Nam quan hành (1) (2) & (3) - Quốc Việt
 Cuộc Lữ Hành Trên Đất - Vũ Đức Tô Châu
 Cám ơn người (*) - Quốc Việt
 Mùa xuân qua đồng cỏ - Vũ Đức Tô Châu
 Nhớ Biên Giới Chiều Mưa - Quốc Việt
 Ca dao Ngụy văn Thà - Quốc Việt
 Bài Thơ Về Mẹ / Ngày Của Mẹ / Nhớ Mẹ Xiết Bao / Thức Giấc Nửa Khuya - Võ Đình Tiên
 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Valentine day không có em - quang hy
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Hương Rơm - quang hy
 Hoàng Lan - quang hy
 Phố Cũ Trong Mưa - quang hy
 Liều - quang hy
 Cali – Mưa Trên Ngày Tháng Cũ... - MH Hoài Linh Phương
 Tâm Khúc Tình Ta. - MH Hoài Linh Phương
 KHÔNG CÓ CŨNG KHÔNG KHÔNG - Viên Thức, huệ thu
 Chút hương hoa bên kia trời cũ. - MH Hoài Linh Phương
 Ở Một Nơi Không Có Mùa Xuân. - MH Hoài Linh Phương
 Khúc Trầm Luân - Vũ Đức Tô Châu




quantho.net__________

Tác phẩm: 5634
Trang: 5818
Tác giả: 593


bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt


Huệ Thu xin giới thiệu đến bạn đọc
Người Yêu …Lấy Chồng
Thể loại: thơ mới hiện đại Việt Nam
Tác giả: nguyễn tấn bi

XIN LƯU Ý: TẤT CẢ NHỮNG FILE ÂM THANH, VIDEO .... XIN TRẢ CHI PHÍ 10 USD CHO MỖI FILE KHI ĐĂNG TRÊN WEB QUÁN THƠ. CHÂN THÀNH CẢM TẠ !

www.QuanTho.net


 

 

Thơ Nguyễn Lãm Thắng

» Tác giả: nguyễn lãm thắng
» Dịch giả:
» Thể lọai: Chùm Thơ
» Số lần xem: 8646

1. Thơ Nguyễn Lãm Thắng


Sự  cảnh giác cần thiết đối với lòng thương hại 

 
nó chạy thục mạng vào ngõ nhà tôi .......
tiếng kêu đau thương bám víu vào thềm gạch
tôi trả lời bằng ánh mắt và lo lắng
nó cụp đuôi
nó khóc bằng tiếng sủa phản kháng
nó nằm thu lu vào góc sân
tôi muốn vuốt ve và  che chở
nó nhe răng muốn cắn vào tôi
sự phản ứng bản năng
và cũng là sự  cảnh giác cần thiết đối với lòng thương hại.
 
Tìm một vạt  đất làm một ngôi mộ gió 
 
tôi leo lên đồi cùng với con trai và các cháu nhỏ
thắp nén nhang ngưỡng vọng tổ tiên
lũ dê đã  đi ăn xa để lại một bãi phân dày đặt như những viên thuốc tể
chúng còn bới đào trên nấm mộ, hất tung những bát nhang nằm lăn lóc
 
năm xưa
anh kế tôi đã phát một vạt đất định làm sanh phần cho cha mẹ
rồi anh đi làm thuê  ở Sài Gòn
anh chưa kịp về xây mộ
người khác đã chôn cất người thân trên miếng đất này
“chết trước được mồ mả”
rồi anh tôi cũng ra đi vì tai nạn khi tròn 25 tuổi
ba mẹ anh chị  em tôi lao đao
lá xanh rụng trước lá vàng
anh về nằm cạnh miếng đất xưa
 
lần này tôi về
nhìn quanh quất núi  đồi
đất còn mênh mông
nhưng núi đồi đã phân lô cho các ông chủ
muốn làm một ngôi mộ  gió
mà nghe tiếng thở  dài lăn xuống núi
 
Dốc Đá Dăm, 01/01/2010


Sự  im lặng của thời gian


có lẽ
sự im lặng của thời gian đã làm ta lạc nhau
trong khát tìm ái cảm
mặt trời như ổ bánh mì
cháy khét trên đền đài hoang cỏ
những chiếc lá mục  đang tự đốt cháy thắc thỏm


tiếng chuông nhà thờ  lõm sâu hốc mắt sương
năm tháng

anh và em
ra hai mảnh


con châu chấu cõng cuộc  đời trên tấm áo rẩy run chiều phế tích
những viên gạch nứt ra từng giọt cỏ
hoàng hôn mọc rễ  trên cánh diều đứt dây
dư âm trôi lang thang trên góc phố nhàu bạc xỉn
sự chán phèo như  bản tin tứa ra ở ngã tư đường
 
sự im lặng của thời gian
đẩy mùa xuân mặc áo mùa đông
dắt nước mắt về  gội rửa niềm tin
giữa lưng chừng vết nối
là hố thẳm vòm  đêm không thấy mặt người.
 
