Nam quan hành (1) (2) & (3) - Quốc Việt
 Cuộc Lữ Hành Trên Đất - Vũ Đức Tô Châu
 Cám ơn người (*) - Quốc Việt
 Mùa xuân qua đồng cỏ - Vũ Đức Tô Châu
 Nhớ Biên Giới Chiều Mưa - Quốc Việt
 Ca dao Ngụy văn Thà - Quốc Việt
 Bài Thơ Về Mẹ / Ngày Của Mẹ / Nhớ Mẹ Xiết Bao / Thức Giấc Nửa Khuya - Võ Đình Tiên
 Valentine day không có em - quang hy
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Hương Rơm - quang hy
 Hoàng Lan - quang hy
 Phố Cũ Trong Mưa - quang hy
 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Liều - quang hy
 Cali – Mưa Trên Ngày Tháng Cũ... - MH Hoài Linh Phương
 Tâm Khúc Tình Ta. - MH Hoài Linh Phương
 KHÔNG CÓ CŨNG KHÔNG KHÔNG - Viên Thức, huệ thu
 Ở Một Nơi Không Có Mùa Xuân. - MH Hoài Linh Phương
 Chút hương hoa bên kia trời cũ. - MH Hoài Linh Phương
 Lời Tình Ca Từ Nghìn Trùng Mang Mùa Thu Hội Ngộ - MH Hoài Linh Phương




quantho.net__________

Tác phẩm: 5634
Trang: 5818
Tác giả: 593


bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt


Huệ Thu xin giới thiệu đến bạn đọc
Nhớ Mỹ Tho
Thể loại: thơ 7 chữ
Tác giả: phạm thành tính

Xin lưu ý: Là một Quán thơ, nên những bài thơ của các thi khách gửi đến hằng ngày, nếu nội dung không có ác ý và lời lẽ không làm tỗn thương ai , chúng tôi sẽ post lên trang của quantho.net trong tuần đó , tuy nhiên quantho.net không chịu trách nhiệm về nội dung của những bài thơ ấy , bài nào nếu quý khách thấy không chấp nhận được xin email cho ban biên tập biết rõ lý do , ban biên tập Văn tuyển chúng tôi luôn hoan nghinh những ý kiến xây dựng và đóng góp của quý vị. Những bài đã post lên những ngày tháng trước vẫn còn lưu lại, chúng tôi không xóa, quý vị có thể vào thư mục search tên tác giả và sẽ tìm thấy bài hay tác giả mà quý vị muốn tìm.

www.QuanTho.net


 

 

Men Thu (từ bài 1 - 6)

» Tác giả: hà thượng nhân
» Dịch giả:
» Thể lọai: tập thơ
» Số lần xem: 8982

1. Men Thu (từ bài 1 - 6)

Ðôi Lời Trước Sách


Cuối năm 1990, tôi sang Mỹ. Bệnh thấp khớp làm cho tôi không ngồi, đứng được, chỉ có nằm. Giữa lúc ấy, do Võ Phiến giới thiệu, Huệ Thu đem đến cho tôi tập “ Sương Chiều Thu Ðọng ” tôi đọc xong, thực tình kinh ngạc. ..... Trên nửa thế kỷ làm thơ, còn có một người thơ nào ở Việt Nam mà tôi chưa biết đến đâu ? Huệ Thu đối với tôi, chưa phải là một nhà thơ tầm cỡ. Thế mà nhiều câu trong Sương Chiều Thu Ðọng đã làm tôi phải sững sờ. Dù đang trên giuờng bệnh tôi vẫn đọc thơ Huệ Thu mê mãi. Tôi nhặt ra những câu mà tôi thích rồi tôi tự ý thêm vào hoặc hai, hoặc nhiều hơn, có khi đến 6 - 7 câu, coi như một sự “ nối điêu ” mà tôi gọi là Hòa Âm.
Sau này, bệnh thuyên giảm, tôi có nhiều cơ hội đi dự những cuộc mạn đàm văn chương và ra mắt sách. Do đó, tôi càng có nhiều dịp để gặp gỡ Huệ Thu hơn, và cũng do đó mà lòng cảm phục tài năng của nhau ngày một sâu đậm hơn.
Tôi đã xướng họa với Huệ Thu rất nhiều thơ. Tôi đã từng xướng họa thơ với rất nhiều người. Nhưng tôi vẫn không thích lối họa thơ đầy thù tạc này. Tuy nhiên, những bài thơ tôi xướng họa với Huệ Thu thì nó thoát khỏi mọi khuôn sáo. Tuồng như là tôi chỉ nương theo ý thơ của Huệ Thu mà phát triển ý thơ của mình. Thơ Huệ Thu đã giúp tôi một nguồn cảm hứng đặc biệt. Tôi tưởng như không còn xướng họa nữa. Ðây là những vần thơ sáng tạo đích thực.
Buổi chiều tôi theo lời khuyên của Bác Sĩ thường uống rượu chát - Huệ Thu cũng vậy. Một buổi tối, khi tôi đang ngà ngà say Huệ Thu gọi điện thoại lại. Người bạn thơ xin tôi một bài thơ, đúng một trăm câu viết cho Huệ Thu. Tôi biết đây lại là một trò chơi chữ. Tôi vẫn viết, nào ngờ thơ bay trên đầu ngọn bút. Tôi viết không ngừng, không nghỉ, không sửa chữa, nhìn đồng hồ, mới 45 phút đã viết xong. Sau đó ít lâu, cuộc chơi thơ lại tiếp diễn đến chục lần, lần nào cũng qua điện thoại, và lần nào cũng một trăm câu và viết trong lúc say, viết về Huệ Thu. Huệ Thu hỏi tôi một cái tên cho tập thơ. Tôi đề nghị là “ Men Rượu Tình Thu ”, Nhưng Huệ Thu muốn sửa lại là “ Men Thu ”. Tôi nghĩ đến một giai thoại: Vương Bột sau khi viết xong bài “ Ðằng Vương Cao Các Tự ” thường lấy làm đắc ý về hai câu thơ:

