Nam quan hành (1) (2) & (3) - Quốc Việt
 Cuộc Lữ Hành Trên Đất - Vũ Đức Tô Châu
 Cám ơn người (*) - Quốc Việt
 Mùa xuân qua đồng cỏ - Vũ Đức Tô Châu
 Nhớ Biên Giới Chiều Mưa - Quốc Việt
 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Ca dao Ngụy văn Thà - Quốc Việt
 Bài Thơ Về Mẹ / Ngày Của Mẹ / Nhớ Mẹ Xiết Bao / Thức Giấc Nửa Khuya - Võ Đình Tiên
 Valentine day không có em - quang hy
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Hương Rơm - quang hy
 Hoàng Lan - quang hy
 Phố Cũ Trong Mưa - quang hy
 Liều - quang hy
 Cali – Mưa Trên Ngày Tháng Cũ... - MH Hoài Linh Phương
 Tâm Khúc Tình Ta. - MH Hoài Linh Phương
 KHÔNG CÓ CŨNG KHÔNG KHÔNG - Viên Thức, huệ thu
 Chút hương hoa bên kia trời cũ. - MH Hoài Linh Phương
 Ở Một Nơi Không Có Mùa Xuân. - MH Hoài Linh Phương
 Khúc Trầm Luân - Vũ Đức Tô Châu




quantho.net__________

Tác phẩm: 5634
Trang: 5818
Tác giả: 593


bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt


Huệ Thu xin giới thiệu đến bạn đọc
Nhớ Thương Xa...
Thể loại: thơ mới hiện đại Việt Nam
Tác giả: hồ bảo thanh

Xin lưu ý: Là một Quán thơ, nên những bài thơ của các thi khách gửi đến hằng ngày, nếu nội dung không có ác ý và lời lẽ không làm tỗn thương ai , chúng tôi sẽ post lên trang của quantho.net trong tuần đó , tuy nhiên quantho.net không chịu trách nhiệm về nội dung của những bài thơ ấy , bài nào nếu quý khách thấy không chấp nhận được xin email cho ban biên tập biết rõ lý do , ban biên tập Văn tuyển chúng tôi luôn hoan nghinh những ý kiến xây dựng và đóng góp của quý vị. Những bài đã post lên những ngày tháng trước vẫn còn lưu lại, chúng tôi không xóa, quý vị có thể vào thư mục search tên tác giả và sẽ tìm thấy bài hay tác giả mà quý vị muốn tìm.

www.QuanTho.net


 

 

Men Thu (từ bài 7 - 10)

» Tác giả: hà thượng nhân
» Dịch giả:
» Thể lọai: tập thơ
» Số lần xem: 10570

1. Men Thu (từ bài 7 - 10)

Men Thu VII

Ta Yêu
Mỗi Một
Chàng Thôi Hộ


Người đã xa ta ngàn dặm lẻ,
đêm nay thơ đọc để ai nghe ?
rượu không vì bạn mà say được, .......
trăng những ngày xưa vướng ngọn tre

Lá liễu vườn em xanh mấy độ ?
mái Tây hoa lý lạnh đêm nay.
ta vì em rót ba ly rượu,
cho đỡ buồn thêm đám cỏ gầy.

Cỏ cũng buồn như thơ chúng ta,
gió nào đuổi mãi đám mây xa ?
mây lầu Hoàng Hạc ngây mầu tuyết,
đất Trích Tầm Dương lệ có pha ?

Em ơi ! Vẫn có hoa đào thắm,
mặt ngọc dù cho khuất dặm ngàn.
Thôi Hộ vẫn còn thừa diễm phúc,
lời yêu lỡ thốt giữa trần gian.

“ Ta yêu chỉ một chàng Thôi Hộ ” *
câu nói này ghi giữa sử tình
bởi thế gió Ðông dù buốt giá,
vẫn bên thềm cũ nguyệt lung linh.

Vầng trăng em có thơ anh viết,
có bạn tài hoa vẫn nhớ mình.
vẫn có ngọc lan thơm tuổi mộng,
ôi màu hoa phượng tím trời xanh.

Màu xanh phượng tím Mễ Tây Cơ
có đủ cho ta lúc bấy giờ ?
ngơ ngẩn đứng nhìn Thu trước cửa,
sương bay theo gió thật tình cờ.

Xé mãi bài thơ vừa mới viết,
đang tay sao nỡ xé lòng nhau ?
nhưng mà càng xé thơ càng viết,
càng xé thơ càng thấm thía đau.

Em muốn làm mây giữa núi cao,
mây bay dừng lại ở nơi nào ?
phương nào thì cũng phương trời nhớ,
nỗi nhớ từng đêm vẫn ngọt ngào.