Ðêm cô hồn


cái buổi tối keo kiệt  ấy cuối cùng rồi cũng tự sát trên con đường đứt mạch
đã có ít nhất hàng ngàn viên gạch vỡ trong cuộc tru di của đất trời
những viên gạch không đầu
lởm chởm như vết hận răng cưa
như anh và em bấu xướt ngày cách tuyệt
đã tàn dần những bóng đèn tù mù cổ điếm
mùa rượt đuổi những cơn mưa dở sặc nồng hơi uổng tử
vệt khói cầu nguyện trên những đóm nhang lòng vòng uẩn ức
câu kinh luân lạc phía chân trời trắng màu tóc lạnh
mặt người lẩn vào cơn hen suyễn ma trơi
đêm cô hồn
quặn thắt lửa tàn rơi
 
Không một vệt sao


góc đời nhiễu
loài dơi di trú về  tha phương
mưa thâm niên đục nát mảnh trời róc máu
ai đi
ai về
ai ở lại
bằm nát thân nhục nhằn chớp bão
dế sầu
giun tủi
phận long đong


đã thấy mặt trời rách trên mái tranh nguyện cầu
từng ngày quen lấp ngày mới
từng ngày tới bới ngày quen
rác rưới thâm quầng mắt khổ
đất mọc nỗi buồn
đất thọc tượng câm
văn tuôn xác máu đau lòng ruộng
thơ bỏng hồn bom rát phận người
những câu chuyện buồn mọc lên như cỏ
cỏ bất tận ngôn
mặc đời hy vọng
đại lộ buồn nôn cơn đau đẻ thiên tài
ai cứu khổ cứu nạn
ai cứ khổ cứ  nạn
ai về ngủ dưới đêm đen
ai về khóc với dân  đen?
 


Những con đường lạ hoắc


con đường đưa tôi ra khỏi ngôi làng trung du hẻo lánh


chỉ cho tôi biết những cánh cò muốt trắng


chỉ cho tôi biết những bụi hoa dại mang tên cứt lợn hay mắc lẹo hoặc là chó đẻ


ngần ấy năm


tôi mang trên vai mình con đường ấy


 


Sài Gòn



tôi cất giấc ngủ  bên cạnh lò sấy nhang


con đường gọi tôi thức dậy mỗi sáng


hâm lại miếng cơm cháy tẩm xì dầu


để tiếp sức một ngày mới


 


Huế


 


sáng văn


chiều hoạ


con đường cho tôi nhiều lối rẽ


 


Bảo Lộc


con đường cùng tôi leo dốc


tôi cõng trên vai những tủ những bàn những ghế những nệm những chăn


và vị rét  mồ hôi


 


và bao nhiêu năm


con đường ấy


vẫn con đường ấy


chính con đường ấy


đã chỉ cho tôi thấy những con đường khác quen và lạ


những con đường quen như mang giày mang dép nhưng nó không phải là  con đường


những con đường lạ  hoắc nhưng đích danh nó là con đường tôi phải tìm đến


 


Vạch một vết máu cho mùa xuân



 


toát nóng mùa thơm trên cặp đùi tươi rói màu trinh tiết


tôi biết mùa xuân có  bốn mùa trên đôi môi ấy


khoảng cách giữa từng cánh đồng hoang dã  không đang xích lại


sự sinh sôi bắt  đầu ngược chảy


những gió mùa lay động khép nép


và, bắt đầu buông thả


tôi nghe tiếng pha lê  vỡ


tiếng chim gù


sự lãng mạn không đơn chiếc


sự co giật máu  đang cộng hưởng


tôi nghe sạc lở của một hành tinh khiếm thị


tất cả vùi


để ló lên một mùa xuân viên mãn


 


Khe Đô, giêng lẻ mười


 


 


 


Thật chán! Một loài khỉ đột bước vào giấc chiêm bao của tôi



 


chúng tồn tại bởi bản năng của sự sinh sản tồi


chúng có một hồ  sơ ướp máu thối


chúng biết múa ca đú  đởn trên những ngôi mộ khủng lồ của tổ  tiên chúng


rồi chúng quên dần những bước chân tiền sử


bước chân chạm đá và đôi tay lượm quả tồn sinh


chúng ngơ ngác trong bài hát ú ớ của chúng


khi chúng thấy sự  lặp lại miễn cưỡng của điệp khúc


(tuy, vẫn có sự  phát hiện về sự lạc điệu của vài lão khỉ già khụ


và, một vài chú khỉ  thông minh đến tội nghiệp!)


nhưng,


chúng vẫn hô hào huếch hoác huênh hoang hò hét hoan hô đến hồi hấp hối


chúng khom lưng hái lượm


chúng đu cành bẻ  lá


đến trọc tròi cội rễ


tôi thấy máu nhựa cây chảy trong giấc chiêm bao


thật khủng khiếp!


 


Bàu Quyền, một chiều cuối năm lẻ chín


 


 


 


Nửa  đêm mưa nghe cái chân lạnh ngắt



 


thằng con ho cả đêm


cựa quậy với cơn sốt


con mèo kêu như móc ruột cơn rét


nó biết tôi còn sống khi nó lấy chân khèo cái chân trái của tôi rồi lại khèo cái chân phải của tôi


vợ tôi ba chặp lại vỗ vỗ cái mông thằng cu


rồi ba chặp lại rờ  rờ cái trán thằng cu


cứ thế


giấc ngủ thằng con tôi cứ đứt ra từng khúc lăn ra ngoài trời mưa lở  loét


 


con mèo đói còn biết khèo chân tôi


con mèo hôi còn biết lôi con gián


tôi không lôi nổi cơn sốt ra khỏi cái trán con tôi


ngoài trời mưa vẫn rơi


vợ tôi vừa hắt hơi


con tôi sốt đừ  điếc


trong nhà mèo vẫn chơi


tôi


trong


trạng thái


rơi!