Thu thủy cộng trường thiên nhất sắc,
Lạc hà dữ cô lộ tề phi

(Nước Thu cùng trời dài một sắc
Ráng chiều với cò lẽ cùng bay)


Vương Bột sang thăm cha làm thứ sử Giao Châu không may bị chết đuối. Hồn hóa thành một thứ chim, đêm đêm bay trên sông ngâm “ lạc hà dữ cô lộ tề phi / Thu thủy cộng trường thiên nhất sắc”, và hồn thường níu áo những văn nhân thi sĩ và hỏi hai câu này dở ở chỗ nào? Một hôm, có một lão ngư phủ - đương nhiên là thi tiên - cười lớn và bảo chim: Im đi! Thơ dở như thế mà cũng ngâm. “Thu thủy trường thiên nhất sắc, lạc hà cô lộ tề phi” là đủ rồi ! Cần gì thêm hai chữ cộng và dữ nữa. Chim nghe ra lấy làm thẹn. Từ đó trên sông không còn nghe thấy tiếng ngâm thơ nữa.
Có lẽ hai chữ Rượu và Tình của tôi cũng nằm trong trường hợp đó! Tôi thành thật cảm ơn người bạn thơ thông minh này.

Hà Thương Nhân
San Jose, mùa Thu 1998


*
Ta Viết Trăm Câu


Ta viết trăm câu chưa hả bút,
ta viết trăm bài chưa hả tay.
lòng ta khi đã vì tri kỷ,
thơ bỗng từ trong ngọn bút bay.
thơ ta như nước sông Hồng chảy
một sớm nhìn ra đã dẫy đầy.
thơ ta gió thổi trên triền núi,
hoa cỏ chiều Xuân bát ngát say.
ta không cần uống đủ trăm chén,
đã trắng trời xanh những đám mây.
ta gửi Men Thu cho bốn hướng,
cùng ta giở đọc tập thơ này...

Hà Thượng Nhân
San Jose,1999


*


MEN THU
*


Men Thu I

Gửi Tác Giả
Ðầu Non Mây Trắng


Nhớ Ðà Lạt ngậm ngùi cay đắng,
Từ ngàn năm mây trắng còn bay.
Ngàn năm vẫn tấm lòng này,
Mà sao trang sách thêm dày dặn thơ ?


Nhớ cô bé trước tờ giấy mới,
Nét mực xanh phơi phới ân tình
Trước song ai đứng một mình ?
Bên kia con dốc có hình bóng ai ?


Ðêm thao thức, thức hoài chẳng ngủ,
Nói là yêu, chưa đủ là yêu,
Ðứng ngồi, thôi sớm lại chiều,
Ngày xưa đãy gấm khăn điều vắt vai.


Hạt mưa nhỏ đường dài vô tận
Nghĩ đến người, vừa giận vừa thương.
Tại sao lại đứng bên đường ,
Tại sao thư viết lại vương trước nhà ?


Tại sao để người ta trông đợi,
Trong tấc gang vời vợi ngàn trùng !
Chao ơi ! Thương đến vô cùng,
Làm sao nói hết nhớ nhung hở người ?


Dù muốn khóc, vẫn cười giả lả,
Thiếu một người tất cả đều dư
Trời ơi chỉ mấy trang thư,
Mà sao nước mắt tuôn như thế này ?


Yêu là thế, đắng cay là thế,
Bỗng từ đâu một kẻ giữa đường,
Chưa hề nói đến yêu thương,
Mà rồi chung gối, chung giường chung chăn.


Cuộc duyên nợ bảy năm ngắn ngủi,
Buồn riêng ai, mà tủi riêng ai ?
Hồn người bên dưới tuyền đài,
Thấu chăng giọt lệ ngắn dài thâu canh,


Ðành uổng cả ngày xanh, tuổi trẻ,
Ly rượu buồn san sẻ riêng ta.
Thơ như máu, lệ mình pha,
Cửa thiền khép, mở cũng là riêng tư !


Thôi chân giả thực hư cũng một,
Ta ơi ta ! Dại dột chưa ta!
Vừa gần đã tưởng như xa,
Vừa qua đã tưởng như là cố nhân!


Khi Tổ Quốc muôn phần nguy khốn,
Yêu Quê Hương mà trốn Quê Hương .
Tự do chỉ có một đường,
Bốn phương chỉ có một phương thanh bình!


Liều má phấn lênh đênh biển cả,
Bao hãi hùng khó tả thành thơ.
Thương Kiều chân vướng bùn nhơ,
“ Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu ”


Thân lưu lạc bắt đầu làm lại,
Chữ văn chương trót dại đa mang,
Nhưng rồi tất cả dở dang,
Trọng nhau càng trọng lại càng phải xa.