Em hỏi làm gì gió với sương ?
hỏi ai thì cũng hỏi người thương.
người về bên ấy kê tay lạnh,
thăm thẳm thơ như nỗi đoạn trường.

Anh gửi thơ anh, em nhận không ?
mực ai ngóng đợi ? Bút ai trông ?
sao em vuốt tóc bay vài sợi,
tưởng điểm trang rồi cũng uổng công.

Ừ nhỉ ? Trăng xưa còn vẫn đó,
người nay đâu thấy được trăng xưa ?
cuộc đời ngắn ngủi không hay có ?
sao phút chờ mong cứ vẫn thừa ?

Ngàn triệu năm rồi vẫn chúng ta,
vẫn còn lụy mãi nghiệp tài hoa.
bao giờ áo lụa em bay mỏi,
đẫy gấm anh chào tự nẻo xa.

Chiều chiều biết có nhớ chiều chiều,
núi chẳng cao bằng một chữ Yêu
nên núi dẫu che, chàng vẫn đó,
nụ cười anh đẹp biết bao nhiêu !

Nụ cười và cặp mắt si mê,
mây thả dùm em mái tóc thề.
gió nhắn dùm em, em nhớ hết,
lòng em từ đó vẫn gần kề.

Bởi vậy thơ anh dầu chẳng viết,
mà sao em vẫn thuộc từng câu.
hình như anh viết bao nhiêu nữa,
cũng vẫn là mình thương nhớ nhau !

Anh ngồi dưới ngọn đèn cô độc,
muốn uống, ai mời chén rượu say ?
muốn hát như ngàn xưa họ Bạch,
che đàn thuyền rộn gió heo may.

Người đọc Ðường Thi đọc Sở Từ
đọc rồi lòng lại bỗng tương tư.
thương cô em bé bên trường học,
vở chép bài, không, chỉ chép thơ.

Cô bé lớn lên dài tuổi mộng,
tóc dài cho mỏi bước chân theo.
tài ba cô bé thành thi sĩ,
trăng sáng đầu Thu trước cổng treo.

Mấy chục năm trời dâu bể ấy,
thăng trầm chỉ đủ trắng bàn tay,
chỉ cho nhau thấm tình nhân thế,
chén rượu nồng thêm một vị cay.

Vị dẫu cay thêm, tình vẫn đượm,
vẫn chàng, vẫn thiếp, vẫn đôi ta.
chiều thu sương đọng từ năm ấy,
cửa kính sương chiều lệ vẫn sa.

Những câu mẹ hát ca dao cũ,
vẫn tưởng như là mới sáng nay.
vẫn tưởng Quê Hương chan chứa nắng,
rót dùm ly rượu để cùng say !

Ta say ta nhớ lời ai dặn,
một chút Men Thu lúc cuối đời.
ta viết gửi ai còn muốn hiểu,
giữa trường ảo hóa cuộc rong chơi.

Muốn hát, gõ thuyền ai họa lại ?
Tầm Dương người đẹp lệ như mưa.
áo xanh Tư Mã cùng chan chứa,
từ ấy lệ tình phỏng ráo chưa ?

Từ ấy tiếng thơ càng não nuột,
Men Thu, mình viết hỏi vì ai ?
nếu không vì chút tình tri kỷ,
thì phí trăm năm một chữ tài !

Thì phí bao nhiêu năm ngóng đợi,
chỉ Người ! Trân trọng lắm người thơ !
trăm câu, cho đến ngàn câu nữa,
nói hết làm sao nỗi bất ngờ ?

Người xưa một tối dài thương nhớ,
sực tỉnh sông Tương nước ngập bờ **
chẳng biết mưa chiều, mây sớm nữa ***
hoa mai trước của rụng bơ thờ ****

Ta giờ nâng chén mời ta uống,
em có vì ta uống đó chăng ?
rượu thấm môi chưa khi gió lạnh ?
bơ vơ đầu núi một vầng trăng !

Ta mời trăng nhé trăng ngàn thuở
trăng của mùa Thu, của bạn thơ.
ta có trăng như ta có bạn,
bạn ơi ! Bạn có biết ta chờ ?

Bạn ơi ! Bạn hãy vì trăng uống !
ta cũng vì em cạn chén này.
chia một vầng trăng hai mảnh uống,
ta say cùng với một trăng say.