 


Tôi nghĩ  không phải là hiện tại mà  cũng có thể



 


mũi nhọn của không khí  cứ bắn vào tôi


tôi thấy rõ hơn là  những hạt bụi ba hoa nhảy múa khoả thân


tôi đang kéo tôi lại gần tôi


theo đúng kế hoạch của một chuyến đi


con chó cứ sủa vang


nó không biết là  tôi đang muốn sủa về một ký ức giống như  một hiện tại


tôi lấy tay móc ra một mớ nặng trịch ở trong não


không màu không mùi


có thể


theo tôi


là khối băng đã đông cứng từ hàng chục năm trời


tôi lấy tay xoa cái mông đang bị một cọng cỏ xóc vào


tôi hỏi cô bạn gái về một điều ly kỳ


cô trả lời tôi bằng một đôi nụ hôn


tôi nghĩ không phải là nụ hôn hiện tại mà cũng có thể


vì hiện tại  đã chết và đã được thay bằng một khối bê tông khổng lồ loã thể


 


 


 


 


Khi anh thở  bằng hơi thở của em



 


khi bờ biển nằm ngửa ra đón nhận sự trần truồng của đôi tình nhân vùi trong cát là lúc những đợt sóng căng một khúc đàn trong suốt soi vào bốn con mắt nhìn nhau


 


khi rừng dương đứng lặng câm ngái ngủ chợt giật mình làm nghiêng đổ cơn gió khi đôi tình nhân dán mình vào thân cây bằng một vòng tay siết chặt là lúc những chiếc lá hình kim châm vào những nụ hôn


 


khi anh thở bằng hơi thở của em là lúc biển tràn ra trong cơ thể em cuốn và cuốn rừng dương rậm rạp trong ý nghĩ anh thật trọn vẹn


 


 


 


 


Thí  điểm hay trò chơi 



 


bạn nhắn cho tôi  ít nhất là ba tin nhắn có nội dung giống nhau chỉ  khác nhau số điện thoại bạn cần thay đổi


cũng bình thường thôi, phải không?


sự thay đổi này rất cần thiết khi bạn cần thiết thay đổi


với tôi cũng vậy


làm tôi nghĩ về  sự thay đổi xoành xoạch của một nền giáo dục cần  được thay đổi


 


 


Cuối năm & cảm giác tồn vong của lão Q



1.


 


tửng mưng


vác cuốc ra ruộng


đào nhúm rau má


bới mớ cỏ cú


về dầm với lít rượu gạo của đứa con gái rót cho cha bữa hôm trước


để dành uống từ từ


khi trái gió trở  trời cái gối cái lưng nhức mỏi


ui cha!


cái chưn cụt nửa bàn


cái tay cụt nửa cánh


tê điếng


gần bốn chục năm rồi vẫn còn nhức


máu mủ cứ rỉ  ra hoài


răng hắn hổng chịu lành hẳn


nhứt là những đêm trở trời


hắn nhức phải biết


hắn đau phải nể


 


2.


 


có bữa ngồi một mình


nhẩm mấy câu thơ  cũ từ đời ông Đỗ Phủ


rồi khóc một mình


rồi quay quắt nhớ  thằng bạn chết oan thời bao cấp


cũng tại cái miệng hắn nói thẳng nói thật


khi thấy một lũ chướng tai gai mắt hạch xách dân lành


kết cục hắn bị  đập một trận


rồi vài ngày đào xác lên khám nghiệm tử thi


rồi ruồi bu kiến  đậu


rồi nghe nói thằng con trai út hắn bi chừ làm chi đó cũng lớn lắm


không biết dưới nớ  hắn có ngậm cười hay khóc?


 


3.


 


bụm một mớ rau má  bỏ trong cái om


mà nhớ chi nhớ  lạ nhớ lùng cái hồi còn nhỏ


cũng ăn rau má


giữ trâu


cày ruộng


rồi nuôi cơ sở


rồi bị dí súng vào ngực


rồi đi lính


rồi bị thương


gần ráo một đời người


rốt cục cũng giữ  trâu


ăn rau má


đi cày


bao phen đổ mồ hôi sôi đom đóm


rứa mà cái bánh xe khốn khổ cứ đè bẹp một kiếp người


 


4.


 


hổm trước xóm làng bị  lụt quét


cái lụt không trôi trái lòn bon


cái lụt không cha chết mẹ còn


cái lụt chưa có lần mô mà dữ tợn như rứa


nghe nói


mấy ổng xả  lũ mô ở trên nguồn a dua a vương chi đó


nhà mô nhà  nấy cũng ngập lút nước


có mấy bao gạo  để dành cũng trôi tuốt luốt


có cái áo  ấm thằng bạn hồi xưa tặng


để dành mặc mùa đông cũng trôi mất óng


có mấy con heo con gà con vịt cũng trôi mất tiêu


may là  bà vợ  què chưn


tóc bạc trắng toát


răng còn vài ba chiếc


hú hồn hú vía


níu cái tuổi già  với nhau


ngâm nước đến 2, 3 giờ  sáng


thầm nguyện


chết chung một ngày mới biết tình chung nghĩa thủy


nhưng


cũng chưa chết được


rồi nước rút chục ngày nửa tháng


bà con lối xóm kéo nhau đi nhận gạo nhận mì tôm cứu tế


kẻ ít người nhiều


kiện tụng chửi bới om sòm


thấy mà đã thèm thèm


ừ thì đói với nhau cả


ai trách móc mà chi!


 


 


5.


