Nam quan hành (1) (2) & (3) - Quốc Việt
 Cuộc Lữ Hành Trên Đất - Vũ Đức Tô Châu
 Cám ơn người (*) - Quốc Việt
 Mùa xuân qua đồng cỏ - Vũ Đức Tô Châu
 Nhớ Biên Giới Chiều Mưa - Quốc Việt
 Ca dao Ngụy văn Thà - Quốc Việt
 Bài Thơ Về Mẹ / Ngày Của Mẹ / Nhớ Mẹ Xiết Bao / Thức Giấc Nửa Khuya - Võ Đình Tiên
 Valentine day không có em - quang hy
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Hương Rơm - quang hy
 Hoàng Lan - quang hy
 Phố Cũ Trong Mưa - quang hy
 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Liều - quang hy
 Cali – Mưa Trên Ngày Tháng Cũ... - MH Hoài Linh Phương
 Tâm Khúc Tình Ta. - MH Hoài Linh Phương
 KHÔNG CÓ CŨNG KHÔNG KHÔNG - Viên Thức, huệ thu
 Chút hương hoa bên kia trời cũ. - MH Hoài Linh Phương
 Ở Một Nơi Không Có Mùa Xuân. - MH Hoài Linh Phương
 Lời Tình Ca Từ Nghìn Trùng Mang Mùa Thu Hội Ngộ - MH Hoài Linh Phương




quantho.net__________

Tác phẩm: 5634
Trang: 5818
Tác giả: 593


bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt


Huệ Thu xin giới thiệu đến bạn đọc
Về Gành
Thể loại: thơ 7 chữ
Tác giả: lê cẩm thanh

Xin lưu ý: Là một Quán thơ, nên những bài thơ của các thi khách gửi đến hằng ngày, nếu nội dung không có ác ý và lời lẽ không làm tỗn thương ai , chúng tôi sẽ post lên trang của quantho.net trong tuần đó , tuy nhiên quantho.net không chịu trách nhiệm về nội dung của những bài thơ ấy , bài nào nếu quý khách thấy không chấp nhận được xin email cho ban biên tập biết rõ lý do , ban biên tập Văn tuyển chúng tôi luôn hoan nghinh những ý kiến xây dựng và đóng góp của quý vị. Những bài đã post lên những ngày tháng trước vẫn còn lưu lại, chúng tôi không xóa, quý vị có thể vào thư mục search tên tác giả và sẽ tìm thấy bài hay tác giả mà quý vị muốn tìm.

www.QuanTho.net


 

 

Lần Hạt Mân Côi

» Tác giả: trần vấn lệ
» Dịch giả:
» Thể lọai: tập thơ
» Số lần xem: 8647

1. Lần Hạt Mân Côi

31 Tháng 3 Năm 2011


 


Hôm nay ngày cuối tháng Ba, hôm nay trời vẫn mưa sa mờ trời.  Chia tay, người níu tay người.  Mưa phơ phất hạt, tay rời còn mưa… .................


 


Chia tay, chia cỏ đôi bờ, chia sông mấy khúc, mắt mờ chia ly!  Buồn ơi, kẻ ở người đi!  Con sông một bến, người thì muôn phương!


 


Người đi!  Đi ra đại dương.  Người về cố thổ, Quê Hương người về.  Mai trời nắng rọi đường tre, tay nâng lên chiếc nón mê che đầu…


 


Nhớ hồi tháng Ba âm u,  Mẹ lau nước mắt:  “Thuyền chờ con, kia!”.  Ôm hôn Mẹ để rồi lìa.  Trời mưa lạnh lắm, “Mẹ về con đi!”


 


Tháng Ba năm đó, năm này…Mẹ không chờ nữa một ngày mùa Xuân.  Mẹ theo Cha.  Mẹ bềnh bồng.  Cây nhang con thắp nghe lòng Mẹ thơm…


 


Tháng Ba, ôi Mẹ ôi con, đời chia trăm ngã không mòn trái tim!  Mẹ sinh con làm kiếp chim, chim bay về núi, con tìm Mẹ thôi!


 


Tháng Ba trời ủ ê trời, tôi lau nước mắt nghẹn lời xót xa.  Tưởng là về với Mẹ Cha, tưởng là hạnh phúc một nhà ngày xưa…


 


Ngày xưa chừ là ngày mưa.  Ngày mưa cuối tháng Ba mờ chân mây!  Việt Nam, ai khiến trời đày, ai xui dân tộc như bầy ngựa hoang?


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Thật Chán Khi Mình Thở Dài


 


Hôm qua.  Hôm nay.  Hai ngày không giống.  Chúng ta đều sống nhìn ngày đi qua.  Chúng ta bất động như buổi chiều tà…thế là ngày tháng?


 


Thời gian!  Thật chán khi mình thở dài.  Biết nói với ai một lời thân ái?  Chúng ta đi mãi…chỉ tới hoàng hôn!  Một cốc rượu ngon uống đi!  Mời bạn!


 


Hôm nay có nắng.  Nắng làm nhớ mưa.  Cũng nhớ bài thơ mình làm chưa kết. Mà thôi nói hết còn gì nói thêm?  Động đất liên miên, trái tim vẫn đập thương ai mất mát…


 


Hôm qua ai hát một bài buồn tênh.  Dòng nhạc lênh đênh chảy từ con mắt.  Hôm qua có thật những chuyện đau lòng.  Hôm nay có không những điều vui vẻ?


 


Tôi nhìn thằng bé đi nhặt giấy bay.  Nó ước có ngày cơm no áo ấm.  Việt Nam thương lắm vì sao hôm nay còn người ngửa tay xin đồng bạc vụn?


 


Lậy Trời tôi sống vài phút nữa thôi…Thở còn bao hơi mà vùng vẫy chớ?  Em ơi hãy ngó, ngó vào thẳm sâu.  Ở đó nắng chao hay là nước mắt?


 


Ở đó còn, mất, chuyện đời chiêm bao?


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Gió Thơm Ơi Là Gió


 


Chưa người nào tôi gặp mà hồn nhiên như em. Mỗi ngày một nhớ thêm nếu tìm em không gặp…


 


Tôi không đi đường tắt để nhìn trộm em đâu.  Tôi muốn đi qua cầu nhìn em ngồi giặt lụa.


 


Tôi muốn cỡi lưng ngựa giả đò đi ngắm hoa.  Em lúc đó đi qua, gió thơm ơi là gió!


 


Em!  Em thôi!  Em đó!  Tôi nhớ em hồi nào?  Có phải từ chiêm bao và bây giờ hiện thực?


 


Tôi sợ mà em mất, tôi làm được bài thơ, tôi cầm trong tay vo…nghe trái tim mình đập…


 


Chưa người nào tôi gặp mà hồn nhiên như em mỗi ngày một nhớ thêm vì sao tôi chẳng biết.


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Chào Binh Minh


 


Sáng tỏa thơm lừng hương thảo nguyên


Cỏ xanh hoa tím anh dương viền


Người đi môt bước dừng ba bước


Trời đất không cười cũng rất duyên!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Tháng Tư Đầu Tháng


 


Mỗi năm vui nhất một ngày:  Tháng Tư Đầu Tháng, người bày đủ tin!  Nghe qua, ai cũng giật mình tưởng như trời đất nhân tình đảo điên…May mà ngày hôm sau quên, chẳng ai buồn nhắc, ai thèm âu lo.  Thời gian bay như lá cờ, trời xanh nắng đỏ phất phơ dịu dàng…


 


Tháng Tư, một chặng thời gian, dừng chân là để chàng nàng thử nhau?  Có khi đời lại biển dâu, có khi ai đó quên câu thề nguyền?


 


Tháng Tư là tháng rất duyên hay vô duyên cũng là quyền tương tư!  Ờ thì mình cứ làm thơ, biết đâu ai đó mắt mờ tháng Năm…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Nhật Ký Chiều


 


Mỗi ngày


Rồi mỗi ngày qua…


 


Ta không trẻ nữa, ta già.  Chim, mưa không hót, chiều tà không vui.  Uống.  Cô đơn.  Uống say vùi.  Trong mơ chợt thấy có người vỗ vai.  Tưởng mình trở lại thời trai, giương cung bắn gió / bắn mây, bật cười!


 


Một trăm năm Cõi-Con-Người, hôm qua mới gặp nhau / rồi…bữa nay!  Một bàn tay, một bàn tay, âm dương nóng lạnh, tao, mày, thôi, xa…


 


Mỗi ngày rồi mỗi ngày qua…Buồn lưng con mắt trăng sa bến đò!  Bao giờ về với Mỹ Tho nhìn lục bình nhỉ, hai bờ Tiền Giang?


 


Hoa lục bình, tím và vàng.  Tại sao tôi nỡ phụ nàng tôi đi?


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Đừng Nhé Trời Mưa


 


Nhiều khi tôi thấy tôi ngồ ngộ, mỗi sáng chào không chỉ mặt trời, không chỉ cỏ hoa, con bướm lượn, không riêng chim mới hót vừa bay…


 


Mỗi sáng chào em, dù sáng mưa, chào và cầu chúc có ban trưa mặt trời hé nở, lòng quang tạnh, em đẹp như là một ý Thơ!


 


Mỗi sáng tôi không dậy muộn màng,  tôi thèm nhìn sót ánh trăng tan, vầng trăng mỏng lét trên cành liễu, mạng nhện giăng giăng tấm lụa vàng…


 


Ôi sáng Bình Minh!  Sáng Rạng Đông!  Bao nhiêu chữ nghĩa giấu trong lòng tôi đem ra hết cho ngày mới, cho rạng ngời thêm nhé Núi Sông!


 


Nhắc đến Núi Sông, thương Đất Nước, quê nhà xa lắm đang hoàng hôn…Chìm trong giấc ngủ Cha và Mẹ chờ đợi con xa đến mõi mòn…


 


Tôi sẽ làm chi buổi sáng này?  Hỡi trời, trời trắng những vầng mây!  Hỡi mây nương gió đang ra biển, đừng nhé mưa buồn bã bữa nay!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Thư Mấy Chữ


 


T. em à, thôi, anh về lại Los.  Một tháng hơn, mình gặp mấy lần vui.  Một bước chân xa, một chút ngậm ngùi, buồn quá chứ, em đâu?  Tay níu…Đường trăm dặm, ngó lui, ngàn nẻo,  một khúc quanh thôi, thấy cũng nhiều…


 


Tình hai đứa mình không phải Tình Yêu, nhưng kỳ nhỉ, tại sao bối rối?  Gặp nhau đây, bao nhiêu năm chờ đợi…chẳng quê nhà mà quê-của-người-ta.  Anh cám ơn em cho anh nhớ Khánh Hòa, nhớ Nha Trang, nhớ những ngôi Chùa nằm sâu góc núi.  Biển Nha Trang sóng tan rất vội, những ngày xưa những ngày xưa tuổi trẻ của anh!


 


T. em à,  đường  Đào Duy Từ cây xanh, anh đứng lặng ngó hoa muồng rực rỡ.  Anh cám ơn em đã làm anh nhớ…Nhớ người dưng và nhớ trời ơi!  Em, Nha Trang, tròn trịa nụ cười,  xa hơn Los, bây giờ anh trở lại!


 


Ôi!  Tại sao mình không là trai, là gái?  Không một chiều trên bãi cát Hòn Chồng?  Anh còn gì để ai thương mong?  Anh có hỏi con còng, không tiếng đáp!


 


T. em à, thôi, đường xa, anh gấp.  Em giờ này còn ngủ giấc lao tâm.  Suốt đường xa, anh sẽ nói, âm thầm:  “Dầu một tháng cũng là hạnh ngộ”.  Em ở lại với ngày xanh, tối đỏ, với mơ hồ đời vẫn dãi sông xuôi…Anh chào em, không khóc không cười, thư mấy chữ, anh đem cài cánh cửa…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


2004 - 2011


 


Bảy năm tôi trở lại thăm căn phòng ngày xưa.  Vẫn còn mùi em, đó!  Cả mùi của nắng mưa…


 


Cửa giăng màn.  Mờ mờ.  Bảy năm mà chưa nát.  Chỉ có em thì mất, còn tủ áo quần, thôi!


 


Tôi tìm chút mồ hôi, của em, mùi phảng phất.  Cái gối tôi trở lật, còn tóc em đây, mà!


 


Một chút nắng xót xa.  Một chút mưa rát mặt.  Bảy năm, bàn thờ Phật, chân nhang có bớt hồng…


 


Em ơi tôi đã bồng cái gì, em có biết?  Cái mền tơ xẹp lép.  Em trốn anh ở đâu?


 


Bảy năm tôi gối đầu trên cái gối ngày cũ.  Bảy năm, tôi nằm ngủ thấy em về chiêm bao…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Thơ Không Đối Tượng


 


Hôm nay, đài báo trời không mưa, sáng có mây che, một chút mù, trưa có mặt trời cho đến tối.  Thế là thích lắm, một ngày mơ!


