Nam quan hành (1) (2) & (3) - Quốc Việt
 Cuộc Lữ Hành Trên Đất - Vũ Đức Tô Châu
 Cám ơn người (*) - Quốc Việt
 Mùa xuân qua đồng cỏ - Vũ Đức Tô Châu
 Nhớ Biên Giới Chiều Mưa - Quốc Việt
 Ca dao Ngụy văn Thà - Quốc Việt
 Bài Thơ Về Mẹ / Ngày Của Mẹ / Nhớ Mẹ Xiết Bao / Thức Giấc Nửa Khuya - Võ Đình Tiên
 Valentine day không có em - quang hy
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Hương Rơm - quang hy
 Hoàng Lan - quang hy
 Phố Cũ Trong Mưa - quang hy
 Liều - quang hy
 Cali – Mưa Trên Ngày Tháng Cũ... - MH Hoài Linh Phương
 Tâm Khúc Tình Ta. - MH Hoài Linh Phương
 KHÔNG CÓ CŨNG KHÔNG KHÔNG - Viên Thức, huệ thu
 Ở Một Nơi Không Có Mùa Xuân. - MH Hoài Linh Phương
 Chút hương hoa bên kia trời cũ. - MH Hoài Linh Phương
 Khúc Trầm Luân - Vũ Đức Tô Châu




quantho.net__________

Tác phẩm: 5634
Trang: 5818
Tác giả: 593


bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt


Huệ Thu xin giới thiệu đến bạn đọc
Thuyền Trăng
Thể loại: thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu)
Tác giả: Thanh Hoàng, Võ Đình Tiên

Xin lưu ý: Là một Quán thơ, nên những bài thơ của các thi khách gửi đến hằng ngày, nếu nội dung không có ác ý và lời lẽ không làm tỗn thương ai , chúng tôi sẽ post lên trang của quantho.net trong tuần đó , tuy nhiên quantho.net không chịu trách nhiệm về nội dung của những bài thơ ấy , bài nào nếu quý khách thấy không chấp nhận được xin email cho ban biên tập biết rõ lý do , ban biên tập Văn tuyển chúng tôi luôn hoan nghinh những ý kiến xây dựng và đóng góp của quý vị. Những bài đã post lên những ngày tháng trước vẫn còn lưu lại, chúng tôi không xóa, quý vị có thể vào thư mục search tên tác giả và sẽ tìm thấy bài hay tác giả mà quý vị muốn tìm.

www.QuanTho.net


 

 

“Cải thiện” là gì ?

» Tác giả: Trường Sơn
» Dịch giả:
» Thể lọai: Tùy bút
» Số lần xem: 16126

1. “Cải thiện” là gì ?

 


Lao động ở trại cải tạo Bình Điền chỉ quanh quẩn trong rừng và đồi núi, phát quang, cuốc đất và trồng hoa màu, thỉnh thoảng trồng lúa khô theo kiểu người thượng như sau: ..... tù cải tạo đi hàng ngang, mỗi người mang bên hông trái một chiếc túi chứa hạt lúa giống, tay phải cầm một cây gậy vót nhọn thọc lỗ xuống đất, tay trái thò vô tuí bốc 4 đến 5 hạt lúa cúi bỏ xuống lỗ rồi đưa chân khỏa đất và tro lên (cho những vùng đất vừa mới đốt rẩy, có đầy đủ phân tro). Những vùng đất bằng dưới chân đồi thì cày bừa để làm ruộng nước. Và chính ở những miếng đất này mà tôi được hân hạnh làm trâu cày ruộng. Lưởi cày được buộc vào bốn sợi dây mây, tôi và 3 người khác nắm các dây mây này khoác vòng lên vai và cong lưng kéo, một anh đi sau lái lưởi cày hoặc dàn bừa. Cứ thế, ngày qua ngày, đất được cày bừa rất thục, và rau cỏ, lúa má mọc lên xanh tươi để nuôi những tấm thân tù tội xanh xao này.