 


năm ngoái


vào dịp tết


có tiền cứu trợ  cho những hộ nghèo đói


thằng con trai lên xã  từ 7 giờ sáng


trưa quên ăn


chờ mãi đến chiều


nghe nói đoàn còn bận phát chẩn ở hai xã khác chưa về


người nghèo đứng chờ chật cả sân ủy ban xã


khói thuốc bay lòng vòng ngột ngạt bao vây kiếp nghèo phận khổ


rồi 8 giờ tối  đoàn mới về


mấy ông cán bộ  còn nạt nộ la lối om sòm


thôi cứ giả điếc giả câm giả lơ cho qua chuyện


tội nghiệp đôi dòng nước mắt


cứ rỉ ra từ  hai con mắt đói đỏ hoe


đêm nớ có người thức tới 2 giờ sáng mới về đến nhà


nhận được đồng tiền cũng chảy máu con mắt


tưởng rứa là êm chuyện


ngờ đâu


về nhà


còn bị mấy chú cán bộ ở thôn [làng văn hóa] chặt bớt một nửa


các chú còn dọa


nếu không “tự nguyện”  [chia sẻ] sẽ bị xóa tên khỏi danh sách người nghèo


đành ngậm đắng nuốt cay mà chấp nhận


dù chi chi nghèo cũng đã nghèo rồi


âu cũng là của bổng trời cho


chớ mấy chú  có dám đi cướp cái phận nghèo kiếp đói thâm căn cố đế  mô mà sợ


tổ cha cái đói


tổ cha cái kiếp


đời mô rồi cũng rứa


mặc kệ


thương cho đám con cháu hắn nghĩ


miễn kiếm thêm cho cha già mẹ yếu


vài miếng thịt mỡ


đôi ba cọng rau


một xí xì dầu


một thìa nước mắm là quý hóa lắm rồi


cho con cho cái ngụm sữa cây kẹo vui cái tết gọi là thì răng cũng được


ăn thua chi


chuyện nhỏ!


 


6.


 


thằng con đi từ  sớm


ngày hết tết tới


kiếm vác củi về  nấu nồi bánh tét


thương tối qua hắn lên cơn sốt rét


tội nghiệp


vợ chồng hắn


nghĩ mà thương


lui hui lúi húi cả  năm trời mà chẳng đủ ăn


ba đứa con gái leo nheo


một bầy heo lóc nhóc


hễ đói là gặm máng phá chuồng


hàng xóm thì cứ  chửi


răng lại nuôi heo để mùi cứt bay khắp xóm


gia đình văn hóa mà  rứa thì ai chịu nổi


nghĩ cũng tội


thôi


cười xề xòa hòa giải


bà con xa không bằng láng giềng gần


cứ giả bộ  làm thinh cho êm chuyện


 


7.


 


nói thì nói vậy chớ  cũng khó


nhớ mấy năm trước


ruột thừa vỡ


trong tay không một cắt một hào


nghĩ lui nghĩ tới


thôi chết quách cho xong


ai ngờ


hàng xóm làng giềng


có thằng bạn chưa cho chết


mang tiền tới đưa tận tay


bê qua võng


rồi khiêng lên trạm xá


bắt xe ôm chạy một hơi về bệnh viện huyện


nằm một tuần


quen thêm một số  người bạn [bệnh]


hỏi chuyện cũ thời [kháng chiến một]


rồi cười ha hả  dơ cả hàm răng sún


 


 


8.


 


ui cha!


cái chưn hắn mỏi


cái tay đã nhừ


nhìn cánh đồng xơ  xác


ngó núi đồi hiu hiu


tết gần về tới ngõ


xuân đã tràn qua sông


nhà giàu háo hức chờ mong


phận nghèo da gà nổi lên từng cục


thương lũ cháu quần  áo tét lét tưa lưa


nghĩ cuộc đời khóc cười lem nhem luốc nhuốc


thương con quốc quốc


nhớ cái gia gia


than ôi! trong cõi người ta


một thang bạc mệnh biết là bao nhiêu???


 


Tịnh Đông Tây, 5/2/2010


 


 



 


 


Giêng



 


những giọt mưa hay những hạt bụi đang hát điệu luân vũ


giêng ái ân giục những nụ hôn


một ngày đầu năm đã chật những hân hoan trìu mến


những câu nói ấm  đến vô cùng


những ánh mắt dịu dàng khôn tả


trên nhánh xuân một  đàn bướm rập rờn chuỗi mùa hương mới


khiết tinh trong mắt tơ  trời


 


giêng bồng bềnh những vòm mây soi mình trên bến sông đời loang gió


chắt chiu từng giọt nắng vàng


con đò chở mùa xuân trên dạt dào từng con sóng thơm lừng tuổi mộng


giêng mở ra một hành trình mở


hứa hẹn những mùa vui nẩy lộc đâm chồi


 


giêng bao chứa cho mùa nắng mưa gió tuyết vòng tay ý niệm


gói ghém bằng hai chữ  em anh


 


 


 


 


Mảnh đất nứt ra từng vết máu



 


chiếc máy ủi nghiến từng vòng xích máu lạnh


hất tung cổ thụ


bào tận đáy những chum tro hoả táng


đốt trụi trần đồi khe luống tuổi


cày xới hố hầm thù hận


bới thủng mồ cha mưng mủ nhụa nhầy


khoả lấp hồn oan giăng lối u mê


cải tạo bằng sức mạnh sản xuất tập thể


cốt làm mới thêm vết thương rỉ máu


 


khoai sắn, lá rừng đắp điếm mộ phần cơn đói


bầy trẻ trốn trường làng lên núi đốt than


đẻ trong tiếng súng


lớn lên giữa sa mạc đói cơm


lũ trai tráng tha phương không dám nghĩ ngày về cố quận


đứa chết trên đường biên giới


đứa xung phong khai phá núi rừng


không biết mình còn sống trong cơn sốt rét


đứa vùi mình cho cá mập


đứa ngả bệnh tâm thần vì tờ khai lý lịch


một thế hệ chết mòn trong khao khát tự do


 


những dòng sông đã gãy


quằn quại đêm ngày vết nứt phù sa


những hố thẳm khổng lồ chất chồng tuyệt vọng


loài chim lạc trụi cánh


trườn trên tro than bằng chiếc mỏ nát tươm


bàn chân khô máu vọng tìm niềm tin trên con đường chết


cơn ngủ loạn  điên trên chiếc gối tù đày


 


mùa khét


dòng đời ngún lên sợi khói nhục nhằn thoi thóp


con chữ chảy máu trên hành trình đen


mất & còn trong khoảnh khắc giẫm đạp


biến động & can qua


bóng núi lên cơn tai biến


sóng biển quặn đau hình hài


buổi chiều


nghe từng giọt máu rơi trong cổ họng


 


