trông về!


 


Hỏi người có biết An Khê?  Hỏi người có biết Tam Kỳ hay không?  Nhìn nhau con mắt dửng dưng.  Nước Non lạ quá, chỉ lòng bàn tay!


 


Hàng năm môt bữa hôm nay!  Hàng năm nhớ lại một ngày đau thương!  Họp nhau bày tỏ can trường.  Chia tay,  còn đó nỗi buồn sau lưng!


 


Thương thay con Lạc cháu Hồng!  Nước ta có một Lạc Long phụ tình.  Con trăm đứa, nửa ta, mình.  Âu Cơ gạt lệ, cúi nhìn cũng đi…


 


Chỗ nào cũng chỗ chia ly!  Việt Nam và nước Hoa Kỳ giống nhau?  Nói năng thì rất ồn ào mà khi hết nói là vào giấc mơ?


 


Thương thay thương quá lá cờ.  Quê Hương sao nỡ bây giờ Cố Hương!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Chỗ Ngồi Trên Thế Giới


 


Con chim lẻ bạn


 lại về với tôi.


 


Trước chỗ tôi ngồi / là đường dây điện


Con chim bay lượn / một vòng, đứng yên…


Mặt trời chiều đã nghiêng nghiêng


Con chim nghiêng mặt làm duyên với người!


 


Nhìn chim tôi muốn bật cười


“Chúng ta hai đứa mồ côi bao giờ?”


Một mình tôi một câu thơ


Một chim kia với chiều mờ mờ sương…


 


Con chim lẻ bạn nhớ đường


Tôi không có bạn ở nương xứ người


Một tình mà chẳng một đôi


Một đời như thế nghĩ hoài lại đau!


 


Nam Quan cho tới Cà Mau


Nước Non một dải tranh nào bức tranh?


Đường vô xứ Huế quanh quanh


Non xanh, nước biếc, cái hình ảnh ơi!


 


Biển dâu, biển hoa ra đồi


Biển dâu, lạnh buốt chỗ ngồi tha hương…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Chúng Ta Không Còn Nhau


 


Tưởng rằng anh đến đây như chim trời mỏi cánh rồi.


Nào ngờ anh đến đây như cơn mộng tan nửa vời…”. 


 


Mở lời một bản nhạc, nhớ hai câu đó thôi.  Của ai?  Tôi chẳng nhớ, chỉ nhớ mình bồi hồi.  Ơi ai hỡi, là người, sao giống tôi, quá vậy?  Chúng ta, không ai thấy / mặt của nhau bao giờ, nhưng tấm lòng, nhạc và thơ, hình như cùng âm điệu?


 


Một đời người tối thiểu, có lúc buồn lan man?  Một đời người, ngỡ ngàng, gặp nhau qua chữ nghĩa!


 


Hai câu mà thấm thía!


Hai câu, đầy ứ tim!


Con người như con chim, mỏi cánh thì phải đậu.


Một chỗ mình nương náu, chỗ không cửa không nhà


Chỉ có mây bay qua


Chỉ có mây bay qua…


 


Tôi, thật lòng xót xa, thương ai, người đồng cảnh?  Thương tôi, hôm nay lạnh, kéo bâu áo nhớ rừng.  Nhớ những ngày hành quân, vuốt ve từng viên đạn.  Nhủ với lòng không bắn “kẻ thù cũng là người”.


 


Thuở ấy, xa lắm rồi.  Chuyện một thời Non Nước.  Người thương binh dừng bước, ngước xin Trời bao dung.  “Những con chim về rừng / mong vẫn còn tổ cũ”.  Những con chim đã ngủ trong từng bài thơ tôi!


 


Tưởng rằng anh đến đây…


 


Em ơi ngày guộc gầy, xóa giùm anh / những đám mây màu tím.  Xé giùm anh / những bài thơ kỷ niệm.  Chúng ta không còn nhau…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


Cuối Đời Tự Vấn


 


Nhiều khi, tôi, bất chợt, hỏi:  “Sao mình sống được, sáu năm tù, ít gì?  Mỗi ngày, một củ mì lớn bằng hai ngón cái…”


 


Vậy mà mình sống mãi, tới bây giờ, làm thơ!


 


Người làm thơ,  mộng mơ?  Có giấc mơ nào lớn / như trường giang sóng cuộn?  Có giấc mơ nào muộn / trong giấc xế chiều,  không?


 


Em ơi buồn mênh mông!


Tôi như cá ngược dòng, hóa long, biết không thể.


Ngồi vuốt hai hàng lệ, Việt Nam Việt Nam à,  từng bước từng bước xa, cỏ xanh nhòe sương lợt. (*)


 


Cỏ xanh.  Sương trắng nhợt.  Mỗi ngày, một ngày xưa.  Tôi hứng những giọt mưa / pha cho bình mực cạn.  Thơ không là ánh sáng / nên lòng tôi mù lòa?  Em cầm lên, ném xa.  Thơ tôi còn vụng lắm.  Đốt đi, tìm chút ấm, sưởi mùa Đông, bao lâu?


 


*


 


Từ Cách Mạng mùa Thu, nhân dân từ đó tiến.  Biết bao nhiêu cái giếng đang mở miệng ra chờ.  Tôi, một kẻ ngu ngơ.  Chúa ơi!  Đây Địa Ngục!


 


Nửa đêm, con dế khóc.  Chuyện đó là Tự Nhiên.