Trâu cày.jpg



      Những năm sau, có một anh tù cải tạo gia đình giàu có đã tự động cống hiến cho trại một con trâu cày, loài súc vật này thực sự mới chính là
lực lượng “giải phóng” con người chúng tôi khỏi phận trâu bò, trong khi “loài” Cọng Sãn tự cho mình là người, lại tước tự do của con người chúng tôi để biến chúng tôi thành trâu bò. Anh tù dâng tặng trâu cho trại thì được nâng cấp thành kẻ chăn trâu nhàn rổi hơn, và đó cũng là một phần thưởng cho anh vì ngoài giờ cày cấy anh được nghỉ ngơi chăm sóc cho trâu của anh. Có lẽ anh là người có cảm hứng hơn hết khi hát bài ca “Ai bảo chăn trâu là khổ ? Chăn trâu sướng lắm chứ !”

      Mỗi người có một số mạng khác nhau. Vẫn tưởng vị trí mình đang có là tốt nhưng đôi lúc nó lại hóa ra xấu. Trong trại có một toán tù nhân xem ra được ưu đải và ai cũng nghĩ rằng họ may mắn vì họ được tự do đi lại trong rừng để làm công việc trại giao phó mà họ lại ưa thích công việc đó, toán đó được gọi là “toán cải thiện”.
Cái may mắn của họ ra sao ?

     Một sáng nọ, nhằm ngày các trại viên được nghỉ lao động để học tập chính trị định kỳ, cán bộ trại đã dùng câu "tư tưởng không thông, vác bi-đông không nổi" để chỉ trích thái độ thiếu hăng say lao động của đám tù. Họ muốn tù phải lao động cật lực cho nên thỉnh thoảng một vài tháng, họ bắt tù lên hội trường để "tẩy nảo" một lần
, và những tên cán bộ chính trị của trại được dịp thao thao bất tuyệt trả bài mà Đảng đã nhồi sọ họ qua bao năm tháng.

      Trong khi chúng tôi đang nghe mấy ông "5 Dê" (nói Dài, Dai, Dở, Dốt, Dối
) thuyết giảng thì từ xa vọng lại một tiếng nổ khá lớn, chẳng ai chú tâm đến tiếng nổ vì hiện đang có một toán bộ đội đi thu lượm các bom lạc mìn rơi trong rừng quanh đó để hủy diệt. Họ gom chúng vào một cái hố và gắn kíp nổ để phá hủy, lắm lúc tiếng nổ rất lớn rung chuyển cả một vùng và chúng tôi thấy những cột khói lớn bung lên như chiếc nấm khổng lồ từ xa. Lần này nghe tiếng nổ nhưng chẳng ai chú tâm và chúng tôi vẫn tiếp tục ngồi để bị nghe nhồi sọ. Chừng một tiếng đồng hồ sau thì có người chạy vào hội trưòng báo cáo với cán bộ trưởng trại đang hiện diện tại đó. Ông ta hối hả rời hội trường và trở về khu nhà của cán bộ để gọi máy truyền tin. 

     Mãi đến chiều hôm đó chúng tôi mới được tiết lộ tin tức rằng "toán cải thiện" đã gặp nạn và 3 người đã chết.
 

     “Toán cải thiện” gồm có 5 người, họ không bị giam ở trại để nghe học tập chính trị như chúng tôi, họ cũng không bị lao đông khổ sai mà ngược lại họ được tự do đi khắp rừng rú để tìm kiếm thức ăn cho các cán bộ trại (mặc dù đã mang sự “giải phóng” cho miền Nam, nhưng bọn cán bộ ở núi rừng xa thành thị thì vẫn còn triền miên trong ngu dốt và nghèo đói, thức ăn của chúng cũng chỉ là muối dưa). Toán này có nhiệm vụ bắt những con cá trong khe suối, bẩy những con thú nhỏ trong rừng hoặc cắt hái những đọt măng giang mang về để bửa ăn của cán bộ thêm phần thịnh soạn. Toán này là những người tín cẩn cho nên họ được tự do đi lại không bị kiểm soát và kềm chế, và đó là điều họ thích và tình nguyện làm.