Nỗi buồn cứ  kéo dài ra



 


nỗi buồn cứ kéo dài ra như đường tàu thực dân xuyên qua một đất nước khổ đau rách nát từng cơn hen suyễn


nỗi buồn chồng chất máu


tràn ra mặt biển


biển thêm nhiều vết sẹo rưng máu


[lòng mẹ bao la]


lòng mẹ rách tươm trường hoàng


 


nỗi buồn cứ kéo dài ra khi cơn đau khóc cười hoà giải


nỗi buồn cứ kéo dài ra khi tiếng thở tự do tắt nghẹn bởi luồng gió độc [tài]


nỗi buồn cứ kéo dài ra khi nổi da gà nhớ tiếng chuông chùa vang lên ai oán


nỗi buồn cứ kéo dài ra khi rùng mình mơ thấy thánh giá dập  đầu trên núi


nỗi buồn cứ kéo dài ra khi cơn lũ quét ngang mùa đói cũ


nỗi buồn cứ kéo dài ra khi em bỏ nhà bán trôn nuôi miệng


nỗi buồn cứ kéo dài ra khi huyền thoại một loài dơi bay qua huyệt mộ


nỗi buồn cứ kéo dài ra khi viên phấn trắng ung thư thành tích


nỗi buồn cứ kéo dài ra


nỗi buồn cứ kéo dài ra nỗi buồn


 


 


 


 


Sự  tự do quẳng con chim tôi vào lửa 



 


sự tự do quẳng con chim tôi


vào lửa để mọc thêm nhiều lông


mới, ôi con chim của tôi, con


chim tự do, con chim tìm mồi


 


trên nhánh cành đổ nát của tháng


ngày mù tối không lối đi, con


chim của tôi hát bài ca vong


thân chới với trên vòm trời thẫm


 


xám không bình minh, con chim của


tôi đớp những dòng chữ trên văn


bia đình làng cũ nát  đếm từng


nét từng chữ từng dòng rà từng


 


chữ bị đục bị khoét bị lịch sử


gặm mòn, tái tạo [dỏm], con chim


bay đi, con chim bay về  đậu


trên cành tre khản giọng ca trù,


 


điệuhòđiệulýđiệuru, con


quyênconsáoconcuconnhồng


nói chuyện ruộng đồng, nói chuyện nương


rú, hỏi nhau cái chuyện tự do.


 


Ngày về



nhớ Bùi Giáng


 


... Và em khóc một chiều bên ni bên nớ, mộng xuân khai vụn vỡ cõi thiên bồng, nghe Thu Bồn Vu Gia Hàn giang gọi hồn Hoài Phố, tím bên trời giấc ngủ rêu phong, ngày ngun ngút chân chim hão lộng, dấu di thư hun hút phố trang đài, chân mày cong gót hài mỏng, run tiếng chim du động buổi hôn hoàng, ngày Hoà Vang Điện Bàn Đại Lộc đêm Duy Xuyên Tam Kỳ Tiên Phước Trà Mi, trăng búi tóc dạ lan mang mang hồn quốc gọi cầm tay trăng vỗ giấc điệp sương ngàn.


 


Anh khâu vá câu thơ triền đời tất bật chén hồ trường thao thiết bến vân mê, mắt em xanh thao thức mộng ngày về non nõn, rót câu Kiều nghiêng xuống giọt tài hoa. Và, em đàn nâng phím lệ, mắt chùng một đoá thiên thanh. Sao em không cười tươi hột lựu? Sao em không nhìn cái nhìn di cảo, nghe mùa tiên tri thấp thoáng tinh kỳ, ngắt nụm hoa mua tím rịm, cài thung cỏ úa trùng trùng mà tương tư mùa nắng cũ, điệu xuân buồn trắng hớ bên sông.


 


Em quay mặt Cửa Điền Khe Đô Ruộng Mặt, dấu nỗi buồn Bàu Quyền Bàu Máng Bàu Sen, anh chới với Gò Bàn Gò Cấm Gò Ngang, nghe mặn chát Đá Dăm Khe Cạn Cây Trai Khe Ráy... hái tương tư thơm phức lũng đồi xanh, ngắt hoa mua tím ngắt triền sương, bầy chim vịt kêu chiều trên mấy tao thương rôi rối hoàng hôn lấm cỏ.


 


Nhớ em buổi xuân thì ngực rằm mới nhú trăng non lồ lộ đoá trinh nguyên nguyệt bạch, mắt lá răm len lén bên rào thẹn thùa dấu mặt mà bây chừ em đã theo chim sáo sang sông cho bến cũ mỏi nhìn cái nhìn rát bỏng cho bờ lau lơ lơ láo láo tiu nghỉu giang đầu bơ phờ tóc trắng phơ phơ.


 


Anh về đứng chôn chân trời trồng dưới gốc đa làng ngơ ngẩn nhìn nỗi buồn ông táo rụng, sầu bình vôi lăn lóc thương dâu bể trầm luân thế thái nhân tình. Minh minh mang mang hẹn kiếp lai sinh em hỉ?