 


Tôi ngồi suốt sáng bên hiên cửa.  Quả thật lòng không vướng chút mây.  Nhìn những đóa hoa chum chúm nụ.  Con hummingbird đậu rồi bay…


 


Một ngày hứa hẹn trời quang đãng, lòng rộn ràng mong ai hỏi thăm.  Một tách nước trà, thêm tách trống.  Hơi ngào ngạt tỏa, đã…muôn năm!


 


Biết ai, ai đó, không về nữa, vẫn lắng tai nghe đài báo tin, vẫn xếp bằng đây ngồi đợi nắng, vẫn thèm biết mấy Good Morning! 


 


Ô kìa, đã nắng!  Nắng em ơi!  Có phải em lau hộ mặt trời?  Có phải em và chim mới nói:  “Chào nhân gian, chúc Một Ngày Vui!”.


 


Hăm mốt năm hơn lạc cõi nào mà lòng tôi vẫn cứ chiêm bao?  Nắng mưa chiều sớm câu tâm sự thành những bài thơ như thế sao?


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Nói Một Mình


 


Khi em không cần anh nữa, mình quay lưng lại, và, đi.  Không có gì vui, buồn, cả.  Đứa nào thì cũng xa quê…Xa  quê, buồn ai chia sẻ?  Xa quê, vui chỉ riêng mình!  Cùng quê, chúng mình đã lạ, tới đây cười ngất trời xanh.  Có nhiều người lau nước mắt, và lòng ai cũng rồi khô!


 


Khi em không cần anh nữa, anh thấy mình không cô đơn, những giận, những hờn, không có, tỏ bày ai lúc nhẹ tênh?


 


Anh biết lát rồi anh quên trong đời có người anh nhớ. Anh như người chờ đò lỡ, thôi thì đợi chuyến đò sau…Chỉ sợ dòng nước trôi lâu,  chỉ sợ đổi màu dương thế, con đò đưa em đến trễ quay về hết muốn đi thêm…


 


Anh từng thức rất nhiều đêm nếu phải bây giờ ngã lưng quán dừa vách gài lá cọ, uống tách cà phê nho nhỏ, thở dài trăng lặn sao rơi!  Mình xa nhau là xa xôi, anh tiết kiệm từng tiếng nói, nên chi thơ cũng nghẹn lời…


 


Em à em ạ em ơi…Anh hôn câu thơ vô vọng.  Anh hôn em trong giấc mộng – mộng ngàn năm trước chưa tan!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Miên Man Đọt Nắng


 


Tháng Tư!  Tháng khóc tháng cười.  Cười “tin con cá”, cười rồi khóc ngon.  Những tin sau đó đều buồn.  Châu Phi nát bét, Nhật còn rung rinh.  Tháng Tư tháng giả hòa bình nên non nước Việt của mình lao đao…Tháng Tư nay, tháng Tư nào, trời xanh mây trắng, vẫn màu thiên nhiên…


 


Tháng Tư chợt thấy em hiền đứng bên bụi chuối chim chuyền ngọn cau.  Ngoại cười trong nắng chiêm bao, ở trong tiếng gió vườn lào xào khua.


 


Tháng Tư tháng sắp chuyển mùa ở quê mình sắp vào mưa bão bùng.  Em bà ba hiện đường cong mồ hôi nước mắt lại dòng dòng tuôn.  Tháng Tư ai vui anh buồn, làm thơ như lược chải mòn tóc thôi!  Bao năm thêm nữa cũng rồi, ước mơ chưa thấy được người ngày xưa…


 


Ngày xưa em đứng như mơ, anh đi nhè nhẹ hôn bờ vai thơm.  Tóc em tưởng ngựa tung bờm, mình tung tăng chạy trong vườn, nhớ không!  Nhớ mà có, nhớ mà không…Miên man đọt nắng, trời bồng bềnh mây!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Nón Lá Quê Hương


 


Người Việt năm châu khi về thăm đất nước hình như ai cũng mua một chiếc nón lá để che đầu.


Dù nắng hay mưa, dù chẳng đi đâu


Đứng một chỗ hay soi gương…thấy tự nhiên mát mặt!


Chiếc nón lá làm cho người ta tha thiết


Ở hay đi, đều tha thiết một lòng:


“Chiếc nón này che mát non sông nên hoa nở đẹp như là gấm lụa!  Chiếc nón này giúp những người bỏ xứ ngăn được sóng Thần, sóng Quỷ, sóng Ma!”


Chiếc nón lá nhẹ tưng mà biết bao điều kỳ diệu!


 


Nón lá mắc ở nhà tôi không thiếu:


Nón của Má tôi, của Chị tôi, của Em tôi.


Là đàn bà, ai cũng đội nón lá:  đi ra vườn, đi chợ, đi học, đi chơi.  Đi thăm bà con, bạn bè, gần bên nhà cũng cầm theo nón lá!  Ba tôi ra đồng thì đội cái nón mê – là cái nón cũ Mẹ tôi không đội nữa…


 


Chiếc nón lá không làm riêng tôi nhớ


Mà nhiều người đều nghĩ giống như tôi:  Chiếc nón lá không to mà che được mặt trời bát ngát!


Tôi nghĩ xa hơn:  nón lá che kín được cả địa cầu nếu người lãnh đạo đất nước hiện nay muốn…bành trướng!


 


Từ một điểm trung tâm, nón lá xòe ra muôn hướng!


Những cái vòng tròn, những cái vòng tròn nẹp lá rừng non


Nếu có kèm thêm bài thơ tình sắt, tình son, sẽ vững bền như sông Hương núi Ngự!


 


Người Việt năm châu ai ai cũng cầm cũng giữ


Tình Quê Hương…nhìn lên bao la!


 


Tôi hai mươi hai năm xa nhà nhớ làm sao nón lá. 


Em tôi viết thư thăm có nhắn rằng “Má mất rồi, chiếc nón lá còn treo”.


Chiếc nón lá đó cũ mèm nhưng chắc chắn tình tôi thương yêu Má tôi không bao giờ cũ!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Tứ Tuyệt


 


Sương mù rắc nhẹ như mưa nhỏ


Khói tách cà phê gió liếm mờ…


Tội nghiệp lũ chim không thấy nắng


Một hàng dây điện đứng trơ vơ…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Tâm Sự Tháng Tư


 


Bao giờ Đất Nước đi lên?  Những đám mây trắng làm nền chân son?  Bao giờ Mẹ nói với con:  “Đi tắm cho mát ăn cơm, đã chiều”.  Bao giờ Ngoại bước xiêu xiêu, tay vin cánh cửa nhìn theo lá vàng…Ôi bao giờ bến đò ngang, con ôm cứng Mẹ, chợ tan Mẹ về…


 


Bao giờ tôi trở lại quê, đốt cây nhang cúng ngồi mê mãi ngồi.  Mẹ, Cha, Nội, Ngoại đâu rồi, cả cô hàng xóm tiếng cười chừ mô?  Nước Non chi cực “thấy mồ”, mồ đây không biết phải “mồ hôi” không?  Đọc tin đăng báo, có mừng, hỏi ra, láo, xạo, nghe lòng lại đau!  Bao giờ là biết chừng nao, đêm đêm ngồi ngó trăng sao cũng tình!


 


Khi không mình bỏ quê mình tới quê người lạ, bóng, hình vẫn quê!  Chén cơm thế ổ bánh mì,  múc gáo nước lạnh, thấy gì? Sữa?  Bơ?  Biết đi là rất bơ vơ.  Biết đi thêm nữa, thêm ngờ ngợ thôi.  Miếng ăn, manh áo, đủ rồi,  hai mươi năm lẻ một thời tha hương!  Bao nhiêu tuổi đủ khôn ngoan, đã bao nhiêu tuổi sao còn thơ ngây?


 


Bao giờ Đông nối với Tây?  Má ơi con có chuyến bay bay về…Má còn đó nhé bờ đê, và Cha vẫn đó, đứng kề Má nhen!


 


Bao nhiêu năm nói đã thèm.  Nước Non vẫn cái hũ hèm heo chê!   Đường xa mất hút nẻo về, báo đăng toàn xạo, tin gì, tin ai?  Bao giờ ôi một ôi mai, mưa sa ngoài ngõ, mưa bay trong lòng…Buồn buồn giở sách Tây Đông, lật báo xem chữ, dòng dòng lệ sa!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Ta Giấu Em Mùa Thu Mùa Đông


 


Hết quý một rồi, đang quý hai


Tháng – ba tháng hết.  Năm còn dài!


Mùa Xuân chưa thấy sơ mi ngắn


Ai đó còn găng mang kín tay…


 


Ôi mười ngón rất là yêu quý


Thương chớ, em cào em xé ta


Ghét lắm, bây giờ em kín mít


Như trời còn lạnh, cây chưa hoa…


 


Tư Mã là ta dạo ngựa quanh


Bao nhiêu suối trắng, mấy sông xanh


Em cao chót vót mây đầu núi


Ta tiếc mình không thác đổ ghềnh!


 


Chín tháng đang về, Hạ tiếp Thu


Rồi Đông rét mướt, giống bây giờ?


Đầu năm, ba tháng, bay hay đậu


Mưa bóng mây mà bao đám mưa!


 


*


 


Ba tháng đầu năm, một quý tàn


Còn ba quý nữa, bóng em ngang


Em đi biền biệt hay em ở


Ta giấu vì ai chiếc lá vàng…


 


Em mãi là Xuân, Xuân của năm


Là Thời Gian nhé, chẳng Thời Gian!


Với em, không lịch nào tiêu biểu


Chỉ một lòng ta nhớ Mỹ Nhân!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


Bốn Mươi Năm 1975 - 2015


 


Bốn mươi năm nhỉ!  Ai còn sống?


Còn lại bao nhiêu kẻ bạc đầu?


Đất nước bạc lòng, ta bạc dạ


Gặp nhau mừng tủi, được bao lâu?


 


Bốn mươi năm nhỉ!   Lũy tre làng


Vẫn mượt mà xanh hay đã tan?


Kìa những con đường cao tốc mở


Bụi hồng, bụi đỏ, bụi thời gian…


 


Bốn mươi năm nhỉ!  Sông và núi


Run rãy còn nguyên cơn gió mưa


Cỏ dại, bọt bèo thay cổ thụ


Lục bình ai vớt được câu Thơ?


 


Bốn mươi năm nhỉ, người chung xóm


Không thấy còn chung nữa một đường


Hỏi chớ “người xưa đâu mất biệt?”


Người nay đáp khẽ “nhắc chi buồn!”


 


Bài này tôi viết năm Ba Bảy


(còn chỉ ba năm là Bốn Mươi)


Chẳng biết sẽ sao ngày sắp tới


Bây giờ đã mỏi bước rong chơi!


 


Bốn mươi năm nhỉ!  Đời thay hết


Như áo…mất rồi chiếc áo tơi


Như những căn nhà khu ổ chuột


Đã thành cao ốc hứng mây trôi!


 


Tưởng mây tưởng gió đang qua mắt


Rồi ngậm ngùi thôi cuộc biển dâu!


Thân chẳng nát tan thời khói lửa


Sống thêm, buồn lắm, bạc phơ đầu!


 


*


 


Bốn mươi năm nhỉ!  Em!  Em ạ!


Anh vẫn một lòng xanh-rất-xưa


Sẽ gặp em chăng dòng suối cũ


Sẽ còn hay cạn một Nguồn Thơ?


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


Cảm Tạ Sáng Nay Em Chải Tóc


 


Em ngồi chải tóc ở hàng hiên.  Gió nhẹ nhàng qua, thấy, đứng yên.  Anh nhẹ nhàng qua, ngồi xuống cạnh.  Anh và gió đã cùng nhìn em…


 


Dĩ nhiên mắt gió anh không biết đen đỏ thế nào, có giống anh?  Anh chỉ biết em hơn hết thảy những người thiên hạ bảo rằng xinh!


 


Ờ em xinh lắm, em xinh nhất.  Mười Tố Nga không thể sánh đâu!  Mái tóc của em là suối biếc, gió ngừng, mây lặng, hiểu vì sao!


 


Nếu anh cũng lặng, im, không nói,  anh chắc anh như một tín đồ!  Em, Thánh Nữ hiền, đôi mắt chớp, bảo hiền chưa đủ, phải Hiền Mơ!


 


Bích Câu kỳ ngộ, xưa mà có, nay cũng có mà, có phải không?  Em hiện giữa đời, em hiển hiện, ban ngày em đẹp tựa trăng trong…


 


Anh ngồi bên cạnh nhìn em chải / tóc mượt mà xuôi như Nước Non…Sông Nhị, sông Hồng khi vắng gió vẫn ngào ngạt mãi nước sông Hương!


 


Em là Tổ Quốc anh thờ phụng, là Mẹ Âu Cơ lạc xuống ngàn.  Cảm tạ sáng nay em chải tóc, lòng anh bát ngát một hành lang…


 


Cảm tạ sáng nay em chải tóc, gió không lồng lộng để em vui.  Và anh ngồi lặng em nào biết, gần tấc gang mà thương lắm thôi!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Bài Thơ Viết Trong Nghĩa Trang


 


Bây giờ Em không còn nữa.  Với anh, Em là Cố Nhân.  Em đã thành người Thiên Cổ.  Em là Chiều, Sáng, Bâng Khuâng.