cacoc2.jpg



     Muốn bắt cá trong suối, cách làm của họ là dùng thuốc nổ TNT trong đầu đạn pháo, đốt cháy từ từ dưới nước, và khói của thuốc súng sẽ hòa tan trong nước khiến cá cay mắt thở không được phải trồi lên trên mặt nước và họ bắt, xẻ ra rồi phơi khô đem về trại. Phương pháp họ dùng là lấy một đầu đạn trái pháo (lượm ở căn cứ pháo binh Bastogne của Mỹ ở gần đó), tháo ngòi nổ ra. Cái khoang trống đựng ngòi nổ làm bằng chất nhôm, khi cái khoang nhôm này được đục thủng và xé đi thì họ cạo một ít chất TNT ở phía dưới cho thành bột rồi châm cho nó cháy bén vào khối chất TNT đúc cứng trong đầu đạn, nó sẽ bén cháy từ từ cho đến hết mà không nổ. Khi trái đạn bắt đầu cháy xì lên thì họ ném nó xuống nước và ở dưới nước nó vẫn tiếp tục cháy. Nhưng lần này cách lấy chất nổ của họ đã gặp phải vấn đề.
Theo lời hai người sống sót kể lại, hôm đó, khi đem trái đạn ra để đục thủng ống nhôm trong đó, một người ngồi ôm trái đạn và cầm cái đục đặt vào lổ nhôm, anh kia đứng cầm búa gỏ vào cái đục. Có lẽ vì đục quá mạnh cho nên đã kích động chất TNT và trái pháo phát nổ. Người ôm trái đạn bị bốc thành bụi, không còn một mãnh thịt nào ngoại trừ những hạt thịt nhỏ lấm tấm như cát vương vải khắp nơi, chỉ phát giác được khi thấy ruồi bu mà thôi, anh cầm búa thì nửa người phần dưới cũng bốc thành bụi, chết ngay tại chỗ, chỉ còn lại phần trên, còn anh thứ ba đang làm việc cách đó mấy chục thước bị miểng đạn xé rách người và một giờ sau thì chết vì xuất huyết. 

     Từ khi tai nạn đó xảy ra, trại hủy bỏ "toán cải thiện" nhưng sự kiện dã gây phẩn nộ giữa đám tù cải tạo.
 

     Sự hủy bỏ toán cải thiện lại được thay thế bằng toán chăn nuôi vì chỉ có chăn nuôi mới cung cấp được chất thịt cho cán bộ bồi dưởng. Một trại heo được dựng lên và có 3 trại viên đặc trách thu nhặt rau lang, rau rừng, xắt chuối cây và nấu để nuôi một đàn heo mới đầu là 5 con cho cán bộ. Song song, cán bộ trại cũng bắt đầu có kế hoạch đi săn thú để tự nuôi thân. Rừng Bình Điền nổi tiếng là có nhiều thú như nai, heo rừng và cọp. Thỉnh thoảng khi đi lao động vào buổi sáng sớm lờ mờ sương, đi qua những khu đã đốt rẩy xong, chúng tôi thấy cả đàn nai lãng vãng liếm cỏ, thấy chúng tôi đến chúng phóng đi mất, thì ra nai thích liếm tro trên rẩy
vì nó thèm vị mặn của tro. Các luống hoa màu của chúng tôi trồng lên thường bị lủ heo rừng ủi phá. Kế hoạch săn heo rừng vừa đáp ứng được hai nhu cầu, vừa bảo vệ mùa màng, vừa có thịt để ăn. Nhiệm vụ đi săn đêm được trao phó cho hai cán bộ có kinh nghiệm chiến trường, họ trước đó đã phục vụ trong bộ đội quen băng rừng lội suối và hành quân ban đêm cho nên rất thích hợp với việc đi săn ban đêm. Và chúng tôi đã chứng kiến được những thành quả của hai tay thợ săn này, mỗi lần thấy họ xuất hiện ở trại vào buổi sáng mặt mày và áo quần lem luốc đất bùn thì biết rằng họ đã thành công. Họ về trại để cử một toán trại viên từ 4 đến 5 người vào rừng để khiêng những con mồi về, chúng tôi nhiều lúc thấy được họ gánh những con heo rừng rất lớn về trại ... và sau đó thì nhà bếp của cán bộ rộn rả khác thường. 

     Sự thiếu dinh dưởng đã khiến mọi người luôn nghĩ đến cai bao tử của mình .
 