“Hoa trôi nước lặng đã yên, hay đâu…” (**) ,  ồ lạ, cái câu thơ kỳ!  Khi không ai cũng lỡ thì,  ngồi nhai mãi một củ mì cũng no?


 


Cuối đời, tôi vuốt câu thơ, vuốt con mắt tỏ, mờ, mờ, trăng sao!


 


(*) thơ Nguyễn Du: Quê người cỏ lợt màu sương


Đường xa thêm một tấc đường một đau


 (**) cũng thơ Nguyễn Du:  Hoa trôi nước lặng đã yên


Hay đâu Địa Ngục giữa miền Trần Gian!


 


Trần Vấn Lệ  


 


 


Cháu Tôi Số Một


 


Tôi có một thằng cháu.  Lớp mười một nghỉ ngang.  Hỏi sao con bỏ trường, bỏ Thầy, Cô, bỏ Bạn?


 


Nó đáp:  “Con chán ngán, mỗi ngày chưởi Ba con!  Ba con không kịp hôn con khi đi Cải Tạo.  Ba con mắc nợ máu, máu ai mà chưởi hoài?”


 


“Con xé hết những bài Thầy bảo con chưởi Ngụy!  Chúng nó là Đồ Quỷ, chúng nó giết hại dân!  Con đã rất nhiều lần, nói Ba con không có, Lính miền Nam ai nỡ làm dân khổ dân buồn?  Cả những người trên rừng, Ba con còn không giết.  Ai cũng người dân Việt, nỡ nào tàn sát nhau?  Nhưng Thầy có nghe đâu, cứ bảo chung Lính Ngụy là quỷ mang lốt người!  Nhân dân đều nhớ đời Tội Ác Của Quân Ngụy!”


 


“Ba con không theo Mỹ.  Ba con Người-Việt-Nam, chiến đấu cho Quê Hương…mà sao Ba là Ngụy?  Con nghĩ con có lý còn Thầy Cô vô tình.  Con không giấu bực mình và con thà bỏ học!”.


 


Cháu tôi nói và khóc.  Nó đúng là Anh Hùng!  Tôi, quả thật bằng lòng những gì cháu phát biểu.  Tôi, Cải Tạo về, hiểu / tâm trạng của cháu tôi.  Tôi thấy tôi thật tồi…mình chưa lần Vượt Trại!  Tôi nghĩ đời còn lại…kệ cha cái gì qua.  Ôi tôi mới lên ba, chữ bê, a, chưa học.  Cháu tôi nói và khóc, tôi lòng dạ để đâu?


 


Rồi, nước chảy qua cầu…


Rồi, trời ơi khốn nạn!


Nhìn lá cờ Cộng Sản, tôi thua thằng cháu tôi!


Mẹ sinh tôi con người hay sinh ra con thú?


Cháu tôi một đứa nhỏ mà chí khí anh hùng.


Tôi đi khắp núi rừng chẳng qua chiếc lá úa!


 


Tôi cầm hoa mai nở, tiếc ơi đời Sĩ Quan!


Thương ơi lá cờ vàng.  Tan hàng và…Cố Gắng!


 


Tôi thua cả con nhặng, tôi làm người hỗ ngươi!  Bè bạn của tôi ơi, chúng ta như thế hả?  Nói đi cho tôi dạ, về ăn cứt  cháu tôi!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


Chiều Tím


 


Hôm nay anh không đợi / em tan sở ra về.  Anh không bận chuyện gì, nhưng hôm nay không đợi.


 


Có thể mưa sắp tới.    thể em lạnh run.  Vẫn chưa là mùa Xuân.  Em vẫn chưa thấy Mỹ!


 


Buồn ơi hai Thế Kỷ, chỉ một buổi chiều sao?  Mình không thể gặp nhau, cái chào như mây nổi!


 


Chữ Tình đi với Tội.  Chúng ta tội-làm-người.  Chúa nói như vậy rồi.  Mong một ngày cát bụi!


 


Em về ngang bụi chuối thấy chăng màu Quê Hương?  Nhớ chăng Ngoại dễ thương, dễ thường bên em đó!


 


Em về chiều nay gió.  Gió bay tóc em hoài.  Anh cứ đứng bên ngoài / cuộc đời em lạnh lẽo.


 


Anh là chiếc lá héo / rớt dưới chân em, kìa.  Em ơi lúc em về, anh ở đâu nói vậy?


 


*


 


Hôm nay không Thứ Bảy / mà như ngày cuối tuần.  Anh là bóng phù vân / lưng lưng rồi tản lạc.


 


Em đừng đưa tay bắt, kệ nó buổi hoàng hôn.  Màu tím có mơn mơn.  Anh hôn tay em nhé!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Bên Nhau Xứ Lạ


 


Tay cầm tay không phải là đôi vợ chồng


Đi bên nhau không phải là đôi tình nhân!


                                                                  Đinh Hùng


 


Khi anh nói:  “Em nhìn, cô kia mặc áo đẹp”.  Em nhìn xuống đôi giép, phụng phịu thật dễ thương!


 


Khi mình đi qua đường, anh chỉ:  “Xe kia đẹp”.  Em giương đôi mắt biếc: “Của người ta mà anh!”