Con thơ dại tạm đà thành đạt
Ngẫm cuộc đời như hạt sương mai.
Thì về vun chậu bonsai,
Nuôi con anh vũ, gây vài cụm lan


Có cành liễu trước làn gió lạnh,
Có bông quỳnh hiu quạnh đêm trăng.
Có trong ly rượu bất bằng,
Chuyện nay lại cứ tưởng rằng chuyện xưa.


Có hoa dại xuân vừa chớm nở,
Có cỏ xanh hớn hở đường chiều.
Có người đãy gấm khăn điều,
Vắt vai thấy có rất nhiều thi ca.


Người sóng nước vào ra thư thái,
Sao lời thơ tê tái canh trường ?
Muốn thương mà chẳng dám thương,
Muốn yêu mà lại như dường ngẩn ngơ.


Rót ly rượu bất ngờ ướm hỏi,
Người nhìn ta vời vợi xa xăm.
Ðâu vì một chút tiếng tăm ?
Hình như duyên nợ ngàn năm vẫn chờ !


Ôi ! Vườn Nhật bây giờ mới biết,
Lòng chúng mình tha thiết vì nhau.
Chia nhau chung một nỗi đau,
Nắm tay chung một mối sầu cổ kim.


Tưởng tri kỷ chỉ tìm, khó thấy,
Một cuộc đời biết mấy nắng mưa.
Hỏi anh, anh đã hiểu chưa ?
Hỏi em, em tóc cũng vừa chớm xuân.


Lại cứ rót mấy tuần rượu chát,
Lại vì nhau bát ngát thơ xanh,
Và em, và nữa lại anh,
Bỗng dưng ta lại hóa thành trẻ thơ.


Nhớ từng phút, ngẩn ngơ từng phút,
Mỗi chia tay heo hút đường về.
Chưa từng thốt một lời thề,
Suối tương tư ấy đã kề cạnh ta.


Em nếu trước vốn là tiên nữ,
Thấy trần gian còn chữ yêu thương.
Ta từ nửa kiếp tơ vương,
Thử liều sợi chỉ văn chương buộc mình.


Mây hết trắng lại xanh man mác,
Giọt sương trong lác đác vườn hoa.
Ngọc lan em ngắt tặng ta,
Nửa đêm sực tỉnh thiết tha nhớ người.


Người phone lại, người cười, người nhắc
Một trăm câu hứa chắc nghe anh,
Trăm câu với tấm lòng thành
Ðêm nay mộng hẳn là xanh bất ngờ !



Men Thu II
Gọi Là Chúc Tết
Người Thơ
Huệ Thu


Tết rồi ! Lại tết rồi đây,
một trăm câu giống lần say hôm nào !
thơ ta như nước tuôn trào,
lưng trời đổ xuống ào ào tưởng mưa.


Ta say đó ! Hay chưa say nhỉ ?
say không say thực chỉ tại mình.
hoa lê trắng điểm mấy cành ?
mặt hoa nào nép cho anh nhớ nàng ?


Truyện Kiều cũ lại mang ra đọc,
chữ tài tình ai học dùm ai ?
đó đây đường sá bao dài ?
núi sông mấy đoạn cõi ngoài mấy xuân ?


Với tay rót một tuần rượu nhạt,
cơn gió nào rào rạt ngoài sân ?
ngày xưa họ Lý cởi trần,
múa thanh kiếm gỗ thay vần thơ say.


Muốn bắt chước thả bay theo gió,
những vần thơ tưởng có mà không.
có ư ? Giữa khoảng mênh mông,
rượu chưa đủ để cho nồng tình xuân.


Tự nhiên nhớ vầng trăng năm ấy,
tự nhiên thương nắng cháy đường mòn.
ơ hay ! Trên lối cỏ non,
vó câu người cũ có còn tuyết in?



Sao đau mãi nỗi niềm nhân thế ?
ôi nương dâu bãi bể sự thường.
thì ngay giữa chốn nhiễu nhương,
sao chưa vẽ chữ yêu thương dùm mình ?


Xuân lại tới thình lình Xuân tới,
Xuân muốn say cùng với ta chăng ?
rượu chưa đủ ngấm chân răng,
lại nghe lá đổ tưởng rằng trời mưa !


Nhìn giọt nắng nghĩ trưa quá trễ,
khó như ai ngạo nghễ: rằng ta,
ngang tàng bướng bỉnh từ xưa,
đoạn trường thử chiếm vài tờ mà chơi.


Không thể được ! Cuộc đời còn bạn,
lại vẫn còn muôn vạn tri âm.
cớ chi giữa chốn cát lầm,
hơn nhau chỉ một chữ Tâm chân thành...


Xuân không có cây xanh cỏ biếc,
nhớ quê nhà tha thiết từng cơn.
rượu say còn biết gì hơn ?
biết rằng ở đó Giang Sơn còn người.


Giữa xiềng xích vẫn cười ngạo nghễ,
Hà Sĩ Phu là kẻ nào đây ?
gặp người ta sẽ nắm tay,
Kinh Kha hồ dễ một ngày hơn anh !


Không cần biết mắt xanh, mắt trắng,
càng đói nghèo, cay đắng càng cao.
xưa nay những bậc anh hào,
đếm xem thử có kẻ nào giàu sang ?