     Một hôm con trâu của trại bị bệnh lở loét đầy mình, nó kiệt lực và chết, thịt của nó được xẻ ra để hàng ngủ cán bộ bồi dưởng, bộ da thì được lệnh phải đem chôn, thế mà một số trại viên tiếc rẻ đã cướp về chia nhau để nấu nướng, thà bị bệnh còn hơn là triền miên trong cái đói
. Cũng may là bệnh của trâu không truyền nhiểm qua người, nếu không, chắc đã có một đám tù cải tạo lở loét, sứt tai, phù miệng hoặc phung cùi .

     Thỉnh thoảng chừng vài ba tháng một lần lại có cảnh tượng khá vui, đó là bắt chuột để ăn. Lủ chuột ngoài rừng thiếu ăn nên chạy vào các láng ăn trộm đồ của trại viên hoặc đục khoét kho của nhà bếp kiếm thức ăn. Để tiện hành động về đêm, chúng đào hang ngay dưới nền nhà của các láng, hệ thống địa đạo của chúng giống như thành đồng Củ Chi của VC ở trong Nam, hể lấp một lổ hang thì sáng hôm sau lại thấy một lổ hang khác được đào khoét. Các anh ở ban mộc anh nào cũng tự làm cho mình bẩy chuột loại thùng, loại bẩy này rất hiệu nghiệm, chuột đã lẻn vào thùng thì bị nắp nặng đè lên, không vùng vẩy được cũng không thoát thân được. Con chuột nằm trong đó vẫn sống cho đến khi bị làm thịt vì vậy thịt vẫn tươi. Đêm đêm nghe tiếng bẩy chuột sập là biết rằng có người đang vui sướng vì sáng mai sẽ có thịt chuột để ăn. Nhưng nạn chuột càng ngày càng hoành hành, nó không những quậy phá balô và các thùng chứa thức ăn của trại viên mà cứ làm ồn về đêm khiến lắm lúc cả láng mất ngủ. Thế là nảy sinh ra kế hoạch bắt chuột tập thể. Một số anh ngồi lại bàn mưu tính kế: Phải cho ngập lụt thì chúng mới chịu chạy ra khỏi hang. Toán bắt chuột gồm khoảng 5 người, 3 anh chuyên trách múc nước giếng mang đến các lổ hang, 2 anh kia đổ nước vào hang và cầm cây để chờ đánh chuột thoát ra khỏi lổ. Sau gần một buổi sáng đánh phá thành đồng Củ Chi của lủ chuột, họ tóm được gần 30 con, chia nhau một người cũng được 6 con, con nào cũng to cũng bự vì là giống chuột rừng được ăn no ngủ kỷ bằng thức ăn của người. Mỗi người nấu nướng theo kiểu riêng của mình. Có nhiều anh không lột da mà chỉ thui con chuột cho sạch lông lá, sau đó mới mổ ruột và làm thịt vì bỏ da thì tiếc lắm.


thịt chuột.jpg



     Từ chuyện
lủ chuột ăn cắp thức ăn của trại viên đến chuyện trại viên ăn cắp thức ăn của nhau. Một hôm trong khi lao động tôi nghe một anh thầm thì với hai anh khác : Mấy lâu ni tau cứ bị ăn trộm đồ ăn, nhà bới cho một đòn bánh tét thì về đêm lại bị trộm lấy mất. Tau biết tên trộm này chắc phải đứng ngoài láng, thò tay vào dưới mái tranh và ăn cắp. Mà tau đoán không sai. Hồi hôm tau nghe rẹt rẹt trên phía balô của tau, tau thè thẹ đứng lên trên sạp nhìn ra thì thấy rõ ràng một bóng đen đang mò tay vào balô của tau, biết không, tau rút cái cần tre để sẳn trên sạp, nhắm vào đầu hắn thọc một cái, hắn té cái huỵch và bỏ chạy mất. Tối quá không biết hắn là ai….