 


Khi mình đi quanh quanh / trong cái Mall của Mỹ, anh chỉ em, anh chỉ, em kéo anh đi mau…


 


Phải chi mà anh giàu, chỉ gì em cũng ngó?  Lính cuối đời ở đợ, em buồn, buồn bao nhiêu?


 


*


 


Ôi chao nhiều buổi chiều / sao mà yêu em quá!  Phải chi đừng xứ lạ, phải chi đừng “ở tù”!


 


Phải chi anh Thiên Thu / hai đứa mình đừng gặp, cuộc đời đâu mất mát / bao nhiêu điều ước mơ!


 


Anh chỉ “tội” làm thơ, em mờ con mắt mãi!  Làm sao mình trở lại / tuổi Xuân xanh hồi xưa?


 


Em à, mưa đang mưa.  Anh đếm mưa từng giọt.  Anh nghĩ là em khóc.  Chỗ em làm, cũng mưa?


 


*


 


Chúng ta hình như chưa, chưa bao giờ tình tự.  Tất cả người xa xứ / ai nào ai có đôi?


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


Bảy Giờ Sáng Sài Gòn


 


 


Bảy giờ sáng Sài Gòn.  Bên này đang chạng vạng.  Mới năm giờ, còn sáng.  Nắng tím loang chân mây…


 


Em không nghĩ tới đây (vì em vừa…mở mắt!).  Em thắp nhang bàn Phật.  Em cầu nguyện xin Ba / cho em được đi xa / bình an khi thượng lộ.


 


Em bao nhiêu cái nhớ (ngoại trừ nỗi nhớ anh).  Chẳng sao!  Lá còn xanh / thì em còn nhiều việc.  Chúng mình “chưa gì hết”, bận lòng để riêng anh!


 


Nói…như thể làm thinh, ngậm từng giọt nước mắt!  Người ta lòng khép chặt, mình cứ gõ cửa hoài!  Tội nghiệp Đức Chúa Trời, nói “gõ thì phải mở”.


 


Ai mở cho mình chớ!  Người ta có “quỡn” đâu!  Người ta chưa chải đầu, người ta chưa giồi phấn, người ta còn lấn cấn / nghĩ tới bữa điểm tâm!


 


Chiều, anh đem cơm hâm (cơm mua bằng “tay chỉ”).  Bao nhiêu năm ở Mỹ, Fast Food Number One.  Thêm một lời cảm ơn, thank you cô chủ quán!


 


Anh chiều thì em sáng.  Mình ráng sống cho vui.  Trở lui thì buồn lắm.  Biết bao nhiêu bảng cấm / răn đe người trở về! 


 


Không phải anh sợ chi (có sợ thì chỉ sợ, gõ cửa em không mở, anh buồn…lại ra đi!). Tây có môt câu hay, đố em mà biết đó!  Đi là xa cổ độ.  Đi là ra nghĩa trang! (*)


 


Anh chỉ đi xếp hàng /  đợi em ngày tới Mỹ!  Anh  sẽ làm như thế / dù em… ngó xa xôi!


 


(*) Ngạn ngữ Pháp: “Partir c’est Mourir un peu” / Ra đi là chết một ít.


 


Trần Vấn Lệ       


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Nắng Vàng Lửa Đỏ


 


Khu rừng cháy, lửa hun vàng rực nắng.  Nắng ban trưa vàng ngỡ chiều tà.  Nắng như là những con quạ bay qua /


mang từng ngọn lửa phà lên cỏ.  Nắng đổ lửa vào từng con mắt ngó, vàng cả nỗi buồn giọt lệ lăn lăn…


 


Khu rừng cháy.  Nhà cháy xém mấy căn.  Xe chữa lửa đưa vòi rồng chặn lửa.  Lửa cười giòn, từng miếng ngói tuôn rơi,  từng nhánh cây oằn oại quất lưng trời / rồi ngã xuống như con voi sụp hố…Nắng thì vàng mà lửa thì rất đỏ.  Lửa chan hòa và nắng lóe chang chang…Buổi trưa ơi, một thế giới đang tàn.


 


Buổi trưa ơi, một thế giới đang vàng, vàng như lá bạt ngàn Thu tới.  Chưa mùa Thu nên mưa không kịp tưới.  Lửa tung hoành / thêm có nắng tung hô…


 


Người ta nghe lửa trên radio mở to.  Người ta nhìn lửa trên TV mặt lớn.  Lửa như quỷ, lửa vô cùng hung tợn.  Nắng cũng không hiền mà cong cớn giữa không gian.  Nắng và lửa tung tăng tung tăng / vượt qua cả cánh đồng bát ngát / liếm cho bằng được một vườn cây sa mạc / và lướt trên  mây ngun ngút trên trời…


 


Chưa bao giờ tôi thấy mặt em tôi / xanh xám ngắt trong ánh nắng vàng trưa đó! 


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Phương Lâm Rừng Thơm


 


Hồi đó, tôi không biết Phương Lâm nghĩa là gì


Nhưng dần dần tôi hiểu Phương Lâm là Rừng Thơm


Em không phải tên Hương mà em thơm mùi núi


Em không mang họ Bùi mà em ngon như khoai lang…


 


Khoai lang hồi đó ngộ:  tím và trắng quyện nhau


Nướng ăn thì rất ngọt, nấu ăn thì nhớ đời


Hồi đó em hay cười, rừng Phương Lâm gió thoảng


Hồi đó tôi không lãng mạn, có nhiều lúc em buồn…


 


Tôi xa Phương Lâm dễ chừng ba mươi năm không ít


Nhưng nhớ em rất nhiều, Phương Lâm chừ ra sao?