&&&
*“ Ta yêu mỗi một chàng Thôi Hộ ”
thơ Huệ Thu
** Giác lai lệ trích tương giang thủy (Lý Bạch)
Tỉnh ra nước mắt tuôn đầy mạch tương (Tản Ðà dịch)
*** Bất tri vi mộ vũ hề, vi triêu vân
Tương tư nhất dạ hoa mai phát
Hốt đáo song tiền nghi thị quân (Lý Bạch)
**** Chẳng biết mưa sớm hay mây chiều
Tương tư một tối hoa mai nở
Chợt đến trước song lại tưởng em.

*
Men Thu VIII

Thôi Hộ Với Hoa Ðào

Hứng Trào ngọn bút thơ ta đó!
ta viết lòng ta em biết không?
trăm câu, dù có ngàn câu nữa
viết hết làm sao được nỗi lòng?

Viết hết làm sao tình một thuở?
dễ gì đời có một tri âm?
từ ngàn năm trước bao danh sĩ,
rượu đắng ly suông lệ rỏ thầm.

Nguyễn Du may gặp Xuân Hương đó,
quặn thắt lòng đau viết chuyện Kiều.
ông khóc thúy Kiều hay khóc bạn,
khóc cho đời lỡ một tình yêu.

Ca dao hãy đọc mà thương giúp !
dối mẹ qua cầu, dạ: gió bay (1)
đứt ruột đêm khuya đèn chẳng tắt (2)
đèn thương nhớ suốt những đêm dài.

Ðông Tây kim cổ còn ai nữa,
xem lại Kinh Thi có giật mình ?
yểu điệu trời ơi là thục nữ (3)
làm sao quân tử dễ làm thinh ?

Quan lớn Nguyễn Du ai nhớ tới ?
nhớ chăng mấy khúc Ðoạn Trường Thi.
trăm năm sống thác quay nhìn lại,
mấy lớp tuồng kia nghĩa lý gì ?

Ta bỗng có em, thơ bỗng mới,
dường như tuổi trẻ ở đâu đây ?
soi gương tóc bạc ta cười lớn,
sao dễ đền nhau mái tóc mây ?

Hoa đào không có chàng Thôi Hộ (4)
người đẹp còn ai nhắc tới nàng ?
ôi nhỉ ! Kiều Thu còn sống mãi (5)
trong vần thơ đẹp gã Hoàng Lang. (6)

A ! Vũ Hoàng Chương sao nhớ vậy
gác mây (7) gõ chén luận thi ca.
người về xứ Phật còn linh thể,
có nhớ ngày xưa lũ chúng ta ?

Có nhớ Ðông Hồ và Mộng Tuyết (8)
khi về xóm Phượng (9) chẳng còn ai.
ngày nay trên bước đường lưu lạc
rút ngắn làm sao những dặm dài ?

Những kẻ đi sau về trước cả,
những là Mai Thảo, những Y Vân
những tên Phùng Quán râu như cước
gặp lại nhìn nhau rượu lạt dần...

Ấy đó cuộc đời như thế đó,
quay về tất cả chỉ phù vân.
người xưa một thuở thư đòi đoạn,
đâu biết ngày nay gọi cố nhân.

Năm ba năm nữa ai còn mất ?
lúc ấy em nghe chớm tuổi già.
dâu bể em đâu cần nghĩ tới
khi ta gửi lại mối tình ta.

Ta vẫn trẻ hoài trong chữ nghĩa,
mất ta, còn lại những bài thơ.
những bài thơ đẹp như hoa cúc,
nở rực vườn mình một sớm Thu

Vẫn biết tài hoa lụy đến giờ,
tại sao em lại cứ làm thơ ?
một đi biết có ngày quay lại,
sông núi vì nhau ? Vẫn đợi chờ .

Em về, Ðà Lạt nhiều thay đổi,
mà núi sông nào có đổi thay !
sương đọng chiều thu, em ướt áo,
bức thư thuở ấy vội vàng bay.

Em ơi ! Những bạn xưa cùng khổ,
bán sách bên hè có nhớ nhau ?
có nhớ rượu ngang bên quán nhỏ ?
đêm đêm hiu hắt những cơn sầu .

Bây giờ gặp lại thành xa lạ,
buồn thấm men nồng lệ chứa chan,
mà lạ ! Lòng em nguyên vẹn thế !
lòng em trắng tựa đóa hoa lan.

Anh vẫn thương em tựa chính mình,
biết đâu Hồ Ðiệp mộng Trang Sinh (10)
biết đâu trong nỗi vô thường ấy,
thơ lại vì nhau lại hiển linh.

Rượu lại vì thơ bát ngát hương,
cuộc đời còn lại chút văn chương,
viết cho em đủ ngàn câu nhớ,
mỗi chữ hình như một vấn vương...
Chiều nay Xuân vẫn còn đang lạnh,
em lại phone về hỏi chuyện thơ.
anh ngậm ngùi buồn bên chén rượu,
niềm thương nỗi nhớ cũng bơ vơ !