 


Anh gọi em hoài Mỹ Nhân.  Em mãi mãi là Bạn Tốt.  Nhiều khi anh thật hoảng hốt:  Mình xa, xa thật sao em?


 


Có những câu thơ rất êm, anh dành cho em, nhớ chứ?  Có nhiều lần em bày tỏ:  “Yêu Anh Chỉ Một Chữ Tình!”


 


Em nói làm anh giật mình:  “Trên đời này Ai Chung Thủy”. Vậy mà em đành nuốt lệ bỏ anh đi cuối đường đời…


 


Người ta nói em “ngậm cười”, anh thì nói em “nuốt lệ”.  Buồn ơi chữ là chữ nghĩa!  Khóc, Cười, một nghĩa, ô hay!


 


Bây giờ, em đó, anh đây, cách mấy hàng cây xanh mướt, mấy đám cỏ dày lượt bượt ống quần em xưa gió ơi...


 


Vọng Mỹ Nhân hề…xa xôi, chỉ một lằn ngang chính giữa, hai chữ Âm - Dương là gió, anh ngó lại mà em đâu?


 


Không trách sao đời bể dâu, chỉ hận đầu mình hết chạm, hết hôn em bàn tay nám tảo tần mưa nắng gió sương…


 


Vọng Mỹ Nhân hề Nhất Phương!  Anh ở cuối đường trăm ngã, ước chi mình thành chiếc lá bay về em đắp nghĩa trang… 


 


Em ơi chiều anh lang thang, xếp chữ hàng hàng ngang dọc, em đọc đi em và khóc, chữ Tình một chữ, Thiên Thu!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


Chữ Tình


 


Chữ Tình, thật mang không nổi!  Em ơi anh quỵ xuống rồi.  Anh có một thuở đầu đời gánh gánh Non Sông nhẹ hểu!  Anh có một thời líu ríu giữa rừng giữa rú co ro…Cái lạnh sau một ước mơ là cái nỗi buồn chiến bại!  Em ơi em làm con gái gánh gồng cũng một Giang Sơn!  Vậy mà em đâu có buồn thăm chồng còn thơm nước mắt.  Em ơi bao nhiêu mất mát,  còn duy nhất một chữ Tình!


 


Chữ Tình!  Màu đỏ hay xanh?  Mắt em long lanh ngày mới – cái ngày muôn người chờ đợi cho anh đi tới cuối đường.  Con đường Ca Dao dễ thương, nhớ hoài những câu em hỏi:  “Chữ gì khi mà gió thổi không xê không xích chút nào?  Chữ gì mà em cấu cào vẫn nguyên vẹn màu mực thắm?”.  Em ơi, hai bàn tay nắm, Chữ Tình muôn thuở nâng niu!  Anh nâng cái búa, cái rìu, trời ơi chào em…hết phút!  Em đi thăm chồng một chút, đi, về, trăm dặm gian nan…


 


Ôi chao cái thời Việt Nam, chữ Tình vàng son mấy nét.  Chuyện đời có thương có ghét, chữ Tình mưa nắng không phai…  


 


Mỗi lần anh ngó gió bay, quả thật Đá, Vàng, bất động.  Nhưng tại sao trong đời sống, chữ Tình chút xíu, ngàn cân?  Anh từng đưa tay thử nâng trái tim em rồi để xuống.  Một thời của anh phiền muộn, một em, một bệ tôn thờ!  Chữ Tình, như thế ngàn xưa, Ngô Phù Sai còn lưu sử.  Chữ Tình, triệu người viễn xứ khóc thầm biết bao nhiêu năm!  Em ơi em là Việt Nam, em là Quê Hương diễm lệ.  Bao nhiêu bình minh, bóng xế, em là tuyệt diệu Tình Ca!


 


Chữ Tình, con chó không tha, con mèo không bắt, đôi ta chữ Tình!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


Ba Mươi Tháng Tư Bảy Lăm


 


Có người nói với tôi:  “Ba Mươi Tháng Tư Năm Bảy Lăm là một trận cười, không phải là Trận Chiến vì không-ai-thắng-ai-thua”.


 


Người ta không thấy người Lính-Việt-Nam-Cộng-Hòa nào nữa cả, họ đã thành dân, lẫn lộn vào dân như hoa nằm trong đám lá.


 


Người ta không thấy ai là Chiến-Sĩ-Giải-Phóng-Miền-Nam, những người đội nón tai bèo xanh đậm, đi dép râu, nhỏ choắt, nói giọng Bắc nhà quê, họ giống như bầy ruồi bám trên từng đống rác…


 


Người ta hỏi nhau:  “Bây giờ mình về đâu?  Con ơi!  Má ơi!  Em ơi!  Anh ơi!  Tới đây tới đây!  Mình về đâu?”


 


Lá cờ vàng ba sọc đỏ trên đầu bay mất.  Lá cờ nửa đỏ nửa xanh ngôi sao vàng chính giữa phất phơ.  Là mảnh vải bay mờ mờ trong bụi.  Bay lào xào trong tiếng khóc tiếng than.


 


Ngày Ba Mươi Tháng Tư, buổi chiều, Sài Gòn không có xe buýt.  Xích lô chở người.  Xe gắn máy chở đồ đạc.  Người đi bộ lác đác.  Ngơ ngác.  Xác xơ.  Sài Gòn chưa bao giờ nhạt phèo, chán ngấy.  Vây mà…hôm nay, ba mươi tháng tư bảy lăm, Sài Gòn bấy nhấy!


 


Chợ không còn hàng bày.  Nhày nhụa.  Ba Mươi Tháng Tư đậm đặc bến đò.  Người ta đi về vùng quê nào đó.  Cờ bay trong gió, nửa đỏ nửa xanh ngôi sao vàng chính giữa.  Màn đêm buông xuống.  Đèn đường lưa thưa.  Chó tru thê thảm.


 


Không ai thua không ai thắng.  Bầy bò đi vào thành phố.  Người phu quét đường lãng tránh, đi chơi?  Chuông nhà thờ rớt mau mấy hồi rồi tắt.  Mõ nhà chùa lấc cấc rồi im.  Ngày Ba Mươi Tháng Tư lặng chìm. Ngao ngán.  Người ta chờ mai, sáng.


 


Không ai chờ đợi đón một ngày vui.


Không ai hé môi nói nỗi ngậm ngùi.


Những dòng nước mắt có đôi chảy trên mặt người lạnh lẽo.  Những tiếng cười vô duyên cũng héo.  Giọng Bắc Kỳ tru tréo.  Một miền Nam tang thương.


 


Tôi có mặt tại Sài Gòn ngày đó.  Và hôm sau xa nó rất nhiều năm trong Cải Tạo.  Một thời lửa, máu, tôi cố gắng tôi quên.  Tôi quên.  Tôi quên.  Ai nói gì cứ nói…  


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


1975 - 2011


 


Ba bảy năm rồi?  Nhanh quá nhanh!  Lá cây ngoài cửa mới màu xanh, tại sao mới xế mà như úa, rồi tối – chiều nay chắc lạnh tanh?


 


Ba bảy năm dài như con sông, trường giang mấy khúc, bao nhiêu dòng?  Dòng trong lẫn lộn trong dòng đục, đò mấy lần xuôi ngược thấy không?


 


Không ai buồn đếm sao trời rụng…chỉ ngó thời gian trên lịch rơi!  Tội nghiệp thời gian không biết khóc, chuyện tang thương đọc bỗng dưng cười!


 


Tiếng cười không có ai phân tích có mấy phần vui có mấy buồn.  Người giống đười ươi cầm ống nứa vô tư ngước mặt lệ tuôn tuôn!


 


Con người, con thú, con gì nữa?  Cái kiến, con ve…như con thoi?  Thoi chạy ngược xuôi trên mắc cửi.  Con gì làm bối rối con ngươi?


 


Nhiều khi tôi nhớ tôi, Thầy Giáo, từng dạy học trò nói líu lo.  Mấy chục năm qua, trò mất biệt, Thầy rùng mình giũ những cơn mưa!


 


Tôi chẳng có ai người nối dõi,  làm thơ cho có chuyện thời gian.  Một mai Thu xám rồi Đông xám, Hạ đỏ người ta quét lá vàng…


 


Ba bảy năm hay nhiều tới vạn có bằng triệu kẻ lạc loài kia?  Biển dâu không chỉ trong kinh kệ mà nhãn tiền, ôi! Ở với đi!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Áo Sơ Mi Ngắn Tay


 


Áo sơ mi ngắn tay, hai tà bay bay gió.  Mái tóc vàng một nửa che một chút má hồng.  Buổi mai trời bềnh bồng mây mùa Xuân biêng biếc.  Người đứng nhìn liêng liếc dáng ai gầy vai thon.  Đường xa con mắt mòn.  Trái tim tròn muốn khuyết.  Ai đi như đi biệt.  Người đứng nhìn xa xăm…


 


Mở câu chuyện mùa Xuân vì ai thơ bỗng quyện.  Một chút lòng lưu luyến áo sơ mi ngắn tay.  Nếu kiếp trước có ngày, ngày hôm nay đã tới?  Một ngày muôn năm đợi, một buổi sáng trôi qua.  Ôi chao cõi người ta, tơ vương chi mà tội!


 


Em này em em hỡi áo sơ mi màu hồng mây trắng trôi bềnh bồng con sông nào sắp cạn?


 


Ta nói gì như nán một lời cho ai xa mà ai xa như hoa nở bùng trong nắng sớm.  Kiếp xưa ta là bướm sao bây giờ không bay?  Áo sơ mi ngắn tay dấu hồng từng ngón nhớ.  Đời kiếp nào cũng lỡ.  Ta buồn thơ thương ta… 


 


Ta buồn.  Em đi qua.  Con đường xa mấy ngã.  Kiếp sau xin là lá che em hồng gót sen.  Ôi ta nhớ hay quên kiếp này mình chẳng hẹn.  Kiếp nào thôi lưu luyến, kiếp nào thôi nhớ nhung?


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Triết Lý Vụn


 


Và…như thế cũng rồi


Cái chi còn cũng hết


Cái chi có cũng thôi


Chào vĩnh biệt người chết!


 


Thạch Sùng nằm chắt lưỡi


Bám chặt lấy kèo nhà


Cái giàu sang nông nổi


Bây giờ là mù sa!


 


Thạch Sùng giàu ai sánh?


Sao lại hóa thằn lằn?


Chuyện đời xưa mê, tỉnh


Hay trò đùa thế nhân?


 


Sinh ra, ai cũng khổ


(cả Mẹ và cả con)


Già còn chăng chút nhớ


Một thời mình lao lung!


 


Và Bệnh, trời ơi mệt


Thở hắt từng hơi dài


Chỉ mong mình sớm chết


Để đừng phiền lụy ai!


 


Và cuối cùng là Chết


(Sinh Lão Bệnh Tử mà!)


Cái chi còn cũng hết


Cái chi gần cũng…xa!


 


*


 


Chiều.  Nghĩa trang.  Buồn bã


Người tới đây rồi về


Trời mưa êm trên lá


Trong lòng, mưa tỉ tê…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Thơ Đường Luật


 


Dâu Biển / Tang Thương (*) có hạn kỳ


Lòng người Tham quá hóa Sân Si!


Giang Sơn nát bét, nhìn chưa thỏa?


Dân Tộc điêu linh, ngó mới mê?


Nô Lệ xóa tan, quần chúng muốn (**)


Đại Đồng nói mãi, mấy ai nghe?


Đa Nguyên, Đa Đảng … là Đa Giác


Ba Góc Ba Đình,  một …Chính Mi!


 


 


(*) Dâu biển tức là Tang Thương, chỉ sự đổi dời “tự nhiên” trong vũ trụ (đúng là trên Mặt Đất):  Đồng Dâu bỗng dưng thành Biển Cả, Biển Cả bỗng dưng thành Đồng Dâu – Tang Điền Biến Vi Thương Hải, Thương Hải Biến Vi Tang Điền.  Sự đổi dời này sẽ “ỗn định” để thành “bình thường” trong vòng Ba Mươi (30) năm.  Thế mà…


 


(**) Hồ Chí Minh khi đi ngang qua đền thờ Đức Thánh Trần có bài thơ “khẩu khí”, hai câu đáng nhớ:  “Bác đưa một nước qua Nô Lệ, Tôi dẫn năm châu đến Đại Đồng”.