Uống đi bạn, Xuân đang trước cửa,
nghe đất trời sắp sửa bàn giao.
bạn thơ chẳng hiểu tại sao
đòi trăm câu để xếp vào trang Xuân,


Bạn thơ ạ ! Trầm luân chẳng mỏi,
thì trăm câu thử hỏi bao dài ?
ngày Xuân, muốn uống cùng ai,
làm sao đáy chén ngấm vài giọt sương ?


Ừ ra lẽ đoạn trường có thực,
nhớ ngày xưa Từ Thức lên tiên,
khi về cởi áo trước hiên,
bỗng thành người lạ ở miền thế gian !


Ta gõ chén, xô bàn mà hỏi:
khoảng trăm năm trong cõi ta bà,
mùa Xuân cùng với cỏ hoa,
sao không cứ mãi là ta, là mình ?


Sao sông núi lại thành cách trở ?
sao nắng mưa dang dở ngày đêm ?
sao đường lại cứ dài thêm ?
tại sao gió cứ bên thềm quẩn quanh ?


Ô ! Tri kỷ đã thành cổ tích !
ô ! Thơ ta có ích gì đây ?
mùi hoa nào đó thoảng bay
tưởng như hương sắc những ngày đã qua !


Xuân ! Xuân đó ! Xuân ta ! Xuân bạn !
ta mời ta hãy cạn chén này.
chúc nhau gì giữa cơn say,
chúc thơ như gió, như mây giữa trời.


Lúc muốn đến, chẳng mời cũng đến,
lúc muốn đi quyến luyến cũng đi.
chúc cho trước chén nhâm nhi,
gật gù: vẫn có Tử Kỳ, Bá Nha


Gần cũng có mà xa cũng có,
bạn của ta đây đó vô vàn,
dẫu không lớp lớp hàng hàng,
cũng thừa để viết trăm dòng tạ nhau .


Ngàn năm trước Giang Châu Tư Mã,
nghe tiếng đàn lã chã châu rơi.
truyện Kiều còn mãi với đời,
phải chăng cũng có cuộc chơi đáng tiền ?


Vậy thì hãy vì duyên bút mực,
thơ dù say thưởng thức dùm nhau !
hãy khen đủ một trăm câu,
người và ta vẫn trước sau một nòi


Ta đã viết giờ đòi người đó,
đòi tám câu cho có văn chương.
chẳng cần cứ phải luật Ðường,
miễn là vẫn đậm mùi hương Xuân nào !


Men Thu III
Chúng Ta Say


Ta đang uống rượu một mình,
Em phone lại hỏi giờ anh làm gì ?
Em ơi ! Em hãy uống đi,
Ðể nghe rụng cái say về với anh...


Ðể nghe trăng sáng mông mênh,
Mà ta, ta chỉ riêng mình cõi ta.
Cái gì gần ? Cái gì xa ?
Mùa Xuân hay lại đang là mùa Ðông ?


Em ơi ! Em có lạnh không ?
Ðội thêm mũ lạnh, cho lòng buồn thêm.
Hai tuần nằm bệnh triền miên,
Tưởng như chén rượu pha thêm men nồng.


Em còn thương nhớ đấy không ?
Còn nghe sương rụng giữa lòng ngọc lan ?
A ! Ðêm ! Ðêm chửa kịp tàn,
Ngày chưa thấy sáng vội vàng đã quên.


Sá gì chén rượu làm duyên,
Mềm môi lỡ uống hóa nên tội tình
Phải thơ là của chúng mình,
Con chim nào ngủ trên cành sầu đông ?


Em về em có thấy không ?
Lòng ai buổi ấy giờ trông võ vàng.
Tự nhiên rót rượu hỏi rằng:
Tại sao lại gọi nhau bằng cố nhân ?


Trời ơi một tiếng tri âm !
Ngàn năm hồ dễ đã lầm được nhau ?
Ðến như hoa cỏ còn đau,
Nữa là thương nhớ trước sau phũ phàng.


Này em có biết đá vàng,
Mênh mông sông nước Tràng Giang có sầu ?
Ta về đâu ? Ta ở đâu ?
Ta còn thuộc nổi những câu thơ Ðường ?


Ta còn giữa chốn tuyết sương,
Nghe ca dao rót Quê Hương vào lòng ?
Có buồn không ? Có nhớ không ?
Sao ta lại chẳng cạn chung chén đầy ?


Tóc thưa rụng xuống bàn tay,
Ta mừng vẫn có những ngày bên nhau.
Thời gian gỗ đá còn đau.
Tấm lòng vô hạn, nỗi sầu vô biên.


Ba nghìn chén rượu, ba nghìn,*
Ðứng trên ngọn sóng rót nghiêng chén mời.
Ngàn xưa từng có những người,
Ngàn sau ngó lại giữa đời là ta.


Vỗ bàn tay, lựa khúc ca,
Trăm năm ngoảnh lại phỏng là bao nhiêu ?
Tiếng phone gọi lại buổi chiều,
Tự nhiên háo hức những điều trẻ thơ.


Tự nhiên ta cũng không ngờ,
Bao nhiêu chìm nổi bây giờ còn ta.
Còn người tình đứng từ xa,
Thấy tà áo trắng bay qua thẫn thờ.


Thấy lòng rộn rã, ngu ngơ,
Rồi mong rồi đợi rồi chờ rồi vui.
Trăm câu ! Dẫu một cuộc đời,
Yêu nhau rượu biến thành lời nhớ thương.