 


 


 


 


Lạc



 


ta đi dọc theo ngày mùa rám nắng


dưới chân núi mỏi


dòng sông ô nhiễm tự nguồn


sẽ dài mãi hành trình u ám


ta nghe tiếng thở  dài Cao Bá Quát


siết buốt giữa hai hàm răng


 


những cái bóng ám  ảnh giấc ngủ loài chim tự do


ta ngồi bẹp xuống giữa hoang hoải mầm ươn


lượm lặt vết mùa sám hối đang nứt ra từng hạt mù cay


ta nhai nạm cỏ đắng


thấy những trụ biểu ngả nghiêng từng con chữ rách nát


ta hỏi về đâu ngày xưa sau?


 


ta hỏi nỗi đau như  râu tóc móng tay móng chân mọc ra tua tủa từng ngày


những phiên toà cấu xé lương tâm


có tiếng chuông nào cảnh tỉnh giọt máu vàng?


những hài cốt không phiên dịch được tiếng hận cừu


sao loài người dùng ngôn ngữ khói nhang?


 


ta đi dọc theo đường gân xanh giấc mơ lầm lạc


vác mặt trời đi bán ve chai.


 


 


Ngày tận với em trong giấc tự do



 


anh bóc đôi cánh mềm


thiên đường rung lên tầng tầng ân ái


lộ ra những nụ  hôn tròn căng thơm phức


những giọt mồ hôi cám dỗ vào mùa tách vỏ


ngày tháng sóng sánh lớp da non nõn nà mềm mại


nụ hồng sơ khai mởn ngọt


chúm chím hồng hoang


 


ngày tận


ta yêu nhau bằng hơi thở  đầy


bằng siết tay rướn chân


bằng âm thanh tạo ra trong mùa thu hoạch


hãy cởi bỏ tất cả sắc màu giáo điều hợm hĩnh còn sót lại trên cơ thể


và dội yêu thương vào vết cắn


triệt xoá chán chường bằng đôi môi quét


ta lau căm thù bằng chiếc lưỡi trượt dài cơ thể


mặc tiếng gõ cửa phân bua của ngàn loài bão lạ


mặc trận cuồng phong dở trò trên mái nhà cô tịch


ta bảo toàn lực lượng tiếng rên


ta bảo toàn dòng ái tràn qua từng đôi môi co giật


 


ôi!


ngày tận


ta thắp ngọn nến hồng quẫy đạp


càn khôn


 


 


 


 


Trượt trên nỗi nhớ



 


Anh vừa bước ra ngoài cuộc thăng trầm khói sương huyền ảo của một chiêm bao tan chảy trên vết sẹo hình hài, ngày xa em buồn tênh mảnh vỡ, bàn tay lướt buồn trên sợi ưu tư ngày cũ, anh dan díu với niềm đau mọc cánh trong sự trống vắng tột cùng em, loài lan huệ trầm cảm hương chùng theo vết nhớ chim di. Trong giấc mơ về em, những khao khát vô bờ vô bến đang reo ca về những hoài âm tuyệt diệu, một nét môi hồng thăm thắm đương xuân, một đường cong tuyệt mỹ đến mê hồn, một ánh mắt ứa tình đang quấn chặt thăng hoa, anh nằm nghiêng nghe lá thở, nghe bình yên hát điệu slow, nghe nhựa xuân trẩy hội trên ngực non đăm đắm mộng xuân tình, anh nói tiếng yêu em bằng nụ hôn của trăng ngọc lan huyền nhiệm, bằng sợi vòng tay mê cảm chứa chan, bằng tất cả mùi hương không giới tuyến, anh tan vào em bỏng rát địa cầu. Và cũng chỉ là giấc mơ thôi... anh chợt tỉnh giữa bộn bề câu thơ gấp khúc nhàu nhĩ điệu vần thao thiết, đêm vo tròn tiếng thở loài dơi, anh vội xé tiếng đàn trên năm ngón tay buồn ủ mục, khói thuốc xanh hơn da người vòng vèo dự cảm, anh tự cắn môi mình tứa máu thi nhân và nghe nhịp tim thót lại trượt luân hồi trên nỗi nhớ về em...


 


Hà Nội, chiều 27/4/09


 


Chùm thơ  ngắn 45 bài



1.


 


anh phân biệt được tiếng của loài mưa và lũ gió


tiếng nấc mỗi khi em khóc


và đêm nay, anh nghe được âm thanh của những giọt nước hạnh phúc!


 


2.


 


tôi yêu sự lặng câm


vì nó cho tôi biết sự cô đơn


và những khuôn mặt thật


 


3.


 


căn phòng trọ đầy tiếng rên của đôi tình nhân


hạnh phúc


và khuyến cáo


 


4.


 


trang báo quá tải những tệ nạn xã hội


chất chồng theo năm tháng


đã dự báo sự tồn vong của dân tộc


 


5.


 


thành phố chen chúc những con hẻm


là lối thoát duy nhất của rác và những chú chó buổi sáng


con người đang hít thở


 


6.


 


em í a điệu luân vũ hở váy


đời í a câu hát quen lặp lại


ta í a hạt bụi trên tay


 


7.


 


xác chết một người đàn ông được bới lên năm 1980 thối vô cùng


cậu học trò tiểu học ngơ ngác


30 năm sau anh ta vẫn còn nghe mùi xác chết ấy


 


8.


 


chỉ trong đêm tối


mới thấy ánh mắt sáng ma quái của lũ mèo hoang


bóng tối nuôi dưỡng nó


 


9.


 


người phu oằn vai kéo xe vật liệu bằng tay và vai


ngôi nhà thêm cao


bóng người thấp xuống


 


10.


 


khi niềm tin đã mất


càng thủng, càng vá


càng vá, càng thủng


 


11.


 


tôi mở cửa chiếc tủ lạnh cũ


một con thằn lằn bị  chết kẹt từ lâu


chiếc tủ lạnh đã cám dỗ nó và cũng là lăng mộ chôn nó


 


12.