     Tôi nghe như một chuyện vui rồi bỏ qua không cần nhớ nữa. Khoảng chừng một tuần sau, tôi thấy có một trại viên được đưa từ bệnh viện trung ương Huế trở về trại, mặt mày băng bó, chẳng biết họ đưa anh đi lúc nào vì anh ta thuộc láng khác cho nên tin tức không đến tai chúng tôi. Chúng tôi lân la hỏi những người bên láng của anh ta thì được nghe kể: Một tuần trước đây, anh trại viên đó nằm vùi không đi lao động được, y tá khám cho anh xong thì tức tốc xin cán bộ gởi anh đi bệnh viện cứu cấp. Đến bệnh viện người ta móc bỏ con mắt trái của anh vì con mắt đó đã bể tròng không chửa được. Hỏi anh vì sao bể tròng mắt, anh ta cho biết về đêm chuột chạy rớt cái thùng đạn lên mặt anh cho nên bị lủng con mắt. Có điều đáng đặt câu hỏi là vì sao khi bị nạn anh không la cấp cứu để được y tá băng bó cứu chửa ngay mà phải nằm ráng cho đến sáng, khi khai báo không thể đi lao động được mới lòi ra cái vết thương trầm trọng ở mắt ? Đó là một chuyện buồn không ai nhắc tới và có lẽ chỉ có một vài người biết nguyên do, và tôi là một trong những người biết. Tác giả của cú “thọc bi da” oan nghiệt này không hề dám nhắc lại thành tích của mình.
 

     Tù cải tạo chúng tôi thỉnh thoảng cũng tự “cải thiện” được thức ăn từ rừng rú,
ngoài những đọt măng giang mà chúng tôi luôn có cơ hội gặp được khi phát rẩy, thỉnh thoảng ông trời cũng thương ban cho vài món quà.

     Một hôm, toán phát rừng của tụi tôi gặp hên. Đi sâu vào trong rừng thấy xa xa có một cây cổ thụ màu đỏ ối, mấy anh đi rừng kinh nghiệm la lên mừng rở nói : Ồ cây chôm chôm ! Thế là chúng tôi xin cán bộ cho phép đến đó hái. Cán bộ chỉ định 3 người đi thôi còn tất cả ở lại phát rẩy. Đến trưa, họ gánh về 3 gánh đầy nhóc trái chín đỏ tươi quá đẹp. Đây không phải là chôm chôm thường mà là một loại tương tự gọi là “bịp bịp
”, thịt ở trong màu vàng chứ không trắng, hột lại mềm và béo có thể nhai luôn, ngon hơn chôm chôm nhiều lắm. Mỗi người được 2 chùm chừng 50 trái ăn mệt nghỉ, vì nhai luôn cả hột cho nên ăn no đến nổi quên cả cơm trưa. Sau đó cán bộ ra lệnh cho 3 anh đó trở lại hái tiếp để mang về cho cả láng (vì láng có 50 người mà chỉ khoảng 25 người là phát rẩy, số 25 người còn lại thì được phân phối đi làm các việc khác cho nên không được ăn tại chỗ ở ngoài rừng như chúng tôi). Thật là những ngày vui vẻ, cây nhiều trái đến độ ăn liên tiếp 3 ngày mới hết, chưa kể phải chia cho cán bộ của trại nữa.

     Vào rừng thì gặp nhiều trái cây hoang ăn cũng đỡ lòng, chẳng hạn vào mùa hè chúng tôi thường gặp rừng cây “mâm xôi” (raspberry - cây ngấy có gai), khi chúng không có trái thì chúng tôi ghét lắm vì phát những cây gai này thường hay bị xước tay rách mặt, nhưng khi nó có trái thì ôi thôi đáng yêu vô cùng, từng chùm đỏ ối như chùm nho ngọt lịm đường, dùng tay bốc từng nắm đút vô miệng nhai, vừa thơm ngon vừa mát cả ruột gan.