Uống đi em ! Hãy nói rằng,
Giờ này hai đứa uống bằng nhau đây !
Có trăng ta rót rượu đầy,
Thiếu trăng ta rót cả mây vào lòng...


Rót vào nỗi nhớ niềm mong,
Cho mùa Xuân vẫn bềnh bồng tóc em.
Cho ta một phút lãng quên,
Hình như sông Khúc* ai trên lối về.


Thì ra nợ rượu bề bề,**
Ta may hơn bạn, chưa hề nợ ai !
Em ta uống đã mấy chai ?
Ta không kề cạnh để nài em say,


Ta nhìn ta hỏi thế này:
Trần Vương tiệc ấy đặt bày chẳng vui***
Lấy tay gõ trống thay lời,
Ta mời mặt trống uống vài hớp suông.


Tự nhiên trống cũng hết buồn,
Tự nhiên bạn hữu ta còn đông thêm.
Bạn như mây đến bên thềm,
Cây bonsai lả cành mềm đòi say !


Cây quỳnh giữ mãi bàn tay,
Cỏ cây xúm xít vui vầy bên ta.
Lại con cá chép lững lờ,
Lại con chó nhỏ ngẩn ngơ đòi vào.


À ! Vui ! Vui đến thế sao,
Khi vui thì có thứ nào chẳng vui.
Em tôi rượu có hả mùi ?
Ta còn uống nữa hay thôi hở mình ?


Rượu kia chẳng có tội tình,
Nếu như thiếu vắng thì thành vô duyên.
Chẳng xa mấy dặm sơn xuyên,
Nhắc phone quay số là liền gặp nhau.


Trăm năm chung một nỗi đau,
Xóa làm sao được mối sầu thế gian ?
Tiệc sông Xích Bích đã tàn,
Câu thơ ngày ấy muôn ngàn còn đây.


Lũ ta trước đã thế này,
Thì nay lại lấy cái say làm tình.
Khi buồn ném chén bất bình,
Khi vui bỗng thấy chúng mình Trích Tiên.


Cái say chẳng phải mất tiền
Trăm câu vừa viết tự nhiên lại buồn.
Hỏi sông suối có về nguồn ?
Phù vân mở ngõ sao còn ở đây ?


&&&
* Khúc Giang: thơ Ðỗ Phủ
** Tửu trái tầm thường hành xứ hữu- Ðỗ Phủ
nợ rượu thì ở đâu cũng có
*** Tức Tào Thục, con Tào Tháo


Men Thu IV


Hong Ngọn
Lửa Tình Cho Ấm Cỏ


“Hong ngọn lửa tình cho ấm cỏ,
Hỏi hoa có nở tới Thiên Thu? ” *
Hỏi thơ có được bao người đọc ?
Có những ai còn nhớ Nguyễn Du ?


Nhớ như nhớ khúc Tân Thanh cũ,
Mà đọc ngàn sau vẫn Ðoạn Trường.
Mây Trắng Ðầu Non ta chợt hỏi ?
Cuộc đời đãợ mấy lớp phong sương ?


Ta không chìm nổi, không đau đớn,
Giở đến thơ người vẫn ngẩn ngơ.
Người có ướp buồn trong chữ nghĩa ?
Sao nghe lạnh buốt mấy tầng thơ.


Ta thương tài tử trong thiên hạ,
Cái lụy văn chương chẳng một ai.
Ví thử uống chung ly rượu đắng,
Ngoài trời lạnh trắng một bông mai.


Bông mai nở muộn ta thầm hỏi
Có nợ duyên gì giữa chúng ta ?
Nếu nợ làm sao mà trả được,
Mà duyên năm tháng cũng phôi pha !


Người ơi giữa đất trời lưu lạc,
Sao tưởng mình như tuổi thiếu niên.
Có phải sông Lam người thuở trước,
Riêng vui vườn Trúc mái Thanh Hiên...


Thanh Hiên ! Tên của ai vừa đặt ?
Ta có là ta của thuở nào ?
Những thuở nắng hè như đổ lửa,
Con chuồn chuồn đỏ đã bay cao.


Mưa bay những tháng năm vừa lớn,
Giấc mộng si mê vẫn chẳng tàn.
Em ngắt ngọc lan, anh ướp mộng,
Một đời thơm mãi mộng hoa lan !


Có ai trên biển Ðông ngày cũ,
Nghe sóng trùng dương khóc nghẹn ngào ?
Sóng bạc đầu dâng chiều phẫn nộ
Cõi đời ngủ lịm giấc chiêm bao !


Có ai ? Còn có thơ ai đó ?
Lưu lại ngàn sau mối hận này !
Xin hãy đốt lên trăm ngọn nến,
Rượu nồng cho hả một cơn say.


Người mời ta uống. Ta mời bạn,
Bạn chẳng xa nhưng cũng chẳng gần.
Ly rượu vừa nâng chưa kịp uống,
Ðã nghe mờ mịt ngõ phù vân ?


Phù vân ngõ nếu vì ta mở,
Xin thắp dùm cho đốm lửa thiêng.
Ðể thấy trăm năm dù cõi mộng,
Còn ta, duy chỉ một ta riêng.