 


ngày xưa con người sợ  cọp dữ ăn thịt


ngày nay cọp là động vật quý hiếm


và con người hóa cọp


 


13.


 


chùm mây quằn quại  đưa tang bầu trời qua dòng sông khổ luỵ


nước mắt đóng băng trong vùng ánh sáng


những tiếng nấc gãy vụn theo tiếng chuông nhà thờ.


 


14.


 


móng vuốt tàn khốc của mặt trời thô bạo thiêu trụi niềm tin diệp lục


tán lá dần rũ  mục trong mùa đàn áp


tiếng rên của loài ve như vết máu trên bức tranh mùa hạ!


 


15.


 


ngọn lửa cọ mình trong than củi sắp biến thành tro


chúng huênh hoang mang linh hồn trốn mất


đống tro tàn tồn tại


 


16.


 


cái bóng nặng gấp mấy lần thân xác


khi nó bám theo tôi trong giấc ngủ


chiếc lá lìa cành vĩnh viễn không bay lên được


 


17.


 


em quét những câu thơ  rời rạc nỗi buồn


tôi nghe tim mình nhói đau


từng vết chổi cào máu


 


18.


 


khuya đè lên thân xác tôi một tảng băng lạnh khiếp


đột nhiên tôi hiểu rằng


máu tôi đang nhảy múa trong tháng ngày cuồng nộ


 


19.


 


giấc mơ hóa điên bay lên nóc nhà rách,


hoang phí trong cuộc  đời khét cháy


cái chết vực dậy bóng ma trong suy nghĩ loài người


 


20.


 


lạm dụng trò chơi ngôn ngữ


ngụy tạo danh vọng


là tự sát bằng tiếng nói đơn độc, lạc điệu


 


21.


 


thắp lên một nén nhang thơm


cái chết của mình


như nén nhang bén lửa tự thiêu


 


 


22.


 


những lẵng hoa rực rỡ tươi rói trong những thước phim tài liệu


bên cạnh những nụ  cười phụ mẫu


đã hóa thành rác sau buổi lễ hội


 


23.


 


tán lá khuất dưới tầng lá khác


ngọn cây không ngừng vươn lên


đang nuốt dần những tia nắng


 


24.


 


sẽ không bao giờ  thấy những giọt máu trong đêm tối mịt


chỉ nghe những âm thanh mang màu đỏ


trong tiếng rên lịm dần


 


25.


 


không một ánh đèn


vẫn nhìn thấy nhau mồn một


bởi là tình yêu


 


26.


 


mặt đất


kéo dài miếng ăn loài người


và là nơi chôn xác


 


27.


 


xem thư pháp có  người bảo:


- tấm bùa ém quỷ


có người thốt lên: - tuyệt đẹp!


 


28.


 


những mùa gặt đã qua xa lắc


những người bạn cũ  như rơm vùi dưới bùn


chờ một mùa gặt mới


 


 


29.


 


thời gian trong chảo dầu


chiếc bánh rất thơm ngọt


chiếc bánh cháy thành than


 


30.


 


sự cô đơn là  âm thanh rất xa


không nghe được


nhưng vẫn cố


 


31.


 


không ai thèm nghe lời yêu thương và thù hận


buổi chiều trước cổng bệnh viện vang lên tiếng còi xe cấp cứu


ai cũng rõ


 


32.


 


một lần tôi nói yêu em


sẽ lặp lại


khi mình tìm môi nhau


 


33.


 


những con kiến già  khụ


vẫn canh giữ nấm mồ


im lặng nghiêm trang


 


34.


 


những viên gạch


móc từ ngôi nhà  vừa đập xong


ngôi nhà mới dấu kín những viên gạch cũ bên trong


 


35.


 


cắt từng phần thể  xác


sắp đặt thành bố  cục mới


đã dấu bộ não


 


 


36.


 


anh đưa tay mò con ốc bươu trong hang


con rắn cắn nhầm


vì không biết anh


 


37.


 


mi thật giỏi nhện  ạ! khi bắt được ong to hơn mi


sự im lặng giả  vờ


thật khủng khiếp!


 


38.


 


con tôi khóc vì cái  đọt cây khế đã héo


tôi giải thích và  bắt con sâu đục thân


thằng bé vẫn dẫm chân khóc, hỏi: - vì sao?


 


39.


 


con chim sâu bé bỏng réo gọi bình minh


đã chết từ lâu trong họng súng của những thằng du côn chuyên vác súng chì


tôi đang nghe mồn một tiếng kêu của nó


 


40.


 


dòng sông đục ngầu


mùa hè không còn trong xanh trong dòng nước mát


những bến cũ bào mòn ký ức


 


41.


 


nỗi đau


đồng tiền còn sót lại trong túi


ta đã quên từ lâu


 


42.


 


xóa đi một tin nhắn và quên


xóa đi một cuộc chiến


thông điệp còn ở  lại đến ngàn sau


 


 


43.


 


bầu trời không đáy


cái bụng không đáy


nuốt cả


 


44.


 


sự cấm kỵ rốt cuộc sẽ làm người ta hay nhắc đến và nhớ


sự hiếu kỳ  sinh ra từ đó


sự thật sinh ra từ  đó


 


45.


 


sao tôi yêu loài người như thế?


sao tôi ghét loại người như thế?


sao tôi là con người như thế?


 


Nhớ  cái chết của thằng bạn  đào vàng năm cũ



1.