Những cô gái Mường ra rãy chắc vẫn cầm ô theo


Và những xe đạp thồ chắc chèo queo đứng ngó?


 


Hồi đó em còn nhỏ, hơn mười sáu tròn trăng


Cộng thêm ba mươi năm…chỉ thơ tôi còn trẻ!


Biết bao giờ về ghé hỏi thăm nhỉ người xưa?


Đời không có giấc mơ nào mà thành hiện thực!


 


Phương Lâm có chùa Phật, em thường vào đó không?


Chỗ tôi đây là vùng có nhiều nhà thờ đẹp lắm


Tôi nhìn Mẹ tay ẵm Chúa sao mà quá thương


Tôi sẽ bồng em nghe!  Phương Lâm rừng thơm ngát…


 


Em ơi em hãy hát bài gì cho Phương Lâm


Tôi sẽ viết câu văn tả về rừng núi cũ


Quả thật lòng tôi nhớ Định Quán và Blao


Mây chiều bay lao xao núi xanh rì uốn lượn.


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Đời Có Tình Yêu Nghĩ Cũng Vui


 


Hồi trưa trời ấm lúc em đi.  Chiếc áo sơ mi thuở dậy thì.  Áo trắng, gió lùa, da mướt trắng.  Tóc vờn như thể dải Xuân Phi…


 


Hồi trưa anh chợt thành thi sĩ, đứng thật lâu đo bóng mặt trời.  Cũng lúc đứng lâu, lòng có gọi nghe chừng xa lắm tiếng em ơi.


 


Cái duyên, cảm tạ ông Trời nắng!  Cái nhớ, Trời ơi, chỉ nói thầm.  Em lái xe nhanh đâu có thấy anh thành tượng đứng đã trăm năm!


 


Câu thơ đọc lại, nghe mình ngộ.  Đời có tình yêu, nghĩ cũng vui.  Mà cứ tương tư buồn lắm chứ.  Người đi tưởng tượng bóng mây trôi…


 


Em bóng mây theo góc phố nào, còn anh thì vẫn ngọn dừa cao.  Gió tung màu nắng hay màu gió?  Áo ngắn tay trần em thấy sao?


 


Trưa nắng, chiều nay có nắng không?  Em về mà lạnh, lạnh sau lưng,  Tóc thương tóc nhớ dài đâu đủ để ấm lòng em…Ôi nhớ nhung!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Sân Chim


 


Sân nhà tôi đúng một-sân-chim.  Sáng, dậy, tôi ra cửa, đứng nhìn:  chim đủ thứ chim về tập họp, chuyện trò ríu rít tựa anh em…


 


Này chim se sẻ, này chim quạ, kia mấy con cò cao lêu nghêu.  Bay lượn trên hoa, hummingbird.  Bồ câu hiền hậu mắt trong veo…


 


Tôi rải ra sân thực phẩm chim, con kia con nọ xúm nhau tìm / món nào “hạp khẩu” thì không kịp…Và dĩ nhiên là tôi rải thêm!


 


Buổi sáng tôi vui với bạn bè, nhớ sao cái thuở chửa xa quê:  vườn tôi bát ngát sân gà vịt, chim chóc bay về…ngó muốn mê!


 


Thuở đó, Quê Hương, đã mịt mù,  bây giờ đứng ngó thấy Như Như…Một câu Kinh Phật nghe nhè nhẹ.  Lòng nhẹ nhàng bay chiếc lá Thu.


 


Chim của Trời sinh, tôi chỉ nuôi…Trời cho tôi có một Niềm Vui:  Nhìn chim tập họp, đông, như Lính.  Nhìn cuộc đời, yêu quá cuộc đời…


 


Rồi một ngày nao, có một ngày, tôi thành chim nhỉ, tôi bay, bay.  Bốn phương, giấc mộng tôi thời trẻ, tìm gặp anh em lại họp bầy!


 


Ôi ước mơ còn mơ ước mãi!  Sân nhà ríu rít một sân chim.  Nhìn ra bốn hướng mây chìm nổi, chợt nhói lòng tôi chuyện nổi chìm!


 


Khi chim bay hết, sân nhà vắng.  Tôi lấy chổi đi quét hoa tàn.  Quét tuổi Xuân tôi về quá khứ.  Quét mà bay được…Buồn mang mang!


 


Những con chim hỡi, thương nhau nhé, đừng cắn nhau đau, tội nghiệp Trời.  Cuộc sống không chim, đời tẻ nhạt, chỉ còn, thôi đó, bóng mây trôi!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


Thắc Mắc


 


Mở đọc Thánh Kinh, lòng tủi tủi:


Con người thua cả cáo và chim!


Cáo về hang ở, chim về tổ


Người có gì đâu, ngoài cái tên! (*)


 


Tại sao Thiên Chúa sinh muôn vật


Mà để con người phải hẩm hiu?


Sự Thật, Đường Đi và Sự Sống


Ba điều Chúa dạy, vẫn noi theo!


 


Vẫn đi theo Chúa, đi bên Đạo


Vẫn tới Nhà Thờ, vẫn hứng chuông


Mà hỡi ơi kìa ai tổ chức


Diễn trò súng đạn nát Quê Hương?