Bơ vơ trong cõi vô cùng ấy,
lạnh buốt cô đơn một nỗi chờ.
mình gặp lại nhau trong tưởng nhớ,
cũng buồn mà cũng thật đơn sơ.

Em ơi ! Ly rượu mời đêm ấy,
chếnh choáng năm qua vẫn cứ nồng.
anh uống và anh nhìn ngoảnh lại,
hỏi rằng tri kỷ có hay không ?

Có hay không có, anh không biết,
chỉ biết lòng anh ấm lại rồi.
chỉ biết tự nhiên thương nhớ lạ
canh khuya tỉnh giấc dạ bồi hồi.

Ơi con sông chảy mãi về đâu ?
ta muốn vì em nhắn mấy câu.
dòng nước sông Thương trong lẫn đục,
ai chờ ai đó chốn Giang Ðầu ?

&&&

Yêu nhau cởi áo cho nhau
về thày mẹ hỏi, qua cầu gió bay (ca dao)
2. Ðèn thương nhớ ai mà đen chẳng tắt
mắt thương nhớ ai mà mắt đăm đăm
3. Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu
4. Nhân diện bất tri hà xứ khứ
đào hoa y cựu tiếu Ðông phong (Thôi Hộ)
5 . Kiều Thu, tên người đẹp của Vũ Hoàng Chương
tức Hoàng Lang (Bài Mười Hai Tháng Sáu)
7. Tên căn gác nơi Vũ Hoàng Chương ở
8. tên hai vợ chồng thi sĩ Ðông Hồ và Mộng Tuyết
đã mất.
9 . Xóm Phượng, xóm Ðông Hồ ở (tên do Ðông Hồ đặt)
10 . Trang Sinh tức Trang Tử, tên một hiền triết Trung Hoa.
Trang Sinh mộng hóa thành Hồ Ðiệp (bướm)

Men Thu IX

Bài Ca Tiễn Người
(tặng bạn thơ sắp lên đường viếng thăm Trung Quốc)

Ngay từ nhỏ khi đọc thơ Trung Quốc,
Vẫn mơ hoài hàng liễu đất Tô Châu.
Mây trắng bay lớp lớp lạc về đâu ?
Ta cứ tưởng hoa đào ngàn dặm đỏ.

Ta cứ tưởng mùa Xuân nào Thôi Hộ,
Tìm về thăm đã lạc bóng giai nhân.
Ðứng bơ vơ không tìm thấy mùa Xuân !
Chuyện giản dị như nắng mưa sớm tối,

Mà làm sao bỗng dưng lòng bối rối,
Như là mình trong cảnh ngộ ai xưa !
Ta mơ hồ nhớ lại những chiều mưa,
Ai tiễn bạn trên bờ sông Dịch Thủy ?

Ta chợt nhớ đến bài ca Tận Túy
Sở Bá Vương nghe tiếng sáo Trương Lương,
Cả ba quân ngơ ngẩn suốt canh trường
Những chuyện đó ta tìm trong sách vở

Nên vẫn ước : rồi một ngày nào đó
Mình sẽ về thăm lại nước Trung Hoa.
Chưa lần nào thấy nắng đổ chan hòa,
Trên ly rượu Tô Ðông Pha đã uống.

Ta vẫn thấy trên trời cao đổ xuống,
Sông Hoàng Hà soi kính tóc như tơ.
Ta bỗng nhiên lại nhớ đến bài thơ,
Trương Tiến Tửu ! Ngàn sau còn kẻ đọc.

Ôi Lý Bạch người không còn cô độc,
Chúng ta còn tri kỷ khắp muôn phương.
Ðọc Nguyễn Du thấy sông nước Tiền Ðường,
Những tên đất rất quen mà rất lạ.

Em sẽ đến Hàn San chiều cuối Hạ,
Nghe tiếng chuông trên bến cũ Tần Hoài.
Quạ kêu sương, sương đổ mái hiên ngoài,
Chén rượu cạn trăng hạ huyền lạnh lẽo.

Em có thấy như một điều kỳ diệu,
Là tại sao mình lại đứng nơi đây ?
Sông Trường Giang nước mắt chứa chan đầy,
Em sẽ đến trước đền thờ Tào Tháo.

Em sẽ khóc một thời làm gió bão,
Ngàn năm sau nấm cỏ xác xơ buồn !
Em ơi em, nước cứ đổ về nguồn,
Ta vẫn cứ là ta ngày trẻ dại.