trái mâm xôi.jpg



     Có một lúc, chúng tôi đến một khu rừng
cây “trường”, đây là loại cây cao có gổ cứng rất tốt để làm củi vì thớ gổ thẳng và dễ chẻ, cháy rất bền. Đứa nào khi về trại cũng mang một bó củi “trường” đem về phơi khô để làm củi nấu ăn. Cây trường lại có trái từng chùm giống như hạt dẻ, khi đang xanh chúng tôi gọt vỏ ăn thử thì có vị ngọt nhưng lại có chất gì ớn ớn như bột ngọt (MSG) làm hạch nướng miếng cứ rệu ra mãi không ngừng, vì vậy chúng tôi cho đó là độc nên không dám ăn. Cho mãi đến hôm đốt rẩy xong, chúng tôi ra rừng để dọn dẹp (tức gom những khúc cây chưa cháy hết lại một đống để đốt cho sạch và bày đất thịt ra mà trồng trọt), chúng tôi thấy những trái trường đã được nướng chín nằm đó như mời gọi, và cũng không cưởng được tính háu ăn, chúng tôi bóc võ ăn thử: Ôi thôi là ngon, ngon hơn cả đậu phụng rang, tương tự như hột điều nướng vậy. Tôi ăn 3 hột thấy đả quá nên lượm một mớ bỏ vô túi định mang về trại tối tối nhâm nhi, mấy anh khác đứa thì ăn 5 hột, đứa ăn 10 hột. Chừng 10 phút sau thì cả bọn mắc ỉa, chạy gấp vào bụi giảỉ quyết. Vì ăn ít, tôi chỉ đi ỉa 1 lần, mấy anh ăn nhiều đi hai ba lần, còn những anh tham ăn đến 10 hột hoặc nhiều hơn thì bị tào tháo rượt, vừa ỉa vừa mửa, tay chân rả rời nằm ngay giữa rừng không làm gì được nữa. Cũng may là cán bộ võ trang dẫn toán cũng thông cảm cho cái đói của tù nên không la phạt gì.

     Trong rừng cũng chẳng thiếu gì nấm, những người nhanh mắt, khi đang di chuyển trong rừng có thể phát giác những đám nấm rơm mọc kín đáo dưới những đám lá mục. Tôi thì chưa bao giờ nhanh nhẩu kiếm được nấm vì cặp mắt tôi lệ thuộc vào cặp kính cận thị mà khi đi lao động lại không dám mang kính theo sợ mất hoặc gảy. Tôi được bạn bè cho ăn nấm rơm, dù chỉ kẹp vào lá chuối, rắc thêm chút muối và nướng trên lửa, nhưng ngon và thơm tuyệt vời. Cũng có một hôm ở toán bạn, một anh tìm thấy những tai nấm thật lớn có màu sắc, anh ta ngần ngại vì không biết có phải là nấm độc hay không, anh ta mang đến hỏi ý kiến của một ông già thì ông này nói: ăn được chứ, ngon lắm đó. Thế là anh ta bứt các tai nấm mang lại bên đống lửa và nướng, mùi thơm bốc lên khiến mấy anh khác cũng thèm, anh này cũng thảo ăn chia cho 4 anh em đứng gần mình và cũng chia cho ông già một miếng lớn. Ai nấy ăn rất ngon miệng, nhưng chỉ 3 phút sau thì ói mửa và bất tỉnh. Người ta hối hả mang họ về trại, đâm hạt đậu xanh sống cho uống để giải độc, mãi đến chiều mới tỉnh lại. Riêng ông già thì không sao cả, cái anh hái nấm thắc mắc hỏi tại sao ông không bị gì cả thì ông ta tỉnh bơ trả lời: “tui chờ mấy anh ăn xong xem có bị chi không đã thì tui mới ăn chớ !
” Cái ông già này bị cán bộ bắt làm kiểm điểm vì đã xúi người ta ăn nấm độc.

     Bắt thú thì chẳng ai có thì giờ rình mò mà do toàn tình cờ mới bắt được mà thôi. Một hôm khi đưa cây rựa cào lá ở gốc cây thì một anh thấy một con rùa nằm chình ình dưới đống lá, con rùa cũng không nhỏ, đường kính của cái mai khoảng hơn 1 gang tay. Anh ta mừng hú vì đây là nguồn năng lượng trời cho để bồi bổ cho tấm thân gầy gò của mình. Anh buộc nó lại và treo lủng lẳng ở cành cây, dỉ nhiên nó không chạy trốn được vào đâu mà bốn chân được bơi trong không khí thoải mái. Tưởng nó sẽ được đối xữ nhân hậu, không ngờ sau khi mang về trại, sau khi hỏi cách làm thịt rùa ra sao, anh cho con rùa nằm ngửa trên cái lò và đốt lửa bên dưới. Con rùa vung tay quơ chân mảnh liệt nhưng ngọn lửa quái ác vẫn cháy vẫn nướng. Sau đó nó quơ cào chậm lại từ từ và … bất động, mùi khét rẹt bốc lên vì vỏ rùa đã cháy đen. Anh kia đưa nó khỏi dàn hỏa thiêu và bóc mai: Ôi, thật dễ dàng, chỉ cầm kéo một cái nhẹ là cái vỏ bung ra, và phía dưới là cả một khối thịt tái hồng ngon lành. Ít ra cũng được 1 kí thịt. Dã man ư ? Lý do sinh tồn
mà thôi nhưng quả thật là khó nhìn.