 


Rồi Hòa Bình tới, ai hàn gắn


Những vết thương lòng thuở Bắc Nam?


Có phải Kinh do người vẽ chuyện


Chớ bao giờ Chúa nỡ đang tâm!


 


Chúa trên Thánh Giá đinh chưa rỉ


Kinh mới săm soi nguyệt đã mờ!


Người tệ hơn chim, hơn cả cáo


Làm người chi nhỉ?  Có nên mơ?


 


Mở đọc Thánh Kinh, lòng tủi tủi


Hàng năm, tháng Chạp tuyết rơi rơi


Đêm nào cũng Thánh, vô cùng Thánh


Con cáo, con chim đã ngủ rồi…


 


Tôi để trọn đời đi hỏi Đạo


Không ai vui vẻ đáp khoan thai


Lại còn mắng mỏ tôi…Vô Đạo


Vậy Chúa, Trời ơi!  Chúa của ai?


 


(*) “Cáo có hang, chim trời có ổ, song con người không có chỗ gối đầu” (The foxes have hole, and the birds of the air have nest; but the Son of man hath not where to lay his head).  Ma-Thi-Ơ 8, câu 20.


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


Niềm Vui


 


Thằng bé theo cha vào lễ Phật


Ra sân cầm chỗi quét sân Chùa


Sư cho quả chuối mừng công quả


Thằng bé nhận cười, miệng nở hoa…


 


Bạn gửi tôi hình thằng cháu bạn


Tôi mừng cũng có một câu khen


Phải chi gần nó, tôi hôn nó


Để thấy đi Chùa cũng cái Duyên!


 


Bây giờ nó nhỏ, mai rồi lớn


Quét sạch ta bà phải quét thôi


Lớn bé đều làm công việc phải


Đẹp sao ý nghĩa “Sống Trong Đời”!


 


Bạn chẳng khen chê thằng cháu Ngoại


Mà khề khà uống một lon bia


Hỏi tôi có uống thì sang uống


Rồi nói chuyện đời cho tới khuya…


 


Quả thật không còn chi để nói


Để làm cho bớt nhớ Quê Hương


Thằng Cu tí nị còn công quả


Mình chẳng còn chi, chỉ có buồn!


 


Tôi chào người bạn, tôi đi ngủ


Mai mốt lên Chùa, tôi quét sân


Mong thấy mình như thằng bé đó


Tuổi già hưởng muộn chút ngày Xuân!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Đầu Tháng Năm


 


Tháng trước em là cô thiếu nữ.  Tháng sau em đã một phu nhân.  Lòng anh vẫn ngỡ như là cũ, chớp mắt không còn bóng dáng Xuân!


 


Anh đi, về, vẫn con đường ấy, hoa cỏ bây giờ thấy hết vui.  Sen vẫn nở hoa mùa Hạ thắm, cúc tàn mai mốt cúc xanh tươi…


 


Thời gian, ai biết sao mà liệu.  Một khoảng không gian cũng mịt mù!  Chỉ cõi nhân gian chìm với nổi, cơ hồ như chuyện một đêm mơ!


 


Em đâu, không hỏi em đâu nữa.  Nhà lại số nhà, xe đổi xe.  Ai nói với ai từ tạ chớ, thì ai ai bận sự chia ly?


 


Anh lùi hay tiến, anh ngơ ngác, ngơ ngẩn từ nay, cảm tạ Thơ.  Thơ vẫn non lòng hay có cỗi, ngủ vùi đôi lúc cũng vào mơ!


 


Trong mơ anh thấy mình đi lạc vào một cõi nào không có em.  Không có cả hoa và cả cỏ, chỉ bầy đom đóm chớp lòe đêm…


 


Trong mơ anh gặp con mèo ướt, anh vuốt không dè khô mắt anh.  Anh ngủ, con mèo, ôm, cũng ngủ.  Bên ngoài cửa sổ, bóng trăng xanh…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Bài Thơ Vớt Vát


 


Con chim se sẻ đậu trên trụ đèn, nhìn ngày tận thế, mổ hạt mù sương, rồi bay rớt lệ.  Tôi nhặt lên nhìn thấy mình lóng lánh, thấy mình hiu quạnh, còn ai còn ai?


 


Con chim đã bay, chỉ tôi còn đứng.  Cây ngã vào cây.  Tôi thì đứng sửng.  Một ngày cuối cùng, cái gì cũng đổ.  Nhà lớn mênh mông trải lòng bát ngát…


 


Chuông Chùa hết ngân.  Giáo Đường yên ngủ.  Hoa cỏ tần ngần ngã nghiêng một xó…Tận thế, chim bay.  Tôi rồi cũng hóa ra sương ra mây, gặp đâu chỗ lạ?


 


Những người quen xưa, mặt nhòe nhoẹt máu.  Và những bài thơ hết thời nương náu!  Tôi, tờ  giấy khô, em chân mây ướt.  Mưa hoài mưa mưa trôi trôi hạnh phúc…Chỗ nào Tổ Quốc cho người trở về.  Chỗ nào mình khóc, một đời xót xa?


 


Con chim se sẻ đậu trên trụ đèn.  Trụ đèn chỗ ghé đang nghiêng đang nghiêng…Hàng dây điện thẳng hết nằm song song.  Bây giờ tơ nhện cứ giăng cứ giăng…


 


Bài thơ vớt vát tiếng vạc trong đêm.  Nhớ lời hờn mát, tôi nhớ tới em.