“ Hong ngọn lửa tình cho ấm cỏ,
Hỏi hoa có nở tới Thiên Thu ? ”*
Hỏi em có nghẹn niềm oan khổ,
Có tắt cùng nhau lửa hận thù.


“ Ở đó dấu chân và dấu lệ ”*
Xa gần nhòa nhạt những cơn mưa
“ Tiếng chuông rung mỗi lần ta thở
Mắt nhắm mơ hồ một giấc trưa ”*


Uống say rượu hết còn hơi ấm *
Còn bóng hình ai sống giữa thơ ?
Còn buổi dưới trăng nhìn đắm đuối,
Giở trang lưu niệm khóc tình cờ !


Người lại lên non đứng cúi đầu,
Thơ tình gom lại mấy ngàn câu.
Một câu duy nhất người quên viết:
“ Anh ở đâu và em ở đâu ? ”*


Ở đâu giữa chốn Ta Bà ấy ?
Mấy chữ vô thanh lạnh cõi bờ.
Giữa chốn vô ngôn ta muốn viết
Câu kinh vô tự nghĩ là thơ.


Thơ ta chẳng biết trăm năm tới,
Ai kẻ vì ta thức trắng đêm ?
Và hỏi ngày xưa người ấy nhớ,
Có như ta nhớ gọi tên em ?


Ôi ! Lầu Hoàng Hạc chơ vơ đứng,
Còn một bài thơ giữa gió mưa,
Còn lại trên sông vần vũ khói,
Tiếng quê nghe đã não lòng chưa ?


Có ông Lý Bạch âm thầm đọc,
Chưa kịp nghiêng bầu đã tưởng say.
Ta viết làm sao thơ được nữa,
Một khi Thôi Hiệu có thơ này !


Phục nhau đến thế ư tri kỷ ?
Người tự xưng mình vốn Trích Tiên.
Ta đọc thơ người ta cúi mặt,
Thơ người như một nỗi oan khiên.


“ Ðất không sông núi thành trơ trẽn,
Người chẳng phong trần khó có duyên ”**
Người bởi phong trần đà sạm mặt,
Thơ nghe ai khóc đó triền miên !


Ta viết trăm câu chưa hả bút
Năm bài chưa đủ nói cùng ai.
Rằng thưa: tri kỷ tìm đâu dễ ?
Sao chẳng yêu nhau một chữ tài ?


Sao chẳng đem thơ làm gió bão,
Thổi vào xác chết chữ thương yêu ?
Thổi vào những cõi hoang vu lạnh,
Ðốm lửa bình minh sóng thủy triều ?


Ta bắt chước người hong ngọn lửa,
Cho hoa nở mãi đến Thiên Thu.
Cho thơ nở mãi cùng năm tháng,
Cho sáng vầng trăng giữa ngục tù.


&&&


* thơ Huệ Thu
** Ðịa vô sơn thủy phi kỳ khí
Nhân bất phong sương vị lão tài
Tam Nguyên Trần Bích Lan


*


Men Thu V


Huệ Thu
Qua
Ðầu Non Mây Trắng


Ðầu Non Mây Trắng, Xuân Ðà Lạt,
Liệu có còn ai để nhớ thương ?
Mây trắng, ở đâu mây chẳng trắng,
CaLi mây trắng mấy mùa sương.


Trắng từ Ðà Lạt bao năm trước,
Vẫn trắng bây giờ đất tạm dung.
Ta đọc thơ người, ta bỗng nhớ,
Bỗng nghe lòng lạnh, bỗng rưng rưng.


Ðang giữa mùa Xuân lại tưởng Thu,
Tưởng đâu lũng nắng khói sương mù.
Có nàng thiếu nữ buồn như gió,
Tóc hững hờ bay như lá khô.


Em tưởng bao năm, tưởng đã quên,
Mà sao sương vẫn trắng triền miên ?
Trắng trong ký ức trong tâm tưởng,
Người vẫn ngồi đây, gió lại lên !


Gió đã lên rồi em nhớ ai ?
Tóc còn xanh đó, lược chưa cài.
Mái Tây hoa lý vườn xưa rụng,
Vẳng tự ngàn xưa tiếng thở dài.


Cây quỳnh năm cũ buồn như liễu,
Như nhớ mùa Xuân thuở học trò.
Thuở mực tím nhòe trang sách mở,
Nhìn ai cuối phố đứng ngu ngơ.


Em về vui với chậu bonsai,
Góp cả Thu Ðông, cả đất trời.
Góp cả trăm năm vào huyễn mộng,
Ðường xa bao dặm nhớ bao dài ?


Ôi ! Từ Lầu Hạc chơ vơ đứng,
Em nhớ làm sao nắng Hán Dương !
Anh Võ cỏ xanh nghe lớp lớp,
Ở đâu tìm ngọn khói Quê Hương ?


Ở đâu còn chút tình lưu luyến ?
Một tiếng mo cau rụng cuối vườn.
Cứ tưởng tiếng ru xưa vẳng lại,
Không đâu sao cứ ngẩn ngơ buồn !


Em đọc Ðường Thi ngắm lại mình,
Ca dao, ai ghé nón bên đình ?
Ai khăn điều đó ? Ai qua đó ?
Trúc mọc bờ ao trúc vẫn xinh...


Trúc vẫn xinh trồng ở xứ người,
Trúc vì ai đẹp ? Trúc nào tươi ?
Không còn cái thuở mưa Ðà Lạt,
Tiếng guốc âm thầm, tiếng guốc ai !