     Riêng tôi thì đã hai lần săn được mồi. Lần đầu tiên là bẩy được một con chim
to bằng con chim bồ câu (đáng ra phải nói chim cu nhưng lại sợ trùng với con chim cu khác). Phát rẩy thì đúng là phá nhà của chim cho nên đàn chim thường bay lãng vãng quanh khu nhà đang bị phá của chúng. Tôi ra bờ ven của khoảng đất chúng tôi đang phát, vào giữa một đám cây cao, lấy rựa cào sạch một mảng đất và đào bắt một con trùn nhỏ, móc vào lưởi câu (tôi có những 5 lưởi câu được mang theo khi đi cải tạo), buộc sợi dây lưởi câu vào một rể cây nhỏ rồi ra phát rẩy tiếp. Đến giờ nghỉ giải lao, tôi vào xem bẩy thì thấy một con chim màu đen chạy loanh quanh, cổ phát ra tiếng khò khò. Nó đã nuốt cái lưởi câu vào trong họng cho nên chỉ còn đứng chờ người đến rước về trại. Trước khi đưa nàng về dinh, tôi đã ban ân huệ cho nó về trời một cách nhẹ nhàng bằng cách bóp cổ cho nó chết. Cũng là dã man. Nhưng cũng vì bản năng sinh tồn mà !.

     Một lần khác tôi đi ngang những luống rau lang ngoài rừng, tôi thấy môt con chuột lâu lâu lại nhảy bung lên trời rồi lại chui rúc xuống lá và lại nhảy bung lên trời. Tôi lấy làm lạ đến tận nơi xem, dùng rựa vạch đám rau lang ra coi thì thấy có 4 con chuột con miệng kêu chin chít run lẩy bẩy, nước đái chảy ròng ròng. Con chuột mẹ nhào tới rồi lại chạy lui. Tôi đang còn thắc mắc thì thấy luống rau bên cạnh lung lay, tôi chú ý quan sát thì thấy một cái đầu đen sì lò ra và cái lưởi hình chữ Y lè lè ngoắc ngoắc, thì ra một con rắn lớn màu đen. Tôi liền chạy ra kiếm một cây sào dài và đập xuống giữa luống rau, con rắn phóng mình thoát thân nhưng vì thân của nó dài quá cho nên với những cú đánh tới tấp của tôi, nó bị gảy lưng và quằn quại. Tôi dứt điểm nó ngay bằng mấy cú đánh nháng vô đầu. Chiến lợi phẩm của tôi là một con rắn dài 2 thước, nặng trên 1 kí. Làm thịt rắn không phải dễ, ngoài chuyện lột da và mổ bụng chẳng khó khăn gì, chuyện lóc thịt rắn mới là nan giải vì xương quá sức nhiều mà lại rất mãnh. Nếu có thì giờ hầm cho rục thì mớ thịt này có thể vuốt ra dễ hơn, nhưng hiện nay thì vô phương hầm thịt. Có mấy người đã ăn thịt rắn nói rằng, chỉ có cách bằm cho nhuyển mới ăn được mà thôi. Tôi cũng dại dột nghe theo lời họ, bằm nhuyển và vo thịt thành từng viên nhỏ rồi ram mở. Thơm thiệt, bỏ vô miệng cũng ngon lắm nhưng nhai thì lạo xạo như nhai cát. Thôi đành đá qua đá lại trong miệng để mút lấy chất ngon rồi nuốt trửng vô bụng để cho bộ tiêu hóa tự kiếm giải pháp “xử lý” với thức ăn kỳ lạ này. Đáng ra tôi không nên vằm mà nên cắt khúc và kho, để khi ăn có thể dùng miệng rút thịt tách xương ra mới đúng. Lý do tôi không kho là vì mùi tanh của thịt rắn, nó tanh quá chừng
nên tôi phải chọn cách ram mở để diệt mùi tanh này.