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Một Giờ Chay Tịnh


 


Ngồi quán cà phê hơn một giờ / mà trời chưa ngớt một cơn mưa / chỉ lòng đã tạnh bao phiền muộn / nhìn thấy đời ai cũng giả lơ!


 


Ngồi quán cà phê uống một mình.  Cà phê đá lạnh bốc hơi lên.  Nghĩ đời sương khói, mình sương khói.  Thôi chẳng có gì nhớ, hãy quên!


 


Ngồi quán cà phê, hiên gió, gió / và mưa có tạt, biết là mưa.  Được châm điếu thuốc không ai trách, chẳng tiếc chi mình mất mấy đô!


 


Ngồi quán cà phê, không có bạn, có mưa và nghĩ đến người ta.  Một giờ, hơn nữa, bao nhiêu đó, sao chuyện nhân tình chỉ thoáng qua?


 


Một thoáng qua ôi một thoáng buồn.  Cốc cà phê cạn, khói còn vương, mùi thơm còn bốc lên con mắt, cón chút nồng nàn, chắc sẽ tan?


 


Đứng dậy, tay gom tàn thuốc tắt, bỏ vào thùng rác, bỏ gì thêm?  Hỏi chi mà ác, lòng ai xé,  thôi bỏ thêm vào nhé trái tim!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Em Duy Nhất Đạo Một Đường


 


Phải chi em chẳng là con gái, em chẳng mùa Xuân một Sớm Mai.  Anh chẳng làm thơ vay chút gió, tóc mây em chẳng phải bay bay…


 


Phải chi em chỉ là cơn mộng, anh chỉ là sương ngoài cửa bay, anh chỉ là chim đầu ngõ hót, hôm qua thì cũng giống hôm nay…


 


Phải chi cố quận không ai nhắc những chuyến đò đi thăm chùa Hương.  Phật nói gì đâu, chuông có vọng, ngàn năm chỉ một tiếng Yêu Thương.


 


Em à, đừng có chi chi cả thì những bài thơ là giấy thôi.  Thì những bài thơ không có chữ như Kinh Vô Tự chẳng gthi lời!


 


Tại em, anh gặp chiều hôm trước, rồi đóa sen hồng nở sáng nay.  Ai biểu chân em hoa cũng nở /  anh ngỡ anh là Ngô Phù Sai.


 


Em, Tây Thi nhé, Thơ-Duy-Nhất, nói một mình em, Duy-Nhất-Phương:  Anh chỉ một lòng, đi một Đạo / là em, duy nhất Một-Con-Đường…


 


Chiếc xe thổ mộ đi qua ngõ, tiếng lộp cộp buồn vang trong mây.  Tiếng trái tim anh vừa đập vội.  Phải chi em nhỉ, đừng qua đây!


 


Phải chi em chẳng là con gái, em chẳng mùa Xuân một Sớm Mai…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Em Trong Tâm Tưởng


 


Tại sao phải giận phải hờn?  Ăn chay mà vẫn mơ Tôm nướng à?  Nhìn kìa, sen vẫn nở hoa / trong ao bùn đọng trăng tà, hương bay…Tại sao mở cửa nhìn ngày / không mong ai đó đến đây chào mình?  Chỉ chờ thôi buổi Bình Minh?  Chỉ mong một nụ hoa Tình thật thơm?


 


Tại sao phải giận phải hờn?  Maya đâu có giận con bao giờ!  Và con của Phật, tuổi thơ, vẫn lòng thơm ngát tựa tờ giấy hoa…Giận nhau chi để ta bà, con sông rộng mấy đò qua vẫn về!   Biết bao người đã xa quê,  có nghe lòng đã não nề rồi chưa?  Giận bao nhiêu mấy cho vừa?  Một chùm khế ngọt hay chua, cũng tình!


 


Giận người, ta giận, làm thinh, làm như không có bực mình chuyện chi.  Đã đành rằng một lần đi, rừng phong Thu nhuốm màu gì nhớ không?


 


Người lên ngựa.  Mây vẽ vòng.  Hoàng hôn rồi lại chập chùng hoàng hôn.  Thương nhau, xin giữ cái hồn, cái tâm cho sáng, cho còn ngày mai!  Dĩ nhiên nhánh liễu Chương Đài có bao giờ muốn tay ai níu mình?  Dĩ nhiên hoa nở bình minh / chỉ mong là một Nụ Tình Kính Dâng!


 


Em à, em một Ân Nhân, kiếp nay không được ở gần, thì mai…Trường Sơn, một dải núi dài, em trong tâm tưởng buồn ngoài khói sương… 


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Quần Ngắn


 


Tháng Năm, mùa Hạ, em, quần ngắn.  Anh ước anh sao bãi cát dài.  Em, mặt trời xưa, anh hướng tới, một chân trời mới, một ban mai!


 


Tháng Năm, chưa nửa chừng năm tháng, là vẫn đầy nguyên Thế Kỷ hồng.  Là vẫn trăm năm, điều muốn nói / là yêu em lắm, biết cho không?


 


Mình gặp nhau chi giữa cõi này, lời rằng Phật nói cõi sương mây.  Đời là hư ảo, tan không hợp, Có hóa Không, rồi ai biết ai?


 


Mình gặp nhau chi ở cõi trần, ngàn xưa Chúa đã đứng bâng khuâng:  Eva không có gì che cả rồi tội rồi tình, em nhớ chăng?