Em có biết Khổng Minh dân áo vải,
Chỉ nằm dài trên xó núi Nam Dương,
Mà dựng nên một sự nghiệp phi thường
Sông Xích Bích mùa Thu năm Nhâm Tuất

Trăng như mộng bốn bề xanh bát ngát,
Rượu và thơ rung động mãi lòng nhau.
Nghe em đi, anh bỗng tự dưng sầu,
Anh chợt nhớ tiếng chầy xưa đập vải.

Những thiếu nữ dưới đêm sương mê mải,
Ðến bây giờ còn nhớ gái Tây Thi.
Xứ của Liêu Trai, xứ của Hồ Ly,
Của nhóm Thất Hiền sống trên rừng trúc.

Cả của bọn giang hồ Lương Sơn Bạc,
Xứ của thi ca, xứ của Bạo Tần,
Của những người hảo hán Mạnh Thường Quân.
Trăng vẫn chiếu trên Trường Thành đấy nhỉ ?

Tiếng xé lụa mua nụ cười Ðắc Kỷ.
Ðến mà xem lồng lộng bến Cô Tô,
Dìu giai nhân đi du ngoạn Ngũ Hồ,
Chưa có cuộc tình nào hơn thế nữa !

Ôi Trung Quốc, ta chưa hề đến đó,
Mà thân quen như mảnh đất Quê Hương.
Nghe mùa Thu hiu hắt bến Tầm Dương,
Lệ Tư Mã đã đổ vì son phấn.

Em thử đến Ðồng Tước đài một bận,
Thỏa những ngày nằm đọc chuyện Chu Du.
Em có nghe Hồ Dzếnh nói Tô Châu,
Từng lớp lớp Phù Kiều nằm bảng lảng.

Những cô gái cười như trăng chợt sáng,
Liễu còn xanh trên những dặm đường dài?
Sen còn thơm như những bước chân ai,
Em có nhớ đường đi lên đất Thục ?

Em có gặp ngọn gió mùa Tây Vực,
Khi Lý Lăng nằm chết ở quê người ?
Về Thiên An thăm một chút em ơi !
Ðể thấy máu sinh viên đang réo gọi,

Chúng cấm nói nhưng sinh viên vẫn nói.
Ðè tự do dưới xích sắt xe tăng,
Có còn chi ghê tởm nữa cho bằng ?
Ta muốn được cùng em vào tửu điếm,

Uống chén rượu hoàng hoa không dễ kiếm,
Ðọc bài thơ Hoàng Hạc líu lo cười.
Muốn cùng em đi dạo khắp muôn nơi,
Vào thiền viện nghe hồi chuông đổ muộn.

Nghe sương sớm trên cành cây gió cuốn,
Chợt nhớ ra: mình đang ở Trung Hoa.
Sao văn chương toàn những chữ thiết tha,
Mà thù hận vẫn đầy trong sử sách ?

Sao đã có những người như Lý Bạch,
Lại còn sinh bọn quỷ dữ họ Mao ?
Gái Hàng Châu nghe nói mắt như sao,
Bom đạn vậy vẫn còn nguyên mới lạ.

Thế mới biết chỉ tình yêu, người ạ !
Chỉ tình yêu sống mãi với thời gian.
Chỉ thi ca truyền hơi thở nồng nàn,
Cho cuộc sống không còn gì tẻ nhạt.

Khi về nước, hãy ghé thăm Ðà Lạt,
Giữ trong tà áo mỏng chút hương xưa.
Ðứng trên đồi nhớ lại, dẫu dư thừa,
Những sợi tóc ngày xưa không còn nữa.


Men Thu X

Thú Quê
Thuần Hức Bén Mùi

(hôm nay được bạn thơ HT đãi món cá kho riềng
và rau muống luộc)

Từng đi khắp Năm Châu
vẫn nhớ đĩa cà mặn
nhớ những thứ không đâu
nhớ những lời mẹ dặn:

Ăn phải biết trông nồi *
ngồi phải cần trông hướng.
bánh đúc chỉ bẻ đôi,
đã coi là nghiệp chướng **

Còn nghèo khổ nào bằng ?
vẫn gia đình đông đúc.
vẫn có một vầng trăng,
cài trên đầu ngõ trúc.

Vẫn có người ngâm thơ,
bên chén trà điếu thuốc.
vẫn có những bàn cờ,
dưới đèn khuya điểm nước.

Bây giờ ở Hoa Kỳ,
cháu con không hiểu được.
những cánh chim thiên di,
vì tự do độc lập.