     Có lẽ khu Bình Điền trong những năm trước 1975 là chiến trường ác liệt căng thẳng giữa hai phe. Trong rừng sâu chúng tôi khám phá những hầm hố còn sót lại của quân giải phóng, những đường dây điện thoại họ giăng trải khắp nơi, những cái “bếp đất hoàng cầm” 3 tầng để nấu nướng mà không bốc khói lên trời, những hố bom rộng cả mười thước có nước rêu xanh ngắt. Ở những hố bom này, trong những giờ giải lao, tôi vất lưởi câu xuống móc mồi với bất cứ loại gì, một hột cơm, một miếng khoai mì, một con trùn hay một con châu chấu thì tức khắc cá cắn câu ngay và khi kéo lên thì đó là những con cá trê đầu thật to nhưng thân thì nhỏ xíu vì … ốm đói


     Người dân và thú vật đều ốm đói dưới chế độ Xã Hội chủ nghĩa, đó một “thiên đường của những người mù” (tựa đề một cuốn tiểu thuyết của Dương Thu Hương), thế nhưng hiện nay ở hải ngoại cũng có những bậc trí “ngủ” Vịt kìu đang mơ mộng đến cái thiên đường này và mong cọng tác với lủ cướp Việt Cọng để xây dựng cho được cái mộng tưởng
của họ !

      Trường Sơn


2010-07-22 19:29:46



Rating: 2.5/5 (28 votes cast)

[1]

  • Xin lưu ý: Là một diễn đàn tự do, quantho.net không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến đóng góp từ độc giả. Những ý kiến đóng góp có những lời lẽ không hay sẽ bị BBT xoákhoá IP vĩnh viễn. (khi bị khoá IP bạn sẽ không thể vô được quantho.net nữa.)



bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt

 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Thi Nhân Hành Khúc / Chúng Tôi Không Muốn Chết - tâm thanh
 Qua Cầu Đắng Cay - hàn thiên lương
 Sơn Tinh Thủy Tinh - Trần Hoan Trinh
 Tình khúc vần " Ông " - nguyên hà
 THẨM ĐỊNH KHÔ THI - tâm thanh
 Đánh Đai Lưng Gầy - Đỗ Anh Thơ
 TẦU NÔ MỘ KHÚC - tâm thanh
 Đà Thảo Khấu Diệt Độc Xà - tâm thanh





phụ trách quán thơ
Huệ Thu
saimonchunhan@gmail.com

Follow Us


 Hậu giang thương nhớ - phạm thành tính
 Về Quê Hương An Giang - đông hòa-nguyễn chí hiệp
 Tình khúc vần " Ông " - nguyên hà
 Chùm Thơ Thiếu Nhi - nguyễn lãm thắng
 Bài Thơ Về Mẹ / Ngày Của Mẹ / Nhớ Mẹ Xiết Bao / Thức Giấc Nửa Khuya - Võ Đình Tiên
 Mùa Thu Đẹp Nhưng Buồn - Kiều Diệu Hương
 Sơn Tinh Thủy Tinh - Trần Hoan Trinh
 Hoa Phượng Tím Mùa Hạ - Hoang_Vu
 Bông Lục Bình - nguyễn tấn bi
 Mùa xuân qua đồng cỏ - Vũ Đức Tô Châu


trang chính    100 tác phẩm mới 



Thực hiện:  
Bùi Ngọc Tô, Huệ Thu, Tuấn Nguyễn, Phương Nguyễn, Tú Phương, Tâm Thơ, Long Nguyễn, Đăng Lê, Trần Thanh, Ngô Nguyễn Trần
(Hoa Kỳ - Pháp - Đức - Áo - Úc - Hoà Lan - Việt nam)