 


Tháng Năm, mùa Hạ, em quần ngắn.  Nắng lửa, mưa dầu, tội lắm em!  Vải vóc là tơ ai nỡ buộc!  Sông nào mà dám rẽ đường riêng!


 


Yêu em, anh biết tình vô vọng, ai cấm bài thơ kết thúc buồn?  Ai cấm lòng anh không dám khóc, hiên chiều ngồi cắn trái đau thương!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Thơ Không Tình Không Nghĩa


 


Bây giờ ở bên Úc, tháng Năm trời mùa Đông.  Bạn tôi nói qua phone:  “Lạnh quá mày, Lệ ạ”.  Tôi cười và à há:  “Qua đây đi, mùa Hè!”.


 


Năm châu thế giới này, bốn mùa không đâu giống.  Việt Nam “mùa biển động” cũng là “mùa gió Nồm”. Mỹ thì trước chiều hôm trời là “mùa Xuân-Hạ”.  Bên châu Úc khác lạ, đang là mùa…”Giáng Sinh”. 


 


Trời sinh sự Bất Bình, kêu ai thì nấy chịu.  Có lắm điều không hiểu…vẫn phải cảm thông thôi.  Chẳng hạn như tiếng cười tôi vừa đưa qua máy, bạn tôi mà giận lẫy, chắc hai đứa “nghỉ chơi”?


 


Trời, chỉ một bầu trời, đất thì năm châu lục.  Người dù sống lúc nhúc vẫn lắm người chia ly…


 


*


 


Tôi không biết làm gì, làm bài thơ khô khốc!  Mây mờ và núi khuất,  bạn nhận được nghĩ sao?  Dám nghĩ tôi tào lao, thơ không tình không nghĩa!  Cái lạnh thì thấm thía, ai run giùm cho ai? 


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Hai Giờ Hơn Sáng California


 


2 giờ hơn, sáng Cali,  hơn 5 giờ ở quê hương mình chiều.  Nhớ em, hồi đó bao nhiêu, em tan việc viết e mail, anh chờ…Bây giờ anh như ngủ mơ, mở máy không thấy người xưa nhớ mình!  Trống trơn buồn quá màn hình, không con muỗi đậu để nhìn cho vui!  Gần bên rồi, vẫn xa xôi!  Vẫn như góc biển chân trời, tại sao?


 


Đêm mưa, gió nổi ào ào.  Nghe mưa nghe gió, buồn nào buồn hơn?  Con mèo nằm ôm gối ôm còn anh thì mở đèn vờn chữ khuya…


 


Một căn phòng rộng bốn bề, đi nhắm con mắt chắc gì hẹp cho?  Em thì đang ngủ đang mơ,  anh nheo mắt ngó từng giờ trôi qua.  Đừng gần nhau nhỉ mà xa, đâu đau đớn vậy lòng ta dạ người!


 


Trần Vấn Lệ 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Mùa Xuân Con Én Liệng


 


Sáng Thứ Hai nào cũng / có chiếc xe quét đường.  Nó làm chuyện bình thường: quét sạch từng con phố…


 


Người lái xe chăm chú / lái xe sát lề đường, những miếng rác vải vương, những lá cây úa rụng / cuộn vào nhau như sóng / cuốn vào lòng biển khơi…


 


Ai đi đường cũng vui, dừng chân năm ba phút nghe tiếng xe nổ ngọt, nghe lòng mình thơm tho.


 


Nước Mỹ nước Tự Do / dù ít người xả rác, chiếc xe vẫn làm việc, làm chuyện rất bình thường, làm chuyện rất dễ thương, nhắc / mọi người trách nhiệm.


 


Việt Nam phố đến hẻm / là nơi vứt giấy dơ, là nơi những câu thơ / bật lên là trào máu!  Ta anh hùng mà xấu vì làm xấu cho nhau.  Ta đi trốn thật mau, ta đi làm thật muộn.  Thủ đô thì sáng loáng / những nhà to, gái hầu – những cô gái xanh đầu / cam thân làm phận lẻ! 


 


Ôi một Thủ Đô bé, nhà nhà toàn nhà quan, những người phu quét đường / quét biết bao nước mắt… Những tờ báo trang nhất, hình toàn hình lẳng hoa…


 


Tôi không khen người ta / nhưng tôi thương Tổ Quốc / thương những người khổ cực / cất đầu hoài không lên!  Tại sao chúng ta quên / những gì là Sự Thật?  Tại sao thờ Chúa, Phật / mà còn Tham – Sân – Si?  Những trụ điện biết đi / chắc đều đi ra biển?  Mùa Xuân con én liệng / thấy trong thơ Nguyễn Du…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Nghe Mưa


 


Trời mưa, không lắng nghe thôi, lắng nghe cứ ngỡ lệ rơi mái nhà.  Mưa và gió thổi bay qua, giọt mưa vẫn nặng như là sỏi gieo.  Ngói nằm lạnh nhỉ bao nhiêu, mình trong phòng ấm buồn hiu ngó trời…


 


Mưa đây, mưa ở quê người, buồn chan chứa vậy, quê tôi thế nào?  Mẹ thì quần xắn lên cao?  Cha thì tay gạt mưa trào gọng xe?  Xích lô ai đón mưa về, ướt vai cầm chiếc nón mê che đầu.  Và mưa trên mái nhà lầu, tiếng vang chắc vọng vào sâu ngõ nghèo?