 


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Quê Hương Kỳ Ngộ


 


Một góc quán bên đường.  Tôi với bạn kéo ghế.  Chưa bao giờ buồn thế.  Sài Gòn một sáng mưa.  Ngoài đường xe lưa thưa.  Lề đường người lác đác.  Buổi sáng Sài Gòn mát nhưng Sài Gòn rất dơ…Những cơn mưa phất phơ không xóa mờ hết bụi.  Những người nghèo lúi húi, đi kìa đi trong mưa…


 


Gặp lại bạn, không ngờ, trong túi còn vạn bạc đủ hai cốc đờ mi. Cô bé tuổi Xuân Thì cúi đầu “chào hai Chú, ngồi đây mưa tạt đó!  Cần gì cháu đem ra?”.  Bạn tôi nói “à à…”, tôi khoát tay “để tớ”, tôi đưa cho đứa nhỏ vạn bạc “hai đờ mi”.  Cô bé cầm tiền đi, bạn tôi móc gói thuốc.  Hơi khói dài thậm thượt.  Buồn bay lên đám mây…


 


“Bao nhiêu năm gặp mày…”, bạn mở lời, ứa lệ.  “mày vẫn như hồi đó, gặp tao là bao tao, bộ bây giờ mày giàu hay sao mà ngon vậy?”.  Mắt tôi ai mà thấy chắc mờ mờ trong mưa?


 


May cô bé đã ra, hai cốc cà phê nhỏ.  Mặt cốc gờn gợn gió hay gió gờn gợn thơ?


 


Chưa bao giờ bao giờ tôi làm thơ hay quá!  Ôi buổi sáng kỳ lạ,  thật hay là chiêm bao?


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Tháng Tư Bát Ngát


 


Hôm nay, ngày cuối Thượng Tuần / tháng Tư,  nắng lạnh từ lòng lạnh ra.   Lạnh, ai cũng nói “ôi chà”, trời đang vào Hạ mà là như Thu…


 


Hôm nay không thấy sương mù.  Chân mây góc biển đôi bờ biếc xanh.  Vậy sao cái lạnh cố tình trời ban ai hưởng cái mênh mông buồn? 


 


Hôm nay nước ở thượng nguồn chắc reo vi vút nên ngàn thông reo?  Vài ba nhánh lá bay vèo, con chim núp gió đứng nheo mắt nhìn…


 


Tháng Tư, câu chuyện ta, mình, nói xa xôi đó em hình như nghe? Chân mây.  Góc biển.  Chiếc bè / đang trôi, chìm, nổi, ai về, ai đi?


 


Tháng Tư, sau giấc mệt mề, sáng mở cửa ngắm bốn bề giang sơn:  Ở đây là một khu vườn, gió mơn man vuốt lạnh còn hồi khuya…


 


Thôi em đi chẳng muốn về.  Thôi anh côi cút bên lề, cũng thôi…Âm Dương có hẹn một lời.  Tháng Tư bát ngát hứa rồi, sẽ quên!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Tống Biệt


 


Chiếc quan tài để xuống, đất lấp kín, khỏa bằng.  Một thảm cỏ phủ ngang, mặt trời soi đường dọc.  Người chắp tay đứng khóc.  Nước mắt thì chảy xuôi…


 


Và…bài văn của tôi, chỉ mấy dòng chừng đó.  Đôi lần đọc lại nhỏ vài giọt lệ tự nhiên!


 


Dĩ nhiên tôi không điên, tôi không khùng đến nỗi nhớ người xa như suối – suối trên rừng Trường Sơn, suối chảy qua Bù Đăng, suối quanh co Bù Đốp, suối chảy về Thốt Nốt, suối chảy về Cà Mau…


 


Tôi đang đây, ở đâu?  Dạ thưa đang ở Mỹ.  Một người vừa tạ thế, tôi tiễn ở nghĩa trang.  Mộ nào cũng nằm ngang, bia nào cũng nằm phẳng.  Đời bình lặng.  Mây trôi…


 


Ai mất cũng xa xôi huống chi là người chết.  Bài văn tôi chấm hết đâu phải ở chỗ này?  Em à, anh ở đây sao em xa như suối?  Lòng anh không ướp muối vẫn mặn mòi nhớ em!


 


Hay là tôi đã điên?  Hay mới khùng một nửa?  Em ơi vầng trăng vỡ trên bàn tay khuya nao.  Trên bàn tay khuya nao…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Kính Gửi Thời Gian


 


Trời có lạnh?  Lạnh không?  Tôi chẳng biết!  Sao lòng tôi nghe lạnh quá chừng.  Trời đang là mùa Xuân, mùa Xuân – tôi lặp lại để không quên thời tiết.  Mùa Đông buốt, ba tháng qua đã mất.  Không lý gì mùa Đông kéo dài?  Nắng kia kìa, nắng chói lọi ban mai.  Nắng rực rỡ cả ban trưa.  Chói lọi.  Hỡi ơi tôi lòng lạnh tanh như gội / tuyết Nam Băng Dương từ Nam Úc bay sang?


 


Nhưng có thể…tôi đang nhớ Việt Nam.  Trời tháng Tư có triệu người đau đớn.  Cũng đang tháng Tư có triệu người đang vui (*).  Buồn với vui, hòa lại hóa ngậm ngùi.  Một đất nước mặt trời không muốn mọc.  Mọc làm chi để nắng trôi theo nước mắt?  Mọc làm chi nghe những tiếng cười vô duyên?  Hiệp Định Paris ký cuối tháng Giêng.  Ba năm sau, cuối tháng Tư, giấy vụn! (**). Dù, quả thật, từ nay ngưng tiếng súng, tiếng lòng thì…giòn giã chia ly!


 


Lòng tôi lạnh có lẽ vì / tôi đã nghĩ về Quê Hương như thế?  Không có em để em cầm tôi giọt lệ.  Không có tôi em cũng khóc từng ngày.  Có những nỗi buồn thổi mãi không bay.  Mặc kệ gió, mặc kệ dông, mặc kệ bão.  Ai cũng buồn giống như người mất áo dẫu cầm tay…mà trao lỡ Trái Tim!  Thế giới vô tình mất biệt Việt Nam.  Còn chỉ đây những câu thơ buồn khóc ngất!


 


Phải chi tôi quy y đạo Phật để thấy đời Có Có Không Không.  Phải chi tôi theo đạo Chúa đạo Dòng sáng Chủ Nhật đứng vòng tay cầu nguyện.


 


Trời có lạnh?  Lạnh không?  Thương mến!  Chữ thân tình tôi kính gửi Thời Gian.  Một Xuân xanh hay muôn thuở Thu vàng, em duy nhất để tôi mong lòng ấm…


 


*


 


(*) Võ Văn Kiệt, Thủ Tướng Chính Phủ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam có lần nói:  “Ngày 30 tháng 4 năm 1975, có cả triệu người buồn đồng thời cũng có triệu người vui.”  Bữa tiệc thịt người mùi vị ra sao?


(**) Hiệp Định Paris ký kết tại Paris ngày 27-1-1973, kết thúc cuộc chiến Việt Nam để đi tới Hòa Hợp Dân Tộc, trưa ngày 30-4-1975 bản văn đó vô hiệu lực, chỉ có Hủy Hoại không có Hòa Hợp. Triệu triệu người miền Nam đã khóc và từ đó mở ra Chân Trời Mới:  Chia Ly!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


Một Ngày Bao Lần Chớp Mắt


 


Nắng lóe lên rồi tắt.  Mây vừa tụ đã tan.  Một ngày bao chớp mắt.  Buồn quá, nói miên man…Miên man là ngủ mãi nhưng giấc ngủ không dài.  Nắng như là nắng quái.  Mưa như là mưa bay…


 


Nắng mưa không hò hẹn cho hoa nở bướm vờn.  Những bầy chim không hiện nhặt giùm mấy nắm cơm.  Đang mùa Xuân mà rét.  Gió từng cơn lạnh căm.  Tháng Tư buồn thấy ghét cả thời gian không gian!


 


Nhật run bần run bật.  Động đất hết lại còn.  Biển sau cơn chất ngất…Lại nghe tin sóng thần!  Bà Thái Dương Thần Nữ chắc trên đường “công du”?  Trời châu Phi vần vũ, máy bay bạn và thù…


 


Tháng Tư và tuyệt vọng.  Sợ hãi và hoang mang.  Bờ biển Ngà ngập sóng, sóng máu của người dân!  Chao ôi Thế Kỷ mới, mới có mười một năm mà buồn lên vời vợi, mà sầu thảm thâm thâm!


 


Rồi mùa mưa sắp đến ở Việt Nam năm nay.  Những trận lụt “đúng hẹn” và bão, lũ, thiên tai…Ai đoán sao cũng đúng vì nước mắt chảy xuôi!  Buồn không bao giờ lặng, vui dễ mấy ngày vui…


 


Tháng Tư lau nước mắt, mẹ bồng xác con hôn.  Tháng Tư không còn “giặc” sao Đất Nước tan hoang?  Ngồi đây nhìn nắng lóe, ngồi đây nhìn trời mây, tôi sợ đi vấp té mà ngồi mãi với ai?


 


Chép bài thơ chơi vậy rồi xé thả gió đưa, đưa về quê nhà cũ, Má ru tôi giấc trưa.  Ôi cái thời tôi nhỏ bây giờ là giấc mơ!  Trời tháng Tư mờ, tỏ, không biết nắng hay mưa…Không biết gì nữa cả!  Má ơi, con bây giờ!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Một Bài Thơ Để Dành


 


Hôm nay 9 tháng Tư năm hai ngàn 11.  Một ngày nắng thật “tốt” nhưng lạnh hơn hôm qua, hơn mùa Đông năm ngoái.  Bạn ở San José gọi, nói:  “Lạnh quá chừng Lệ ơi.  Băng phủ trắng khắp nơi, cây cối buồn ủ rũ.  Thứ Bảy mà ngồi run…”


 


Tôi không đáp gì hơn, nói dưới này cũng lạnh.


 


Rồi một ngày im lặng.  Nắng gió thổi rung rinh.  Mây bồng bềnh tan hợp.  Một ngày nắng thật “tốt” nhưng không phải ngày vui!   


 


Mùa Hạ, mùa Hạ ơi!  Hạ hồng hay Hạ biếc?  Hoa vẫn nở thật đẹp.  Lá vẫn xanh mượt mà.  Sao mùa Hè lạnh thế?  Những con chim se sẻ sẽ kể chuyện gì mai sau?  Hay là…không kịp đâu bởi vì mai động đất?  Mai không còn Chúa Phật, người biết tựa vào ai?  Ai cũng có bờ vai, ngã vào nhau, tuyệt vọng?


 


Một ngày tôi còn sống làm bài thơ “để dành”, mai còn em, còn anh, ai sống còn thì đọc, ai sống còn thì khóc thêm một thời biển dâu!


 


Tôi đi chải mái đầu vuốt từng sợi tóc lạnh.  Nắng ngoài sân óng ánh màu tuyết hay màu băng?  Hơn ba tháng đầu năm, mùa Xuân không có mặt.  Nước non tôi đã mất, mùa Xuân cũng mất theo?


 


Những chiếc lá xanh treo không chừng lát nữa bạc rồi rụng bay tản mác trắng phếu con đường mơ…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


Em Mặc Quần Dài


 


Chưa năm nào bực bội như năm nay.  Giữa tháng Tư mà còn mặc quần dài, / còn giày bốt, còn áo laine, áo gió…Nỗi bực mình không có ai để ngỏ, em ra đường trêu ghẹo bực mình anh:  cặp môi son mãi mãi là tình, đôi mắt biếc chưa nhìn, anh đã nhớ.  May mà trời có màu xanh đây đó, em tung tăng nền cẩm tú nhân gian…Anh nâng niu em như một đóa hoa vàng, em áo lụa hay áo bông đều nhẹ!


 


Em, mà nhỉ, đám mây kia, ngoài bể, anh làm chim đi đuổi nhé,  em vui?  Hay là em, em lại ngậm ngùi / rồi nhớ lại thời trôi trên đại hải?


 


Hồi đó, em mặc quần dài, áo thô quần vải, / quạt cầm tay xua cái nóng sau lưng.  Em nói em thèm, thèm một chút mùa Xuân, có nhắm mắt cũng đành lòng viễn xứ.  Ôi hồi đó, môi em đâu có đỏ, hèn chi ngoan, hèn chi hiền dịu hơn bây giờ…Cuối cùng mình cũng đã tới bến mơ, gặp mùa lạnh, mặc quần đùi, đâu được.  Nếu bỏ đây,  mình bay lên phía Bắc chắc chi trời trên đó ấm hơn không?


 


Anh hôn em , nhè nhẹ má hồng, đừng bực nữa, trái đất lồi có lõm và bốn mùa cũng có khi như hàng xóm, quên chuyện gì chưa kịp nói chia phiên.  Em nghe anh:  Cái bực, cái phiền, là thủ phạm làm mình già trước tuổi.  Em cứ nhớ em là người làm anh đắm đuối, hãy cứ hồn nhiên dù mình đang giữa mùa Đông!  Hãy cứ hồn nhiên đừng giận dỗi áo quần.  Em mặc quần dài, dáng em càng tha thướt;  em mặc quần ngắn biết đâu anh chậm bước / mãi mê nhìn rồi em…gió bay!