Tản mát khắp địa cầu,
chúng ta mừng gặp nhau
vì thi ca, nghệ thuật,
cùng chung một niềm đau.

Ta viết ngàn câu thơ,
để tạ lòng tri kỷ.
ta chẳng thể nào ngờ,
có ngày trên đất Mỹ

Ta lại gặp người thơ,
tài hoa đến kinh ngạc.
ta lại quên đầu bạc,
canh khuya buồn ngẩn ngơ.

Có những bông ngọc lan,
ướp thơm ngàn trang sách.
có ánh trăng lan tràn
trên quãng đường xa cách.

Ta rót ly rượu nhỏ,
mà thương cho chính mình.
ngoài hiên nghe nỗi nhớ,
phảng phất giữa cây quỳnh.

Cây quỳnh, cây quỳnh đó,
nhìn cây quỳnh bỗng dưng,
nhớ chiều Thu đầy gió,
gió đầy trời rưng rưng...

Ta mang chậu quỳnh về,
có quỳnh như có bạn.
những buổi chiều lê thê,
mây đầy trời tán loạn.

Ta đem rượu cùng uống,
trên lá quỳnh thật xanh,
giọt sương nào rỏ xuống ?
giọt lệ nào long lanh ?

Ta nhớ hoa rau muống,
trắng bờ ao trước nhà
ta đã qua sông Ðuống
thơ Hoàng Cầm thiết tha.

Ta đã ở Bắc Ninh,
hát trắng đêm Quan Họ.
cô gái xinh thật xinh,
giải lưng xanh đầu ngõ.

Người thích ai đẫy gấm,
trong ca dao ngày xưa.
lời chào là trái cấm,
bỗng dưng trời lại mưa...

Có phải ở Ðà Lạt
chỉ có một mùa sương ?
hỡi ơi ! Là sợi tóc,
một thời còn vấn vương !

Sợi tóc còn sót lại,
thời gian không ngừng trôi.
cái màu đen thuở ấy,
nhắc lại vẫn bồi hồi.

Em cầm lên sợi tóc,
cắn nát tuổi thơ ngây.
ta nhìn em muốn khóc,
nói với nhau gì đây ?

Em còn những bài thơ,
người gần xa vẫn đọc
ta tại sao bất ngờ,
suốt canh khuya trằn trọc !

Cuộc đời dẫu phù du
vẫn còn nhiều tri kỷ
mùa Thu ơi ! mùa Thu,
xanh trên cành phượng vỹ.

Chiều nay bưng bát cơm
bên đĩa dưa quê mẹ
phảng phất một mùi thơm,
của những ngày tuổi trẻ.

Chiều nay khúc cá kho,
mặn mòi em có biết,
giữa trang sách học trò,
những lời thơ chưa viết.

Người xưa chán cao lương,
nhớ bát canh rau đắng.
chợt nhớ bài Hồ Trường,
giữa buổi chiều bảng lảng.

Ví như có kiếp sau,
ta lại làm thơ nhớ
ta lại trải lòng nhau
ướp chung sầu thiên cổ.

Ta viết ngàn câu thơ
gửi cho ngàn năm tới
ánh trăng xanh không chờ
trước hiên nhà vời vợi...

@
*Thuần Hức : Thuần là rau rút
hức là ngòi nước nhỏ ở trong ruộng
* nghĩa là phải ý tứ, nếu nồi cơm ít thì
phải biết ăn đói đi một chút để nhừng cho kẻ khác.
** em mà bánh đúc bẻ ba
mắm tôm quẹt ngược cửa nhà anh tan (ca dao)
bánh đúc là một thứ làm bằng bột gạo,
đó là một thứ quà rẻ mạt
thế mà ăn bánh đúc (mà bẻ đôi bẻ ba,
nghĩa là ăn miếng lớn) chấm với mắm tôm
đã có thể làm cho cửa hàng anh chồng sạt nghiệp.
Ðủ hiểu gia sản của anh chồng nghèo đến mức nào.

Hà Thượng Nhân

* ********

Tạ Tri Âm

Ơi người con gái tài hoa,
Ở đời đã dễ ai mà hơn Thu!
Chồng nhảy dù, học nhảy dù,
Bonsai cũng học, chơi trò bon sai.

Không chịu kém thua ai một bước,
Cũng chẳng thèm bắt chước một ai.
Sống như cây cỏ sơ sài,
Ðam mê chưa có một người như em...

Nhìn bề ngoài dịu hiền tha thiết,
Nhưng thực ra cương quyết vô cùng.
Không bằng lòng cái chung chung,
Dọc ngang những muốn vẫy vùng biển khơi !