Tiếng guốc xa rồi, tuổi trẻ xa,
Mùa Xuân đứng lặng một mình ta.
Muốn vin cành liễu chờ nhau lại,
Mới đó, trời ơi ! Ðã vội xa.


Xa lắm, phải không em lớp Sáu ?
Có còn nhớ chị đó không em ?
Chị Thu của những ngày thơ ấu,
Lưu bút ngày xưa thử giở xem.


Biết bao dâu bể, bao chìm nổi,
Lòng vẫn nguyên lòng buổi chớm xuân.
Một khoảnh vườn con trời đất hẹp,
Hồng nhan sao cứ phải đa truân *


Bà Ðoàn Thị Ðiểm là ai đó ?
Lòng cũng buồn như chính Huệ Thu.
Chinh Phụ, Khúc Ngâm ai bảo học ?
Ðể mưa ướt mãi mảnh trăng lu ?


Lại nữa Xuân Hương, lại Nguyễn Du
Nguyễn Du lại cũng một vần Thu ?
Phải rằng tài tử trong thiên hạ,
Thăm thẳm đau cùng một kiếp thơ ?


Bà Huyện Thanh Quan, hỡi Tiểu Thanh,
Ta từng nghe lạnh tuổi vừa xanh.
Ngày nay tóc đã buồn sương muối,
Vẫn tưởng người như cũng chính mình.


Vẫn cứ thơ người mình đã thuộc,
Thơ mình hậu thế có ai xem ?
Hỡi ơi ! Chén rượu chờ trăng sáng,
Lý Bạch là ai nữa Trích Tiên ?


Em viết Ðầu Non Mây Trắng đó,
Khi không vang dội đáy lòng ta.
Tri âm hoặc có trong thiên hạ,
Cũng đỡ buồn cho bọn Bá Nha.


Ta chẳng Tử Kỳ, không Bá Nhạc **
Thì đời đâu hết Bá Nha đâu.
Ta không đọc thấu thơ người viết,
Sao đổ từng cơn giọt lệ sầu ?


Ta biết chữ duyên và chữ nợ,
Biết thơ, biết khúc Ðoạn Trường xưa.
Biết rằng trong cõi mù sương ấy,
Có giọt tình như những giọt mưa !


Em dù chẳng viết thêm gì nữa,
Ðọc chỗ không lời vẫn thấy thơ...
Là bởi cứ nhìn đàn cá lội,
Ðủ say trời đất buổi hoang sơ.


Ðầu Non Mây Trắng mây nào đó ?
Có phải mây lòng em đó không ?
Ðà Lạt mùa này mây có trắng ?
Nhìn xem, trời đất vẫn mênh mông...


Ta như hạt cát sông Hằng ấy,
Ướp ánh trăng vàng một thuở xa.
Giở đọc Ðầu Non khi ngoảnh lại,
Hóa ra mình chẳng phải là ta !


Hóa ra trong cõi vô cùng tận,
Một kiếp cô đơn lạnh dị thường !
Mây trắng ngàn năm mây vẫn trắng,
Còn lưu lại đó chút văn chương...


&&&


* Thiên địa phong trần
hồng nhan đa truân
** Bá Nhạc là tên
một người có tài xem tướng ngựa


*
Men Thu VI


Ðâu Rồi
Chiếc Lá


Ðọc xong Lục Bát Huệ Thu
tưởng nghe tiếng võng mẹ ru ngày nào.
đằm đằm hương vị ca dao,
tình Quê Hương bỗng ngạt ngào trong ta.


Thật gần mà cũng thật xa,
ở đây vẫn tưởng còn là Việt Nam .
tưởng nhìn thấy ngọn khói lam,
bay trên mái rạ chiều chan chứa chiều.


Tưởng như tuổi trẻ chơi diều,
chẳng sao cũng cứ ít nhiều nhớ thương.
người không làm chuyện văn chương,
lời thơ giản dị bình thường tự nhiên.


Bát canh mẹ nấu thật hiền,
thèm ơi ! Ðọt bí, hoa hiên trước nhà.
người về chi hỡi người ta,
gừng cay muối mặn có là nhớ nhau ?


Hãy ra nằm giữa vườn sau,
nửa khuya một chiếc mo cau rụng về.
hãy trông công việc bộn bề
tiếng ca ai nổi bên lề hoàng hôn ?


Bỗng dưng lại cứ bồn chồn,
phải vì sông nước núi non quê mình ?
ai đi ngả nón bên đình,
có còn nhớ đến chút tình của ai ?


Ðêm khuya bấc lụn, canh dài,
ngoài hè lá có bay vài mảnh trăng ?
ngày đi trúc chửa ra măng,
ngày về măng đã cao bằng ngọn tre.


Giữa trưa uống bát nước chè,
tóc hương bồ kếp thoảng nghe gió Nồm.
thơ như những buổi chiều hôm,
vòng tay của mẹ còn ôm đến giờ.


Có bao giờ tới Cô Tô,
mà sao sông nước Ngũ Hồ mang mang ?
có bao giờ tới đâu chàng,
mà sao chuyện kể có nàng bồng con.


Lâu ngày giữa chốn núi non,
có người hóa đá héo hon đợi chờ.
thơ người, đọc thật không ngờ,
làn mây, bóng nắng cũng ngơ ngẩn tình.