 


Chưa năm nào anh nói được như năm nay, em vĩnh viễn là Eva yêu quý!  Nếu bây giờ, mình ở quê em nhỉ, bên bếp hồng, ôi cái mặt em xinh!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Cảm Ơn Em Cầm Tay


 


Cảm ơn em đã đọc, ôm thơ anh vào lòng, cho anh dòng cảm tưởng:  chữ ký mềm như tơ…Anh nói thế đủ chưa cho em vừa lòng khóc, cho em mỉm nụ cười?  Anh nói nhỏ mà thôi:  “Tại em coi anh nhẹ, anh mới làm thơ buồn, anh làm nước trên nguồn tưới em xem có ướt!”.


 


Những bài thơ làm được, phần lớn cho Quê Hương, nơi Má sinh em tròn, nơi em vuông như đất.  Em, người anh yêu nhất…như người Lính ngày xưa, bên anh khi nắng mưa, bên anh trong vòng lửa.  Em, người yêu rạng rỡ sáng trưng một mặt trời mà anh có một thời với tay lên muôn hái…


 


Ôi ngày xưa xa ngái.  Em hiện đến làm chi?  Những bài thơ Xuân Thì, anh có mà bay hết.  Bây giờ anh sắp chết, em hiện đến làm chi?  Câu này anh nói, kỳ!  Hai lần trong một phút.  Em khác nào viên ngọc sao anh không mân mê?  Em là bức tranh quê, sao anh không nhung nhớ?  Em ơi, duyên hay nợ, anh hỏi em hai lần?


 


Nếu mình cứ người dưng đừng bao giờ gặp gỡ!  Em ơi không duyên nợ, anh làm thơ thả mây…


 


Cảm ơn em cầm tay những bài thơ tha thiết những bài thơ anh viết có tình em bao la…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Good Morning Chúa Nhật


 


Hôm nay, ngày Chúa Nhật, tôi nằm nán trên giường.  Nghe tiếng xe ngoài đường / nhớ tiếng gà gáy sáng.  Hai mươi năm im lặng, tự dưng sáng nay buồn…


 


Hai mươi năm tôi còn, còn Quê Hương trong … nhớ!


Hai mươi năm biết lỡ, lỡ làm người Tha Hương!


 


Nhà thờ đang rung chuông.  Lễ thứ hai sắp, đó!  Tôi nhìn ra cửa sổ:  mặt trời đã lên cao.  Những nụ hoa chào mào / nở bên tường đỏ rực.  Nắng trong vắt Chúa Nhật,  lạnh vẫn còn, bâng quơ!


 


Tôi lấy giấy làm thơ, một câu thơ vô nghĩa. Bâng quơ!  Rồi, ngắm nghía.  Bâng quơ, thêm một ngày!


 


Tôi tự hỏi sáng nay / tại sao mà mình “ngộ” / thấy mình như người “ngố”, thấy mình thật vô duyên.  Nhớ bạn nói:  “Ai điên / mới nhắc hoài Non Nước.  Không làm chi nữa được…cứ nhìn mặt  trời lên!”


 


Tôi trôi trong bồng bềnh / những đám mây buổi sáng!  Cảm ơn thời lãng mạn, mà đâu tiếng gà vang?


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Mực Tím


 


Nhớ hồi tôi còn nhỏ / viết, ngòi viết lá tre, chữ, nhìn vào là mê, mực, là màu mực tím!


 


Bây giờ, ôi, kỷ niệm / tự dưng bỗng như mơ:  kìa, ai viết bức thư, mực, dùng màu mực tím!


 


Tôi nghe hồn tím, lịm.  Tôi nghe tim nôn nao.  Tôi cúi xuống, nghẹn ngào.  Lệ trào, lem mực tím!


 


Năm mươi năm chìm lĩm, tôi đi lính, đi tù, những vết thương thiên thu / trên người, tôi, còn tím!


 


Cái gì cũng kỷ niệm!  Ôi chào!  Những vết thương!  Ôi chào!  Nét bút non / không xanh mà tim tím…


 


Tóc của ai chắc quyện trên trang giấy Hoa Tiên?  Màu giấy trắng là nền đậm đà ôi … tóc tím!


 


Ai đang cười chum chím / dám nhìn tôi để …yêu?  Để nhớ quê hương chiều, mây trôi.  Hoàng hôn tím!


 


*


 


Bây giờ không thể kiếm lại ngòi bút lá tre.


Bây giờ vẫn mãi mê nhớ hoài màu mực tím!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


Cắn Móng Tay


 


Đứng giữa rừng, anh thấy rừng bao nhiêu cây? Có những cây này nghiêng qua cây nọ.  Bạn của cây không né tránh để cho cây ngã.  Nếu cây ngã, bạn nó không đỡ nó lên được


Cây ngã nằm xuống vẫn đâm chổi nẫy lộc vươn lên


Cây không rời bỏ nhau mà chia cho nhau ánh nắng trời để cùng xanh mướt


 


Đứng trên mặt đất, bạn không thấy đất lún


Bạn làm nhà trên miếng đất bạn chọn


Đất như cao dần thêm để ngôi nhà của bạn cao thêm


Những người bạn của bạn đã tới một lần, lần sau vẫn nhớ chỗ


Đất có hầm có hố, đất không chôn nhà bạn bao giờ


Đất không động đất khi bạn không vương nghiệp chướng


Đất cho bạn sự sống là ruộng, là vườn


Đất sẽ là cái nhà vĩnh cửu của bạn khi bạn chết.


 


Cây rừng và đất.  Chỉ mới hai thứ thôi


Bạn có một bài học nương tựa và nương thân


Bạn nghĩ lại xem:  mình là người dân…ở thế nào mới vừa lòng Chính Phủ?


Vườn cây của bạn có thể có lệnh đốn bớt đừng để cây lấn sang nhà người khác


Đất của bạn có thể bị khỏa bằng, bị trưng dụng khi Chính Phủ muốn phóng con đường băng qua


 


Cây rừng nghiêng, cây khác đỡ


Đất mà lún thì bạn đã không dựng được ngôi nhà


Nhưng trong cõi người  ta


Hai chữ Tự Do được ràng bằng dây thép gai


Bạn coi chừng phạm tội…giữa bạn với con người!


 


Sống, sống không mắc nợ, không làm buồn ai.  Bạn có Niềm Vui


Có bao giờ bạn hỏi Tại Sao Người Chết ai cũng Ngậm Cười?


Ngậm cười là buồn lắm.  Là tức tối lắm.


Ước chi ta hồn nhiên như cây.  Ta hồn nhiên như đất!


 


Sống với nhau, người “khẩu Phật tâm Xà”


Bạn cứ thử giàu hơn người hàng xóm một chút


Bạn thấy gì?  Con mắt Nhìn Xa. Không ai muốn bạn hơn họ.


Đừng quên nhé:  “Khi vui người vỗ tay vào. Khi té cái ào người vỗ tay ra!”. “Nhân Tình Thế Thái!”. “ Đời, c’ est la Vie.  Tình, c’est l’ Amour!”


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


Mưa Bóng Mây


 


Vài đám mây.  Bay qua


Bay qua trên thành phố


Vài đám mưa nho nhỏ


Rơi xuống thành phố tôi.


 


Mây bay.  Thật xa xôi


Mà gần tôi là nước.


Những người đi bữa trước


Chắc cũng xa như mây?


 


Tôi đang nghĩ tới ai?


Làm sao tôi dám nói?


Đời là những câu hỏi


Đừng ai đáp, vui chăng?


 


Những đám mây lang thang


Cái bóng tràn con mắt


Nụ cười và tiếng khóc


Những hồi chuông thinh không…


 


Những tiếng buồn.  Boong boong


Rớt như mưa tí tách


Em à anh cúi mặt


Em thấy gì, mưa?  Mưa?


 


Tại sao em người xưa


Cố nhân là vĩnh biệt?


Bầu trời thì xanh biếc


Mây trắng…mưa bóng mây!


 


Một hôm tôi ngồi đây


Nhớ ai?  Người đâu, đó?


Tôi nắm được ngọn gió


Tóc em vờn mây xa…


 


Trăm năm cõi người ta


Nhớ nhiều khi thật tội


Nhớ người nhớ cả lối


Hồi nao…em tung tăng…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


Nhớ Ơi Dòng Sông Xưa


 


Xa rồi, xa lắm, một dòng sông.


Thuyền nhỏ.  Mây trôi.  Sóng phập phồng


Vườn Ngoại xanh um, mờ,  khuất bóng


Chợ Vàm chiều họp thấy không đông…


 


Em rủ anh đi chợ bằng thuyền


Em chèo, anh ngắm nón nghiêng nghiêng


Em không cho ngắm, kìa sông nước


“Anh ngó đi!  Đừng có ngó em!”


 


Nhớ lại chiều xưa.  Xưa, quá xưa


Anh đi ra biển bắt em chờ


Bao nhiêu con nước triều lên xuống


Biết mấy mùa trăng em ngẩn ngơ…


 


Người đi ra biển, có người về


Cũng có người không.  Đi vẫn đi


Anh đó?  Ôi chà, anh thế đó!


Đau lòng em chớ, khổ lòng chi?


 


Xa rồi xa lắm, thật là xa


Sông nước, thời gian, một mái nhà


Chiều ở đây không nhìn thấy khói


Gió đìu hiu thổi tạ tàn hoa…


 


Em ơi anh có bao nhiêu lỗi


“Em sẽ không màng, không kể đâu!”


Nhưng tại sao anh về chẳng được?


Hỡi trăng…Trăng rụng!  Nước qua cầu!


 


Em nói mấy lần, em nói vậy


Lâu nay anh chẳng trả lời em


Con sông vẫn chảy từng đêm mộng


Nón lá em cầm chắc gió nghiêng…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Bài Thơ Không Có Chữ


 


Hồi chiều, mưa nhỏ, mưa bay. Mưa không mấy giọt mà đầy mắt ai.  Ai là ai nhỉ, ô hay.  Ngó qua hàng xóm, buồn ai của mình!  Lâu rồi chạm mặt làm thinh, chiều mưa lén ngó như rình người ta…


 


Ôi người gần mấy cũng xa.  Lời chưa dám ngỏ sao là cảm thông?  Biết đâu ai đó có chồng nên mưa vẫn đứng buồn trông cuối trời…


 


Biết đâu, ta biết đâu rồi.  Tưởng thành ra tượng một người dễ thương, cho thơ có một chút đường, chút mật của nhụy, chút hương của tình!  Mưa trời mấy giọt, linh tinh…


 


Bài thơ, tới đó, thấy hình như xong?


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Buồn Ơi Không Biết Nói Cùng Ai


 


Trưa buồn.  Chợt nhớ.  Nhớ mênh mông


Góc biển.  Đầu non.  Ai cuối sông?


Ngày tháng âm thầm qua tiếp tiếp


Buồn riêng có nói, chắc chi cùng?


 


Nên ta không gọi ai yêu quý


(mà quý yêu nào hơn Nước Non?)


Nước mất.  Non mòn.  Sông núi biệt


Người yêu, yêu mấy, chắc chi còn!


 


Có con quốc quốc kêu bờ giậu


Nhớ tiếng gia gia, nhớ não nùng


Có những bài thơ tình cất giấu


Thời gian, dâu biển, có thành không!


 


Thì thôi, một nén nhang cầu nguyện


Mai mốt mặt trời rực Cố Hương


Ta sẽ cũng nhau về Cố Xứ


Dẫu hôn được đất, cũng là thương!


 


*


 


Trưa buồn, ta nói hay chưa nói?


Vẫn đó, lòng phơi, nắng cứ soi


Soi mặt, thấy người hay thấy bóng?


Thấy gì?  Có thấy biển trùng khơi?


 


Biển trùng khơi biển.  Biển chôn em


Ba bảy năm hơn sóng chẳng mềm


Em có ngồi kia nơi hải giác


Có nghe sóng vỡ triệu con thuyền?


 


Tháng Tư năm trước, tháng Tư này


Buồn ngó lên trời:  mây trắng bay


Buồn vuốt hai tay:  tay đẵm lệ


Buồn ơi!  Không biết nói cùng ai?


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


Sinh Ra Lỡ Kiếp Làm Người


 


Hồi đó em ở Sài Gòn, Em ngoan như con mèo mướp


Mỗi tối em ôm em ấp, Em nói em còn Quê Hương…


 


Hồi đó anh biết em buồn “Sao người thân đi hết vậy?”


Nước mắt em cầm cứ chảy.  Chỉ con mèo mướp sẻ chia…


 


Hồi đó em không muốn lìa cây mai chiếu thủy đầu hiên


Mặc cho mấy nhánh nghiêng nghiêng, mỗi ngày em đưa tay đỡ…


 


Hồi đó em còn đây, đó / bà con hàng xóm nghèo nàn.


Nấu cơm bằng củi bằng than mà thơm, thơm lừng tình cảm…


 


Khi không em buồn em chán / làm đơn xuất ngoại coi sao


Mười năm chờ vạn canh thâu, dài ơi đầu sông cuối biển…


 


Em đi lên Chùa cầu nguyện.  Em thắp nhang bàn thờ Ba


Rồi thì…em được đi xa.  Đến nơi…em ngồi khóc mướt!