Biết phải biết đến nơi đến chốn,
Bao gian truân nguy khốn coi khinh.
Tự tin, mình biết lấy mình,
Làm sao họ khỏi bất bình được đây ?

Người cứ đứng như cây thông thẳng,
Gió bay qua gió chẳng vô tình.
Miên man trong cõi vô hình,
Phải vì Ðà Lạt với mình cố tri ?

Nào triết lý An Vi Kim Ðịnh,
Nào thi ca ngâm vịnh mỗi ngày.
Khi vui rượu rót tiệc bày,
Bạn bè họp mặt, càng say càng hào.

Ta nhớ tới buổi nào Lý Ðỗ,
Rượu lưng vò, ngồi vỗ thuyền ca.
Mênh mông trăng sáng bao la,
Thú vui trời đất đãi ta vô cùng.

Tuy chẳng phải khơi trong gạn đục,
Cũng không phường dung tục áo cơm.
Hái hoa ướp lấy hương thơm,
Mặc cho cái bọn người rơm giở trò.

Chim hồng nhạn bay vù ải Bắc,
Ðàn gà con túc tắc kiếm mồi.
Miễn no, miễn đủ thì thôi,
Ðợi ngày vặn cổ bỏ nồi là xong.

Người tuy sống trong vòng trần thế,
Mà an nhiên như thể tu hành.
Cưỡi bò, dắt ả cốm chanh,
Lên chùa, Uy Viễn đã đành nho gia.

Không câu nệ miễn là thảng thích,
Tâm miễn thành, mục đích miễn cao.
Ðời nhìn ngứa mắt, xôn xao,
Nhưng người chẳng thể khuôn vào nếp xưa.

Người không hiểu hay chưa thể hiểu,
Vẫn hồn nhiên như kiểu Man Nương.*
Lòng riêng chỉ biết yêu thương,
Ðời riêng chỉ lấy văn chương làm tình.

Từ tấm bé đắm mình trong mộng,
Lời mẹ ru lồng lộng ca dao.
Tiếng ru rớt tự thuở nào,
Những câu lục bát rót vào lòng ta...

Trèo cây bưởi, hái hoa em nhớ,
Cây trúc xinh đứng đó một mình.
Vì tình cởi áo cho tình,
Qua cầu hoặc áo thình lình gió bay !

Ai đẫy gấm chiều nay qua cửa,
Ðèn nhớ ai sắp sửa tàn canh.
Chao ơi ! Sông nước hiền lành,
Nhớ sao, mà nhớ bát canh quê nhà !

Thơ lục bát gần ta biết mấy,
Ðọc thơ lên như thấy quê hương.
Man Nương ơi! Hỡi Man Nương,
Cám ơn người nhé ! Con đường Việt Nam.

Ðất Ðà Lạt núi lan cảnh mộng,
Sao sinh người năng động như Thu ?
Ngay còn đang lúc tuổi thơ,
Ngu ngơ nhưng thứ ngu ngơ khác thường...

Hỏi mẹ đến tận tường mọi thứ,
Tại sao mây lại cứ bay hoài ?
Ai treo mây lại không rơi,
Tại sao trời nắng rồi trời lại mưa ?

Sáu bảy tuổi nhà đưa nội trú,
Ðứa bé thơ ru rú buồn sao.
Một mình thui thủi ra vào,
Nhớ ơi giọng nói ngọt ngào anh em...

Hay cha mẹ cứ xem như bỏ ?
Gái kiểu chi, cứng cổ cứng đầu !
Lòng riêng sớm tủi, tối sầu,
Mà ai có thấu cho nhau bây giờ ?

Cứ như thế bơ vơ lạc lõng,
Quyết vươn lên hùng dũng một mình.
Thà làm một thứ cá kình,
Là người: chẳng có ai mình chịu thua,

Cám ơn nhé ! Làm thơ làm bằng lệ,
Bằng vô vàn xiết kể thương đau.
Ðọc nhau thêm ngậm ngùi nhau,
Tài hoa mối lụy trước sau buộc mình.

Bước lưu lạc thình lình quen biết,
Người muốn ta thử viết về người.
Nhìn nhau ta lặng lẽ cười,
Ngắt bông lan trắng xinh tươi tặng lòng.

Ta tự hỏi ở trong thiên hạ,
Biết lấy gì mà tạ tri âm ?
Thơ ta chỉ một chữ tâm,
Dù cho gió bụi cát lầm thản nhiên.

Ta đâu dám người hiền giữa chợ,
Ðọc thơ ai hớn hở đêm ngày.
Chia vui cùng với ai đây ?
Thơ là nghiệp dĩ, rượu say vì người.