 


Đau lòng viết chữ Buồn Hiu.  Đau lòng, tôi, bạn, ai nhiều hơn ai?  Đi là đi kiếm Tương Lai, hỡi ơi tóc bạc, lòng phai nỗi niềm…


 


Nghe mưa rồi nghe trái tim, giận mình sao chửa nằm im mộ phần, dẫu là tro bụi trong ngăn, nghe Kinh nghe Kệ vài năm…ngậm ngùi!


 


Bao giờ nghe mưa mới vui?


Bao giờ người mới thương người, nỉ non?


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Em Ơi Mùa Thơm Em Thơm


 


Em ơi mùa thơm hương phấn.  Em phấn hương mùa Thơ anh!  Anh xin làm chiếc lá xanh, em trăm năm là hoa nở.


 


Em ơi mùa thơm hơi thở, em kề bên anh phải không?  Anh hỏi, hỏi trời mênh mông.  Anh hỏi, lòng anh xúc động!


 


Em là hương hoa đời sống, anh còn sống được bao lâu?  Quê người cỏ lợt vì sao?  Đường xa chưa ngừng bước tới (*).


 


Phấn hương này không phải mới, từ ngàn kiếp trước có em, từ những bài Thơ rất duyên / anh làm cho người yêu quý.


 


Em không liễu cành ủy mị, anh không là gió hung tàn.  Chúng ta không về quá khứ / mà về mai mốt, thênh thang!


 


Chúng ta không ước Thiên Đàng (tội gì mình xa Địa Ngục).  Anh cảm ơn em, Tổ Quốc, vững vàng người Lính đứng lên!


 


Anh nghĩ mà anh có em, vui sao mình không lẻ bóng!  Vui sao đời còn Hy Vọng – Tình Yêu mãi mãi Tình Yêu!


 


Ngày có Mai, Trưa, Xế, Chiều…Em thì muôn năm Nhật Nguyệt, em là bài Thơ diễm tuyệt,  anh làm mong mỗi câu hay!


 


Em ơi mùa phấn hương bay!  Tóc em ngọt ngào hương phấn!  Anh muốn anh là Bướm Trắng / vì em là đóa Hoa Hồng!


 


Anh muốn em được bế bồng / trong vòng tay anh chung thủy.  Chúng ta qua hai Thế Kỷ, Tình Yêu chỉ một Tình Yêu!


 


(*) Thơ Nguyễn Du:


“Quê người cỏ lợt màu sương,


Đường xa thêm một tấc đường một đau!”


 


Trần Vấn Lệ


 


thơ trần vấn lệ * người anh xuất bản


 


hết mà đi? Không bỏ được!


Tình Em anh đã khắc vào tim


Trái tim có nát, Tình không nát


Muôn thuở là Em, duy-nhất-em!


 


 


* 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Em Oi


Nhe Cuon


Buc


Rem To


 


Thơ Trần Vấn Lệ * Người Đức Xuất Bản


Tại Mỹ * 2011


 


2011-09-22 01:17:11



Rating: 2.5/5 (28 votes cast)

[1]

  • Xin lưu ý: Là một diễn đàn tự do, quantho.net không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến đóng góp từ độc giả. Những ý kiến đóng góp có những lời lẽ không hay sẽ bị BBT xoákhoá IP vĩnh viễn. (khi bị khoá IP bạn sẽ không thể vô được quantho.net nữa.)



bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt

 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Thi Nhân Hành Khúc / Chúng Tôi Không Muốn Chết - tâm thanh
 Qua Cầu Đắng Cay - hàn thiên lương
 Sơn Tinh Thủy Tinh - Trần Hoan Trinh
 Tình khúc vần " Ông " - nguyên hà
 THẨM ĐỊNH KHÔ THI - tâm thanh
 Đánh Đai Lưng Gầy - Đỗ Anh Thơ
 TẦU NÔ MỘ KHÚC - tâm thanh
 Đà Thảo Khấu Diệt Độc Xà - tâm thanh





phụ trách quán thơ
Huệ Thu
saimonchunhan@gmail.com

Follow Us


 Hậu giang thương nhớ - phạm thành tính
 Chùm Thơ Thiếu Nhi - nguyễn lãm thắng
 Mỗi Năm Thêm Tuổi - Võ Đình Tiên, Lê Kim, Githéa
 Tình khúc vần " Ông " - nguyên hà
 Về Quê Hương An Giang - đông hòa-nguyễn chí hiệp
 Hòn Non Bộ - nguyên hà
 Bài Thơ Về Mẹ / Ngày Của Mẹ / Nhớ Mẹ Xiết Bao / Thức Giấc Nửa Khuya - Võ Đình Tiên
 Cây Si Năm Cũ - nguyên thạch
 Hoa Hàm Tiếu - tâm thanh
 Mùi Cỏ Dại - minh triết trần thiện đạt


trang chính    100 tác phẩm mới 



Thực hiện:  
Bùi Ngọc Tô, Huệ Thu, Tuấn Nguyễn, Phương Nguyễn, Tú Phương, Tâm Thơ, Long Nguyễn, Đăng Lê, Trần Thanh, Ngô Nguyễn Trần
(Hoa Kỳ - Pháp - Đức - Áo - Úc - Hoà Lan - Việt nam)