 


Quê người.  Ôi chao mơ ước!  Chạy đôn chạy đáo việc làm


Chỗ nào em cũng nghe than: “ Lỡ rồi!  Kinh tế suy sụp!”


 


Có người đưa tay ra dắt  đưa em tới cổng Nhà Thờ


Em nghe Chúa phán, ngẩn ngơ:  “Đau khổ mỗi ngày  / ráng chịu” (*).


 


Vâng, thì bây giờ em hiểu:  Sinh ra lỡ kiếp làm người!


Sài Gòn, những cây me tươi / biết đâu bây giờ cũng héo?


 


 


(*) Chớ nên lo lắng chi về ngày mai vì ngày mai sẽ tự lo lắng cho ngày mai.


Sự khó khăn ngày nào đủ cho ngày nấy. (Take therefore no thought for   the morrow: for the morrow shall take thought for the things of itself.  Sufficient unto the day is the evil thereof  (Ma-Thi- Ơ 6,7 câu 34)


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


Anh Đứng Chờ Em Nhìn Trộm …


 


Tám phút nữa em rời nơi làm việc.  Em xếp bàn.  Em kéo ghế.  Em ra…Năm giờ chiều, mưa nhỏ hạt, mưa sa.  Em sẽ thở nhẹ nhàng hay…mệt lắm?  Ôi buổi chiều môi em không còn thắm, và mồ hôi thơm ngát, ai nghe?


 


Tám phút nữa, em tan việc ra xe.  Đố em biết anh đứng đâu nhìn trộm?  Kính xe em trời mưa rơi lốm đốm, em cứ nhìn cái quạt gạt mưa rơi.  Em có biết đâu anh hết đứng lại ngồi, anh thắt thỏm sợ mà em mệt quá.  Ngã lưng trước Volant chắc chi em không lả, không thở dài mưa mãi mưa ơi…


 


Tháng Tư năm nay, lạ thiệt ông Trời.  Buồn ai vậy mà mưa hoài mưa miết.  Mưa khi em đi làm, mưa đến tối mờ tối mịt.  Mưa của ông Trời, mưa không phải của em.  Em là thường nhân em chẳng có quyền / như ông Phù Thủy thì thôi đành phải chịu!  Năm giờ rồi, cái bóng em nhỏ xíu, trời bao la và buồn em bao la…


 


Anh đứng nhìn em ra khỏi garage.  Anh đứng nhìn em ra tới ngã ba.  Em quẹo trái và rồi em khuất bóng.  Chiều của anh, một buổi chiều cảm động:  em hôm nay gầy hơn hôm kia…Em hôm nay khác hôm trước ra về, em tươi tỉnh mặt như hoa rạng rỡ…Hồi chiều em nói em làm mệt thở.  Anh nhìn xuống bờ vai, hai bờ vai anh hoang vu…


 


Em đang ở đâu?  Anh biết chớ, bây giờ, em gọi Má, Má ơi con đói.  Má vẫn biết chiều nào em cũng gọi, Má chờ em một bữa cơm ngon.


 


Một bữa cơm ngon, em chắc nhai giòn / từng hạt cơm thơm tình của Má.  Quê Hương mình còn đây, còn tất cả / trong Tình Thương của Má cho em!  Như bao giờ, em vẫn rất duyên, tay cầm đũa như em cầm thương nhớ…Anh nghĩ thế để anh còn mắc nợ, năm giờ chiều em tan sở ra xe…


 


Anh đứng chờ em.


Nhìn trộm lúc em về…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


Tháng Năm Mùa Hạ


 


Cứ nghĩ như vào Hạ.  Em nhỉ tháng Năm rồi.  Hoa lựu nhô khỏi lá.  Ôi thương!  Những nụ cười…


 


Cứ nghĩ mình đang ở…Ở vườn Bích Câu, nha!  Anh giả vờ giong ngựa, em giả vờ đóa hoa…


 


Ngựa giả vờ ăn cỏ.  Hoa giả vờ núp mây.  Chúng mình trốn đâu đó.  Có thể sau lùm cây…


 


Một con chim vạc ngủ thức dậy dưới mặt trời.  Anh với em xin lỗi.  Và con chim vạc…vui!


 


Mùa hè là nhộn nhịp.  Gió Nồm ru giấc trưa.  Mưa chắc về không kịp.  Mình tha hồ mà mơ!


 


Em ơi anh tưởng tượng em trước anh lúc này, mình ngã lưng cỏ mượt, mình nhìn lên trời mây…


 


Tháng Năm, anh nheo mắt.  Nhớ Đà Lạt quá chừng. Nhớ nước tràn qua thác.  Nhớ em từ mùa Xuân…


 


Mùa hoa đào rất đẹp và em thì tuyệt vời.  Nhưng em mất biệt rồi.  Trời ơi Non Nước cũ!


 


Đã khi nào anh nói với em như thế chưa?  Có khi nào giấc trưa thấy em về trước ngõ…


 


Anh đứng trước làn gió, tháng Năm trời mây trôi.  Em ơi em trọn đời anh yêu và mơ mộng!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


Tháng Tư Thiếu Nước Mắt Thừa


 


Hoa trôi nước lặng đã yên


Hay đâu địa ngục giữa miền trần gian!


Nguyễn Du


 


Tháng Tư là tháng thiếu.  Ba mươi ngày, gió bay.  Có người nói tháng này, không thiếu mà…thừa lệ.  Tôi hỏi “Vì sao thế”.  Bạn đáp  “Tiếng súng ngưng”.  Tôi nói  “Thế thì mừng, cớ sao trào nước mắt?”.   Bạn tôi bèn quay mặt  “Im đi thằng Làm Thơ!”.


 


Đã lâu lắm, bao giờ, tôi không gặp lại bạn.  Nhưng tự dưng hồi sáng, ngó lên lịch nhớ ai…Tháng Tư nằm sõng soài một hàng chữ đen đậm.  Tôi nhìn lâu, thâm thấm, “Tháng Tư!  Hết chiến tranh!”.  “Bạn ơi hãy tới nhanh, tôi muốn quỳ xin lỗi!”.


 


Tôi như từ bóng tối đi ra chỗ ban ngày.  Bạn đi đó đi đây nghe gì tôi mới gọi…


 


Con sông bèo trôi nổi giạt về đâu cuối dòng?  Tháng Tư, triệu người mừng, có triệu người nức nỡ (*).  Tháng Tư như thế đó, nỡ nào tôi lại quên?  Bạn tôi nghĩ tôi điên, bỏ tôi đi cũng phải!  Tháng Tư, lề bên trái, tôi như bèo trôi sông?


 


Tôi như bèo, dửng dưng!  Tôi hất tung cuốn lịch.  Tôi làm điều tôi thích: “Tôi xé nát tháng Tư!”.  Hỡi ơi, một bài thơ, cầm lên…thừa nước mắt.  Tháng Tư thiếu, ngộ thật, chỉ nước mắt là thừa…


 


(*) Võ Văn Kiệt, Thủ Tướng nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam có lần nói:  “Ngày 30 tháng 4 năm 1975 có triệu người mừng thì cũng có triệu người đau khổ…”.  Hồ Chí Minh, Chủ Tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa cũng có lần nói:  “Ngày nào đất nước thống nhất, dân tộc được giải phóng hoàn toàn, mà còn có người Nghèo Đói, còn có người Thất Học, thì đó là Tội của các Cán Bộ!”.  Thử tưởng tượng:  Thủ Đô Hà Nội có một trăm người xếp hàng đi ăn phở 60 đô la Mỹ một bát trong khi chỉ có năm bảy người ăn xin lãng vãng, Việt Nam có một Thủ Đô như thế, đẹp hay xấu? Việt Nam hiện nay có hàng ngàn Tòa Án nhưng không phải là nơi Xử Tội, thật ư?


 


Trần Vấn Lệ


 


     


 


 


 


 


 


 


 


Em Ơi Buồn Mênh Mông


 


Em ơi anh cũng buồn.  Buồn như em vậy đó.  Đêm nay Rằm, trăng tỏ, sao lòng anh mờ mờ?  Em có phải là Thơ?  Thơ thì buồn muôn thuở!  Anh có đang mắc nợ sao nhớ em từng ngày?  Sao mình không là mây, mây tan rồi mây hợp.  Sao mình không là lớp, lớp lục bình trôi sông?  Em ơi buồn mênh mông…


 


Phật nói Có là Không, mà Em không là Có -  có của anh tuổi nhỏ hồi em tóc đuôi gà, hồi mình chưa xa nhà, hồi mình chưa xa nước, hồi em đi từng bước anh lặng nhìn gót son.  Hồi đó hoa sen hồng nở trong hồ xanh biếc.  Anh đi lính không chết, anh về còn có em…


 


Mười năm anh mất tên (tên người là con số).  Mười năm em cực khổ rồi em lạc quê người.  Mười năm anh mất đời vì mất em, mất hết!  Anh nghĩ em đi biệt, anh cũng biệt rừng sâu.  Rồi tóc xanh trên đầu bây giờ là tóc bạc.  Em, chúng mình ngơ ngác:  gặp chi đây tha hương?


 


Em nói em đang buồn, anh cũng buồn lắm chớ.  Gặp chi như mây gió, gió thổi và mây tan…


 


Mây mây mây hàng hàng, có tan rồi có hợp.  Sương dù bay phơn phớt, quê người cỏ lợt phai…(*)


 


 


(*) Quê người cỏ lợt màu sương


      Đường xa thêm một tấc đường một đau!


      Nguyễn Du    


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Mẹ Đâu Cha Đâu


 


Hàng hàng lớp lớp người đi.  Tháng Tư năm đó, chuyện gì xảy ra?  Súng vang vọng ở sau, xa, con đường trước mặt, của ta, cứ liều!  Rụng dần như bóng cây xiêu, con trên tay Mẹ mà…diều đứt dây!  Cứ đi như lũ tù đày, mồ hôi nước mắt những ngày Bảy Lăm!


 


Hàng hàng lớp lớp lạnh tăm.  Tháng Tư năm đó xa xăm bây giờ!  Những người đã chết như mơ thấy mình đi lạc không bờ cù lao.  Những người còn sống thì sao?  Có ai buồn nhắc thuở nào thê  lương?  Chiến tranh không có chiến trường, một Dân Tộc gánh cái buồn muôn năm!


 


Hàng hàng lớp lớp giung giăng,  không bao giờ thấy mặt trăng mặt trời,  thấy sao hiện mỗi đêm thôi, vỗ tay mà được ôi người Việt Nam!  Bỏ miền Bắc, vác lòng tham, làm theo lời Bác, cái ăn trên đầu.  Giành nhau từng ngôi nhà lầu, giành nhau từng cái huyệt sâu chôn người…


 


Tháng Tư, ai khóc ai cười?  Ai quên, ai nhớ lại thời hỗn mang?  Bò vào thành phố nghênh ngang.  Bò trên điêu đứng điêu tàn, bò đi.  Kìa ông nhạc sĩ nói gì?  “Nối Vòng Tay Lớn” đừng lìa tay nhau?


 


Hàng hàng lớp lớp lao đao, bình minh ra biển chiều chào hoàng hôn!  Bao nhiêu năm nữa tỉnh hồn thấy ta lỡ dại làm con Tiên Rồng!  Đoàn kết mà như Lạc Long , Âu Cơ hỡi Mẹ nghe lòng có vui?  Mẹ đâu rồi?  Mẹ xa xôi!  Cha thì như bóng mây trời, cứ bay…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


15 tháng 10 Hai Ngàn Lẻ Tám


 


Thêm một ngày qua, nữa, tự nhiên


Như em, nón lá đội nghiêng nghiêng


Hôm qua đã vậy.  Hôm nay vậy


Chỉ một điều, thương lắm:  Cái Duyên!


 


Chỉ một người, thương lắm.  Huế ơi!


Đến đây!  Ngồi xuống chỗ anh ngồi


Anh nhìn em suốt sâu tròng mắt


Anh hái lòng em một nụ môi!


 


Và thế là mình không thể xa


Chỉ ngày chỉ tháng…Kệ!  Trôi qua


Cái còn lại mãi là Yêu Quý


Một chỗ tôn thờ:  Tổ Quốc Ta!


 


Anh nói…như là Yêu Nước lắm!


Tại em, chớ bộ!  Đẹp như Tiên


Khi không lạc xuống trần chi nhỉ


Để trọn đời anh chỉ biết Em!


 


Dân tộc mình Con Lạc cháu Hồng


Mẹ Tiên trời khiến gặp cha Rồng


Hèn chi em đẹp!  Xinh như mộng


Thơm ngát như dòng sông Cửu Long!


 


Ôi em từ Huế vô Đà Lạt


Rồi ngược Ban Mê…thác xứ người


Hễ thấy ai kia cầm nón lá


Nhớ em không biết thuở nào nguôi!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Nắng Quái Chiều Hôm


 


Có những lúc buồn tâm sự vụn một mình nghe cũng muốn rưng rưng.  Với ai chia sẻ cùng nhau với, chẳng với ai đành thôi Có / Không!