Ngàn sau ai nữa vì mình,
Ðoạn Trường viết khúc Tân Thanh não nùng.
lạ chưa ! Buồn đến vô cùng,
chẳng Thu sao đã trùng trùng heo may !


Tầm xuân đang độ vừa tay,
sao người không hái để bay tóc thề.
để ai trên bước đường về,
trăm năm còn nỗi si mê thuở nào.


Sương Chiều Thu Ðọng đấy sao ?
chẳng qua một giấc chiêm bao học trò !
hẹn hò đã lỡ hẹn hò,
cầm bằng buổi ấy chuyến đò sang ngang.


Mây chiều trắng, nắng mai vàng,
trong thơ ai nhắc đến chàng nữa đây ?
sao người lại chẳng cỏ cây,
sao trong khóe mắt lại đầy hạt sương ?


Ðọc thơ bỗng ngậm ngùi thương,
những câu lục bát tầm thường sao đau ?
nếu như ai đó mai sau,
có còn nói dối qua cầu gió bay.


Có còn khóc mướn thương vay,
có còn thao thức đêm ngày vì thơ.
có còn phút đợi, giây chờ,
che nghiêng vành nón giả vờ đã quên.


Ôi con bướm lượn vườn bên,
vàng màu hoa cải có bền không anh ?
đâu rồi chiếc lá em xanh ? *
tuy chưa kịp hái đã thành chuyện xưa.


Nỗi lòng thuở ấy phai chưa ?
ca dao ai hát giữa trưa vẫn nồng.
gió nào lại thổi đầy sông ?
soi gương tóc biếc má hồng là đây.


Xấp thơ lục bát tưởng dầy,
hóa ra còn nỗi buồn ngây ngất buồn !
khi về Ðà Lạt mù sương,
nhớ ơi ! Tuổi trẻ con đường cheo leo !


Nhớ ơi ! Ngõ trúc trăng treo,
còn ai bên cửa nhìn theo em về ?
tưởng đâu muôn dặm sơn khê,
cảnh xưa nay đã cận kề vẫn xa !


Ðọc người ta gặp lại ta,
gặp non, gặp nước quê nhà đêm đêm.
nhớ dù cho có nhớ thêm,
phút giây cũng thấy êm đềm tuổi xanh.


Quê người nhiều lúc buồn tênh,
mở thơ thắm thiết như mình với ta.
như là bước xuống vườn cà,
trèo lên cây bưởi hái hoa buổi nào.


Cám ơn người khúc ca dao,
cám ơn tiếng nói ngọt ngào Quê Hương.
dù xa muôn vạn dặm đường,
vẫn nghe Ðất Nước vấn vương bên mình.


Phải không sông núi đa tình ?
tiếng ca nào đó thình lình cất lên,
người dù còn nhớ hay quên,
vẫn thơ Lục Bát, vẫn bền tình Thu.


Nẻo xa sương xuống mịt mù,
nẻo gần mây thấp, tình như não nùng !
đọc ta, người có cảm thông ?
viết chi Lục Bát cho lòng ngẩn ngơ...
 


2010-05-05 14:57:41



Rating: 2.4/5 (38 votes cast)

[1]

  • Xin lưu ý: Là một diễn đàn tự do, quantho.net không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến đóng góp từ độc giả. Những ý kiến đóng góp có những lời lẽ không hay sẽ bị BBT xoákhoá IP vĩnh viễn. (khi bị khoá IP bạn sẽ không thể vô được quantho.net nữa.)



bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt

 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Thi Nhân Hành Khúc / Chúng Tôi Không Muốn Chết - tâm thanh
 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Qua Cầu Đắng Cay - hàn thiên lương
 Sơn Tinh Thủy Tinh - Trần Hoan Trinh
 Tình khúc vần " Ông " - nguyên hà
 THẨM ĐỊNH KHÔ THI - tâm thanh
 Đánh Đai Lưng Gầy - Đỗ Anh Thơ
 TẦU NÔ MỘ KHÚC - tâm thanh
 Đà Thảo Khấu Diệt Độc Xà - tâm thanh





phụ trách quán thơ
Huệ Thu
saimonchunhan@gmail.com

Follow Us


 Tình khúc vần " Ông " - nguyên hà
 Chùm Thơ Thiếu Nhi - nguyễn lãm thắng
 Bên Trời Lận Đận [Thi tập] - hà thượng nhân
 Hai Dòng Sông Một Niềm Đau - Nguyễn Minh Thanh
 Bông Lục Bình - nguyễn tấn bi
 Bóng Ai Chiều Sân Ga & Gởi ai nước mắt Quê Hương - nguyên thạch
  Cỏ Biếc - Vũ Đức Tô Châu
 ÁO HỒNG DỄ... GHÉT - ý nga
 HTN giới thiệu tập thơ Lục Bát Huệ Thu - huệ thu, hà thượng nhân
 Hậu giang thương nhớ - phạm thành tính


trang chính    100 tác phẩm mới 



Thực hiện:  
Bùi Ngọc Tô, Huệ Thu, Tuấn Nguyễn, Phương Nguyễn, Tú Phương, Tâm Thơ, Long Nguyễn, Đăng Lê, Trần Thanh, Ngô Nguyễn Trần
(Hoa Kỳ - Pháp - Đức - Áo - Úc - Hoà Lan - Việt nam)