@

* HT còn bút hiệu Man Nương

***


Chỉ Là Men Thu

Thơ lúc trẻ chán chường bi phẫn,
tuổi trẻ ta cùng quẫn vậy sao ?
đời dù là giấc chiêm bao,
trăm năm lại có lẽ nào xem khinh ?
nay tóc bạc thình lình ngoảnh lại,
nhớ những năm trẻ dại ngông cuồng.
sống chưa thực, dám buông tuồng,
chẳng qua mấy chén rượu suông canh tàn,
nhục đất nước ruột gan lửa đốt,
nghĩ đến người khí cốt trượng phu.
những mong liều sức đuổi thù,
râu mày thẹn với cơ đồ tổ tiên.
rồi đất nước triền miên súng đạn,
bạn bè thêm dày dạn phong trần.
riêng mình dừng bước phân vân.
ở đâu cách mạng ? Ðâu cần chúng ta !
nói nhân nghĩa chẳng qua lừa bịp,
nói hy sinh có dịp giàu to.
chết vì một chữ tự do,
là thôi ! Lỡ cả chuyến đò hoa niên.
ta chẳng phải người hiền thuở trước,
giữa ban ngày đốt đuốc tìm ai.
chẳng mong bước tới thiên thai,
chỉ mong gặp được một vài tri âm.
sống chỉ lấy cái tâm làm trọng,
gửi ngàn sau mấy giọng tiêu tao.
cuộc đời thế chẳng đẹp sao ?
lựa là cứ phải anh hào thần tiên ?
chẳng cầu cạnh, chẳng ưu phiền,
miễn sao lòng cứ an nhiên là mừng.
người đừng hỏi cũng đừng thắc mắc,
chuyện thị phi nào chắc đúng sai.
trời ban cho một chữ tài,
không dùng đem bán cho ai bây giờ ?
thì ta lại làm thơ vì bạn,
kẻ đồng tâm chán vạn gần xa.
nếu người chịu khó đọc ta,
trăm muôn ngàn chữ chỉ là Men Thu .

Hà Thượng Nhân


2010-05-05 15:51:16



Rating: 2.6/5 (38 votes cast)

[1]

  • Xin lưu ý: Là một diễn đàn tự do, quantho.net không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến đóng góp từ độc giả. Những ý kiến đóng góp có những lời lẽ không hay sẽ bị BBT xoákhoá IP vĩnh viễn. (khi bị khoá IP bạn sẽ không thể vô được quantho.net nữa.)



bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt

 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Thi Nhân Hành Khúc / Chúng Tôi Không Muốn Chết - tâm thanh
 Qua Cầu Đắng Cay - hàn thiên lương
 Sơn Tinh Thủy Tinh - Trần Hoan Trinh
 Tình khúc vần " Ông " - nguyên hà
 THẨM ĐỊNH KHÔ THI - tâm thanh
 Đánh Đai Lưng Gầy - Đỗ Anh Thơ
 TẦU NÔ MỘ KHÚC - tâm thanh
 Đà Thảo Khấu Diệt Độc Xà - tâm thanh





phụ trách quán thơ
Huệ Thu
saimonchunhan@gmail.com

Follow Us


 KẺ HÀNH HƯƠNG TỪ ĐỜI ĐẾN THƠ [Trường ca] - nguyễn hoàng đức
 Vui Tuổi Hạc - hà thượng nhân, nhiều tác giả..., Đông Anh
 Bên Trời Lận Đận [Thi tập] - hà thượng nhân
 Ðợi ... Chuyến Ðò Ðã Lỡ - nguyễn hoàng đức
 Chùm Thơ Thiếu Nhi - nguyễn lãm thắng
 Bài Thơ Về Mẹ / Ngày Của Mẹ / Nhớ Mẹ Xiết Bao / Thức Giấc Nửa Khuya - Võ Đình Tiên
 Tình khúc vần " Ông " - nguyên hà
 NGÀY ĐANG MỞ SÁNG [Trường ca] - trần anh thái
 HTN giới thiệu tập thơ Lục Bát Huệ Thu - huệ thu, hà thượng nhân
 Mỗi Năm Thêm Tuổi - Võ Đình Tiên, Lê Kim, Githéa


trang chính    100 tác phẩm mới 



Thực hiện:  
Bùi Ngọc Tô, Huệ Thu, Tuấn Nguyễn, Phương Nguyễn, Tú Phương, Tâm Thơ, Long Nguyễn, Đăng Lê, Trần Thanh, Ngô Nguyễn Trần
(Hoa Kỳ - Pháp - Đức - Áo - Úc - Hoà Lan - Việt nam)