 


Có những lúc buồn Thơ thảm thiết.  Ồ ra mình thảm thiết mình ư?  Nước Non thê thảm sao không nói, hay nói làm chi?  Đã tạ từ!


 


Vâng, đã ra đi là bỏ lại…Ngàn Năm Văn Hiến…bóng mây bay!  Ngàn sau ai có thèm nghe Hịch / đánh Bắc Quân “Đi! Cút! Lũ Mày!”


 


Ngàn năm sau với ngàn năm trước, Hồ Dzếnh buồn hiu nói thế nào?  “Cứ lửng lơ thôi, thuyền chẳng bến, bình yên như chẳng có làm sao!” (*)


 


Chỉ một ngày thôi đã bạc đầu, ngàn năm đầu chắc bạc như Thu?  Hỡi ơi tâm sự nào côi cút, ta nói âm thầm như ngủ mơ!


 


Có những lúc buồn ta vẽ bóng – cái hình ai đó, bóng lung linh.  Cái Tình ai đó, Tình thôi thúc.  Ta vẽ ai kia, chợt thấy mình!


 


Trăm năm rút lại chẳng bao nhiêu.  Buồn với vui không đủ một chiều.  Nắng quái đầu non vừa nhấp nháy, cây dừa vườn Ngoại gió xiêu xiêu…


 


(*) Thơ Hồ Dzếnh: 


 


Thơ viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ


Cho ngàn sau…lơ lửng…với ngàn xưa!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Chuyện Với Con Mèo


 


Tôi ôm con mèo nhỏ


Hỏi “Mèo ơi!  Nhớ ai?”


Con mèo im lìm, ngủ


Đôi mắt nó nhắm hoài!


 


Tôi ôm con mèo nhỏ


Để nó nằm trên giường


Nó nằm yên.  Nó thở


Tôi cúi xuống tôi hôn…


 


Tôi véo tai mèo nhỏ


Nó mở mắt ra nhìn


Mà nhìn đâu ngoài cửa


Tôi buồn.  Buồn phận mình.


 


Tôi và con mèo nhỏ


Vẫn như là cô đơn


Mèo có đời của nó


Sống để được yêu thương!


 


Nghĩ về con mèo nhỏ


Nghĩ lại tôi, thế nào?


Giống chăng con mèo đó


Có người yêu, ai đâu?


 


Đêm đêm tôi và mèo


Ngủ chung cái giường nhỏ


Tôi nằm nghe nó thở


Nó nghe tôi thở không?


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Cũng Là Một Bài Thơ


 


Không có ai chuyện vãn, thì nói với con mèo.  Nó chỉ kêu meo meo làm như yêu mình lắm!


 


Bây giờ tháng thứ Tám (từ hôm có nó bồng).  Nó như đóa hoa hồng, mình bồng ngày một nặng.


 


Trời hết mưa, đang nắng, nó tắm nắng ngoài sân.  Mình bước tới nhẹ chân, nó cũng nghe tiếng bước.


 


Cái mặt nó ngước ngước, nó mừng mình?  Nó vui?  Hỏi nó.  Không trả lời, chỉ meo meo nho nhỏ.


 


Con mèo như con thỏ lông nó thơm mù sương. Con mèo như tơ vương khiến lòng mình bịn rịn.


 


Tháng tới, tháng thứ Chín, chắc nó nhảy qua tường đi kiếm bạn để thương, nó bỏ mình hiu quạnh?


 


Tháng thứ Mười, trời lạnh, nó về với mình không?  Chưa xa mà mình mong, chưa xa mà đã nhớ…


 


Em ơi em cũng nhỏ sao em không là mèo hay em chê anh nghèo, em không thèm tâm sự?


 


Nghèo đúng là cái tội!  Trả nợ đời bằng Thơ!  Nào ai nhận mộng mơ?  Nào ai chờ ai được…


 


Đời buồn như sông nước / khói chiều hôm lên cao / sóng chiều hôm lao xao / nghẹn ngào mây tím tím…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Quạ Trăng Bướm Ong Hoa Cỏ


 


Khi tôi về lại Los.  Bầy quạ về theo tôi.  Mai tôi đi xa xôi, chắc quạ theo không kịp?  Tôi nói như là biết sắp có cuộc chia ly…Dù mới về, chưa đi, nghĩ chi ngày sắp tới.  Bầy quạ ơi cánh mỏi / đậu xuống lòng ta chăng?  Tôi nói với bóng trăng, trăng theo tôi muôn dặm…


 


Đêm nay trăng thẳm thẳm / tôi thấy gần như bên / cạnh một người không tên / mà tình nghe thắm thiết.  Chỉ khi nào tôi chết / trăng mới xa tôi thôi.  Lạ nhỉ sống trên đời / không bạn bè, buồn lắm.  Chữ Tình dù viết đậm / không Người Tình, trao ai?  Tôi ngữa hai bàn tay, trăng vàng ơi, lạnh quá!


 


Tôi nói cùng hoa lá một buổi mai ra vườn, với con bướm chờn vờn, với con ong lấp ló…Bầy quạ ngoài đám cỏ / gọi tan một trời sương.  Chưa bao giờ tôi thương / cõi đời này như vậy!  Trăng đêm qua chắc thấy / sáng nay tôi yêu đời?  Sáng nay ai là người / thấy tôi như trăng thấy?


 


Nghĩ tới dòng nước chảy, tôi xuôi tay tôi xuôi…Nghĩ tới đám mây trôi, tôi thở dài, mưa xuống.    Bầy quạ ơi phiền muộn / gọi cho lòng tôi tan, cho những chiếc lá vàng / mai mùa Thu đến sớm.  Hỡi những hoa mới chớm / có nghĩ là đang Xuân, có nghĩ tôi buồn không?  Sao Tình Yêu như khói?


 


Này em / xin em nói / một câu nào tạ từ.  Tôi sẽ đáp và cười / từ nay mình vĩnh biệt.  Nói gì đi, thương, ghét.  Nói giùm đi, thưa em!


 


Tôi ngước mặt nhìn lên / bầy quạ trên dây thép / chúng kề nhau tha thiết / tôi một mình ngước lên.  Los Angeles Thần Tiên, tôi quên hay vẫn nhớ?  Có duyên vì có nợ, tôi nợ trái tim tôi.  Trái tim tôi, lỡ rồi, yêu người chi, không biết…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


Ba Mươi Bảy Năm Một Điều Phải Nói


 


Nước bốn ngàn năm không người lớn


Dân lên trăm triệu toàn trẻ con!


Tản Đà


 


Ba mươi bảy năm dài ơi dài quá / đường thời gian chỉ vội vã người đi,  đường thời gian không có lối quay về, xe một chiều chạy hoài xa-lộ-nhớ!


 


Ba mươi bảy năm bao nhiêu điều lầm lỡ.  Triệu người vui, vui cái kiểu súc sinh.  Triệu người buồn, buồn như đám biểu tình cờ không cầm mà vác đi như diễu.


 


Ba mươi bảy năm có những điều không hiểu, không cần nghe giải thích để yên tâm.  Mặc kệ ai sống lũi sống lầm.  Mặc kệ ai cứ vào ra sòng bạc.


 


Ba mươi bảy năm bài Hịch Sát Đát đọc lại nghe như một nỗi ngậm ngùi, không ai buồn nhớ lại thuở xa xôi quân Mông Cổ tiêu tan trên nước Việt!


 


Ba mươi bảy năm bao nhiêu người đã chết,  từ biệt Quê Hương ngậm mãi nụ cười.  Trên bia mộ ở nghĩa-trang-người, người ta thấy sự bình yên chữ nghĩa!


 


Ba mươi bảy năm những lời mai mĩa không đi vào Lịch Sử bởi vì dơ.  Điều tự nhiên mà như chuyện bất ngờ:  Nước Thống Nhất, lòng Dân Phân Tán!


 


Một Việt Nam mở màn Cách Mạng kết thúc bằng khẩu hiệu hô suông!  Một Việt Nam mãi mãi là buồn bởi có thuở Đại Ngu tên nước!


 


Đường Thời Gian lê thê ta bước.  Đường Thời Gian không có lối quay về.  Người Lính buồn ném cái mũ bê rê, tay giụi mắt, những giọt khô như sỏi!


 


Ba mươi bảy năm, một điều tôi phải nói:  “Chúng mình chưa ai là Cựu Quân Nhân!  Chúng mình chưa ai rời bỏ Việt Nam dù lon lá trên cầu vai rớt rụng…”.


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Đi Đâu Cũng Về


 


Về lại nhà xưa


Thăm căn phòng cũ


Mùi hương em giấu


Vẫn còn quanh đây


 


Vẫn còn hàng cây


Rung rinh lá nắng


Vẫn còn thương lắm


Em! Em! Người xưa!


 


Đọc lại bài thơ


Mình vừa mới viết


Bao giờ chấm hết


Những lời nhớ thương?


 


Đi đã bốn phương


Con đường vẫn cũ


Bởi em còn giấu


Chỉ một mùi hương…


 


Ngay cả màu son


Vẫn còn trên gối


Chỉ không tiếng nói


Chỉ còn khói nhang…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Ngã Tư Đó Căn Nhà Đó


 


Ngã tư đó, căn nhà em ở trọ, bây giờ buồn, cây chẳng ra hoa, cỏ không xanh bò lem luốc quanh nhà, hàng dây thép vẫn còn bồ câu đậu.


 


Căn nhà đó, hồi nao không xấu bởi có em mà cây đơm hoa, bởi có em mà cỏ quanh nhà được cắt xén như người ta cắt tóc.  Bầy bồ câu không có em rải thóc, đậu buồn hiu, chiều vỗ cánh bay đi…


 


Ngã tư đó, một hôm anh về / gõ cửa mãi, trong nhà đi vắng hết. Căn nhà đó giống như căn nhà chết.  Nhện giăng tơ như ngày Halloween. Anh đứng thật lâu, anh đứng thật im.  Anh cũng chết vì em không còn đó.


 


Căn nhà đó đìu hiu nắng gió / (những ngày mưa chắc nó buồn hơn?).  Ai làm em phải giận phải hờn, ai làm em phải xa nơi em trọ?


 


Ngã tư đó chắc anh không về nữa.  Một lần về chỉ được ngó mây bay, nhớ em thêm, suối tóc chắc dài / đã phủ kín bờ vai thương mến?  Em bỏ đây đi em không cho điểm hẹn.  Biết hỏi ai?  Gió chẳng có lòng.  Chỉ có trời, trời vẫn rộng mênh mông.  Mưa mấy giọt, bỗng dưng anh ướt mắt…


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Ngó Lịch Buồn Hiu


 


Thế là đã hết những ngày vui.  Sau Tiết Thanh Minh, hết Tết rồi.  Những đứa trẻ con thôi được kẹo và mình…người lớn hết ai chơi!


 


Ngày xưa, ở Lính, tôi hay nói / chuyện với anh em, chuyện bốn mùa.  Nhìn thấy đồng bào hăm hở Tết, tôi thèm thêu dệt chuyện ngày xưa.


 


Cũng vì tôi nhớ thương bà Ngoại, bà đã không còn trên thế gian.  Bà mất một ngày chưa kịp Tết, bà đau…đau cái bệnh Việt Nam!


 


Tôi đi lính để tôi…ngăn đạn, để trẻ con vui vẻ đến trường, để mỗi ngày Xuân dài bất tận, để mơ màng đẹp cảnh Quê Hương!


 


Ngoại thường hay kể chuyện Thần Tiên,  Ngoại dặn tôi luôn nhớ Nhãn Tiền:  “Mình sống phải lo phần đạo đức, mình giàu chia sẻ cũng là duyên”.


 


Gần bốn mươi năm, tôi “xuất ngũ”, đi tù rồi lại tiếp đi Tây!   Khi qua tới Mỹ, nhìn Xuân, Tết, bỗng nhớ làm sao lại những ngày…


 


Hôm nay, ngó Lịch:  tháng Tư ta, thấy Tiết Thanh Minh hết, đã xa.  Thấy những ngôi mồ xanh cỏ mới.  Mà lòng sao lạ:  Vẫn chưa hoa!


 


Tôi biết quê mình chưa…tiến bộ.  Nhiều năm, người vẫn ghét ghen người.  Bắc Nam một mối đời trăm nẻo, lòng cũng ngàn muôn chuyện hắt hơi!


 


Ngày Tết, ngày Xuân như giấc mộng.  Trở mình ngồi dậy, Ngoại tôi đâu?  Rồi đây cổ tích còn ai kể / thơm ngát tình quê một miếng trầu! 


 


Qua Tiết Thanh Minh là hết Tết.  Bây giờ là chuyện tháng Tư Đen.  Tôi không còn Lính nhưng thương quá / những sớm chiều xưa anh với em…


 


Nhắc được tiếng Em mà ứa lệ / quê người, em đã bỏ anh đi!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Chiều Mỗi Chiều


 


Chiều hôm nay không mưa nhưng mà trời ủ dột.  Cuối tuần em vẫn ngộp với công việc hàng ngày.  Em ra về, hai tay / đưa lên mà muốn rụng.  Chiều hôm nay có nắng, nắng một chút rồi tiêu.  Gió lạnh, lạnh hiu hiu, em đầy Thu trong mắt…


 


Anh nhìn em se thắt.  Phải chi anh nhiều lòng?  Phải chi anh đừng mong / em, như con mong Mẹ.  Anh yêu em nhiều thế, em có biết bao giờ!  Em giận anh làm Thơ, Thơ không cho cơm gạo.  Em mùa Đông thiếu áo, Thơ chẳng cho gì em!  Em lạnh biết bao đêm, Thơ không cho em ấm!  May con Múp nằm cạnh, mà xưa rồi, Sài Gòn…


 


Tiếng xe em nổ giòn.  Anh yên lòng yên dạ.  Đường em về mấy ngã, xin bình yên cho em!


 


Anh đứng núp và quên / mình cũng về nữa chớ.  Chiều nay anh đi bộ / đếm nhớ thương bao nhiêu.  Anh đi chân không xiêu, anh đi tay không rụng, chiều thấy em lúng túng, lòng nghe thương em ghê!  Chúng ta hai hướng về, chào em con phố rẽ…Em hồn nhiên, lặng lẽ, đâu biết anh chờ em!


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


  


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Tứ Tuyệt…Vọng


 


Em ơi nhẹ cuốn bức rèm tơ (*)


Hãy gọi giùm anh một chiếc đò


Anh muốn trở về thăm bến cũ


Tàn đời cũng thỏa một đêm mơ (**)


 


(*) Thơ Thanh Tịnh (cả câu, bảy chữ)


(**) Thơ Quang Dũng (ba chữ)


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Lần Hạt Mân Côi


 


Thương mà biết nói sao cho hết


Lậy Chúa cho con giữ được lòng


Lậy Chúa cho con làm ngọn lửa


Hơ Người cho ấm trọn mùa Đông.


 


Trần Vấn Lệ


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


TỪ PHÍA TÂY THÀNH PHỐ LOS ANGELES


 


 


Trần Vấn Lệ hay hỏi tôi nhiều câu cắc cớ.  Tôi biết anh là người ưa vọc chữ nghĩa để tìm cho ra cái “nghĩa lý” của từng chữ, từng câu.  Tôi luôn luôn vui vẻ trả lời anh những gì mà tôi biết, những gì chưa biết hay biết không rõ ràng, không thấu đáo, tôi thường hỏi Lan Hinh hay Hà Thượng Nhân.  Dĩ nhiên tôi cũng có tra cứu nhiều Từ Điển, nhưng có nhiều Từ Điển cũng không đầy đủ.  Tôi nhớ hoài câu Trần Vấn Lệ có lần hỏi tôi:  “Chuỗi Mân Côi là gì?”  Chữ “Chuỗi” thì ai cũng hiểu, là “Một Xâu Kết Nhiều Hạt”, nhưng “Mân Côi” là hai chữ chỉ dùng cho người theo Đạo Công Giáo.  Chuỗi Mân Côi là Một Chuỗi Hạt để lần trên tay khi mình cầu nguyện âm thầm.  Nói thế là chỉ mới một phần, quan trọng là “Mân” và “Côi”.  Không có Từ Điển nào có hai chữ Mân Côi, nhưng tôi hiểu:  Mân là Mân Mê, Côi là Côi Cút.  Tôi giải nghĩa như vậy và cũng có nói thêm: “Bên Phật Giáo, Lần Tràng Hạt, là Mân Mê Chuỗi Bồ Đề cũng cùng môt mục đích cầu nguyện; nhưng cả hai Đạo đều giống nhau ở con số 108 hạt.  Tôi nghĩ đây là sự trùng hợp vừa ngẫu nhiên vừa hữu duyên.  Chỉ có một Đấng Chí Tôn và đương nhiên Đạo chỉ có Một Con Đường!  Vậy Chuỗi Mân Côi là Xâu Chuỗi có 108 hạt bằng gỗ tiện tròn dùng để Mân Mê Cái Phận Côi Cút Của Mình Cầu Xin Thượng Đế Giúp Đỡ”.  Giản dị thế thôi.  Trần Vấn Lệ gật đầu, tôi lại muốn anh gật đầu thêm lần nữa và hứa cho tôi…108 bài thơ mới nhất của anh làm sau Tết Tân Mão, 2011.


 


Trần Vấn Lệ đã hứa và đã thực hiện lời hứa ấy. Đây, 108 bài thơ mới nhất của anh.  Trong hoàn cảnh thế giới có nhiều thiên tai, nước Mỹ kinh tế chưa phục hồi và Việt Nam còn chìm trong cảnh độc tài chuyên chính, thơ Trần Vấn Lệ không có bài nào vui.  Đọc thơ Trần Vấn Lệ tôi khôn nén ngậm ngùi, thương cho thân phận một quân nhân chưa hề giải ngũ mà cứ bị đời phong cho ba chữ Cựu Quân Nhân, thương chung thân phận dân tộc mình, thương chung thân phận nhân loại, trong đó có tôi.  Tôi đọc từng bài thơ của Trần Vấn Lệ như mình mân mê chuỗi Mân Côi. Nghĩ cũng thư thả trong lòng…


 


Theo tôi, thơ Trần Vấn Lệ là chứng tích một thời.  Với tôi, với 108 bài này, nó là kỷ niệm Đẹp anh dành cho tôi.  Tuổi chiều bóng xế, tôi xin một chút lộc của Trời giúp cho Thơ Trần Vấn Lệ có mặt trên kệ sách.  Việc làm của tôi chỉ là “bắt chước” Khánh Hà, Nhà Thời Văn, Người Dưng, Người Ta, Người Mỹ, Người Nga, Người Thượng, Người Huế, Người Ban Mê Thuột ... mà thôi.  Tôi được làm Người Đức, hân hạnh biết bao!


 


Tôi tin Thơ Trần Vấn Lệ là Niềm An Ủi cho ai đọc tới.  Nếu ai kia có khó chịu, có bực mình thì hãy tự hỏi “Vì sao lại làm cho Dân Tộc Điêu Linh, làm cho Đất Nước Điêu Đứng?”.  Trái tim tôi đập vui khi tôi nói: Trần Vấn Lệ là Người Dễ Thương, thơ anh thật dễ thương…


 


Viết tại phía Tây Thành Phố Los Angeles


Ngày giữa tháng Tư năm 2011


HOÀNG VĂN ĐỨC



 


 



Muc Luc


 


 


 


 


 


 


1, Bóng chiều gần nắng xa xôi 2, Vực sâu nước mắt


3, Thông điệp 4, Ôi một ngày một ngày


5, Quà tặng 6, Hỡi ơi đây chỗ đứng nhìn


7, Việt Nam hai chữ thương và tủi 8, Ôi tôi vẫn làm thơ 9, Tóc em mà hóa trời mây 10, Trẫy hội đồng bằng 11, Có chăng một đời sau 12, Một bài thơ dễ ghét 13, Thư riêng cho T. 14, Em ơi một thuở


15, Vĩnh biệt Phạm Công Thiện 16, Em là nhớ thương 18, Chim và người 19, Coi như thời hưu trí


20, Good morning M 21, Thử nghiệm lời


22, Đường xanh cỏ non 23, Đối diện cuộc đời


24, Sapa nhất khứ 25, Hoa sưa Hà Nội


26, T. ơi anh nhớ em 27, Coi như tùy bút


28, Coi như lời cuối 29, Biển bao la


30, Nhai tuyết 31, Nén nhang nhớ Ngoại


32, Tứ tuyệt 33, Từ nay từ nay


34, Một Việt Nam không thống nhất 35, Ngày Xuân không nấng 36, Nụ hôn mùa Xuân 37, Xin hứng giùm anh 38, Gió chiều 19  tháng 3, 2011 39, Một bài thơ con nít 40, Tản mạn 41, Ôi người trong con mắt


42, Mưa trong ngày bão 43, Mưa bão và còi xe cứu thương 44, Một chỗ hư vô chỗ trở về 45 Ôi những cánh hoa 46, Thơ là hơi thở 47, To Dr. Đỗ Hồng Ngọc Hồ Chí Minh City Việt Nam 48, Nói với một người


 49, Nước Mỹ nhiều kỳ niệm 50, Bài thơ làm vội


51, 31 tháng 3 năm 2011 52, Thật chán khi mình thở dài 53, Gió thơm ơi là gió 54, Chào bình minh


 



 


 


 





 




 




 




 




 


 



 


 



 


 



 


 



55, Tháng Tư đầu tháng 56, Nhật ký chiều 57, Đừng nhé trời mưa 58, Thư mấy chữ 59, 2004-2011



60, Thơ không đối tượng 61, Nói một mình


62, Miên man đọt nắng 63, Nón lá quê hương


64, Tứ tuyệt 65, Tâm sự tháng Tư


66, Ta giấu em mùa Thu mùa Đông 67,   Bốn mươi năm 1975 – 2015 68, Cảm tạ sáng nay em chải tóc


69, Bài thơ viết trong nghĩa trang 70, Chữ tình 71, Ba mươi tháng Tư Bảy Lăm 72, 1975-1011 73, Áo sơ mi ngắn tay 74, Triết lý vụn 75, Thơ Đường Luật


76, Quê Hương kỳ ngộ 77, Tháng Tư bát ngát


78, Tống biệt 79, Kính gửi thời gian


80, Một ngày bao lần chớp mắt 81, Một bài thơ để dành 82, Em mặc quần dài 83, Cảm ơn em cầm tay


84, Good Morning Chúa Nhật 85, Mực tím


86, Cắn móng tay 87, Mưa bong mây


88, Nhớ ơi một dòng song 89, Bài thơ không có chữ


90, Buồn ơi không biết nói cùng ai 91, Sinh ra lỡ kiếp làm người 92, Anh đứng chờ em nhìn trộm 93, Tháng Năm mùa Hạ 94, Tháng Tư thiếu nước mắt thừa


95, Em ơi buồn mênh mông 96, mẹ đâu cha đâu


97, 15 tháng 10 hai ngàn lẻ tám 98, Nắng quái chiều hôm 99, Chuyện với con mèo 100, Cũng là một bài thơ 101, Quạ trăng bướm ong hoa cỏ 102, Ba mươi bảy năm một điều phải nói 103, Đi đâu cũng về


104, Ngã tư đó căn nhà đó 105, Ngó lịch buồn hiu


106, Chiều mỗi chiều 107, Tứ tuyệt…vọng


108, Lần hạt Mân Côi


 



 


 



 


 



***


2011-09-20 17:51:30



Rating: 2.0/5 (22 votes cast)

[1]

  • Xin lưu ý: Là một diễn đàn tự do, quantho.net không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến đóng góp từ độc giả. Những ý kiến đóng góp có những lời lẽ không hay sẽ bị BBT xoákhoá IP vĩnh viễn. (khi bị khoá IP bạn sẽ không thể vô được quantho.net nữa.)



bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt

 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Qua Cầu Đắng Cay - hàn thiên lương
 Sơn Tinh Thủy Tinh - Trần Hoan Trinh
 Thi Nhân Hành Khúc / Chúng Tôi Không Muốn Chết - tâm thanh
 Tình khúc vần " Ông " - nguyên hà
 THẨM ĐỊNH KHÔ THI - tâm thanh
 Đánh Đai Lưng Gầy - Đỗ Anh Thơ
 TẦU NÔ MỘ KHÚC - tâm thanh
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Đà Thảo Khấu Diệt Độc Xà - tâm thanh





phụ trách quán thơ
Huệ Thu
saimonchunhan@gmail.com

Follow Us


 Mỗi Năm Thêm Tuổi - Võ Đình Tiên, Lê Kim, Githéa
 Bài Thơ Về Mẹ / Ngày Của Mẹ / Nhớ Mẹ Xiết Bao / Thức Giấc Nửa Khuya - Võ Đình Tiên
 Tình khúc vần " Ông " - nguyên hà
 Về Quê Hương An Giang - đông hòa-nguyễn chí hiệp
 Chùm Thơ Thiếu Nhi - nguyễn lãm thắng
 KẺ HÀNH HƯƠNG TỪ ĐỜI ĐẾN THƠ [Trường ca] - nguyễn hoàng đức
 Mở Trang Hiếu Hạnh - mặc giang
 Đường Lên Núi Rừng Chập Chùng - trần vấn lệ
 Mùa xuân qua đồng cỏ - Vũ Đức Tô Châu
 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu


trang chính    100 tác phẩm mới 



Thực hiện:  
Bùi Ngọc Tô, Huệ Thu, Tuấn Nguyễn, Phương Nguyễn, Tú Phương, Tâm Thơ, Long Nguyễn, Đăng Lê, Trần Thanh, Ngô Nguyễn Trần
(Hoa Kỳ - Pháp - Đức - Áo - Úc - Hoà Lan - Việt nam)