 


ngày ấy mùa xuân không còn xanh trên lá rừng


mi và năm anh em nữa  đã chết trong hầm


đêm ấy tau và N còn sống sót


đêm ấy hai đứa khóc


nước mắt và máu nhoà trên đôi tay kiệt sức


tau bới đào vô  vọng


không một nén nhang để gọi hồn mi dậy


tau biết mi còn quanh đây


mưa xối


gió làm rách tấm bạt che mấy đùm gạo hẩm


chưa bao giờ tau muốn  được chết như lúc ấy


đêm của rừng đen lắm


đen như cuộc đời vô hậu


tau thèm thuốc dã  man


tau muốn đốt mời mi một điếu


chắc dưới đó mi và  anh em lạnh lắm


tau quẩn trí


tau nghĩ lung tung


rồi tau nghĩ về  mẹ của mi


bà ta sẽ ngất xỉu khi tau đem xác mi về


nhưng càng tội nghiệp hơn là tau về tay không


mi vĩnh viễn ở  lại với núi rừng


cha mi trên bàn thờ  sẽ chết thêm một lần nữa


 


 


2.


 


ngày đi cải tạo về


cha mi chỉ còn một nắm xương vàng vọt rồi mấy tháng sau thổ huyết chết


ông ta không nói gì ngoài đôi mắt phình to tướng


mẹ mi khóc hết nước mắt


rồi từ dạo  ấy


mẹ mi biến thành người đàn bà vô hồn câm lặng dở sống dở chết


mi đi học thêm vài buổi nữa


rồi lớp vắng mi


rồi mi rủ tau cùng nghỉ học đi làm rẫy đốt than


tau đồng ý


vì có leo mấy lớp nữa cũng là con số không


tau với mi lý lịch như nhau


tau với mi có những suy nghĩ giống nhau lắm


sở thích cũng giống nhau


thích hát nhạc boléro thời chiến


ước mơ có cái cassette để nghe nhạc


lén lén chép trong sổ


lén lén hát cho nhau nghe


rồi canh chừng kẻo công an bắt lên lên xã xớt cỏ giữa nắng


hay bị nhốt ngoài nhà xí vân vân


rồi ước mơ  có được chiếc xe đạp


để chiều chiều đèo nhau xuống Hà Nha tán con gái ông Lụt


mà tiền đâu?


 


 


3.


 


cái kiếp nghèo đen như than


cái kiếp nghèo rách như  lá mục


tau với mi đành trốn nhà đi bới đào hy vọng


nửa tháng trời đói lạnh


được mấy ly vàng


mi đã vội bỏ ta đi


tau sẽ nói như  thế nào với mẹ mi đây?


rồi mẹ mi cũng lên núi nằm cạnh bên cha mi và cái mộ gió tau đắp cho mi


bỏ lại túp lều dột nát với cái tủ cũ có di ảnh hai cha con mi


rồi đêm nào tau cũng qua thắp nhang


có bữa tau uống rượu với mi say bí tỉ tau gục luôn trước bàn thờ  mi


tau thấy túp lều mỗi ngày thêm nát


tau thấy nó như  một nấm mộ lớn chôn chung cả gia đình mi và tau


rồi một ngày tau rời xa nấm mộ ấy


tau vào Sài Gòn tìm việc


tau biết mi trách tau nhiều


nhưng còn con đường nào nữa


cha mẹ tau cũng già  yếu rồi


cha tau là thương phế  binh miễn dịch 100% mi cũng biết rồi


 


4.


 


...


 


5.


 


mười mấy năm tau trở  lại


tau cũng chưa nghĩ  chuyện gia đình


túp lều của mi không còn nữa


chỉ còn cái nền nhà toàn cỏ dại


tau thắp mấy nén nhang trên nền cũ như nấm mộ sầu vô vọng


và tau gục xuống
 



Nguyễn Lãm Thắng


2010-04-10 01:48:37



Rating: 2.1/5 (36 votes cast)

[1]

  • Xin lưu ý: Là một diễn đàn tự do, quantho.net không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến đóng góp từ độc giả. Những ý kiến đóng góp có những lời lẽ không hay sẽ bị BBT xoákhoá IP vĩnh viễn. (khi bị khoá IP bạn sẽ không thể vô được quantho.net nữa.)



bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt

 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Thi Nhân Hành Khúc / Chúng Tôi Không Muốn Chết - tâm thanh
 Qua Cầu Đắng Cay - hàn thiên lương
 Sơn Tinh Thủy Tinh - Trần Hoan Trinh
 Tình khúc vần " Ông " - nguyên hà
 THẨM ĐỊNH KHÔ THI - tâm thanh
 Đánh Đai Lưng Gầy - Đỗ Anh Thơ
 TẦU NÔ MỘ KHÚC - tâm thanh
 Đà Thảo Khấu Diệt Độc Xà - tâm thanh





phụ trách quán thơ
Huệ Thu
saimonchunhan@gmail.com

Follow Us


 XỨ LẠNH TÌNH NỒNG - đỗ thị minh giang
 phong hoa tuyết nguyệt - chu vương miện
 thơ đoản cú - chu vương miện
 chỉ để nhắc em chơi - nguyễn đăng trình
 Lề Ðường - chu vương miện
 Hòn Đá Ba Sinh - sài môn lý thu, nguyễn thị ngọc dung, Nguyễn Thị Bạch Tâm, lạc thủy đỗ quý bái, Bùi Tiến, Tú Lắc, từ thanh hà, Vũ Gia Sắc, Đông Anh
 trái chiêm bao - nguyễn đăng trình
 bất ngờ phố núi - nguyễn đăng trình
 Chùm thơ Không đề - mỹ lê
 bên hiên trường cũ - nguyễn đăng trình


trang chính    100 tác phẩm mới 



Thực hiện:  
Bùi Ngọc Tô, Huệ Thu, Tuấn Nguyễn, Phương Nguyễn, Tú Phương, Tâm Thơ, Long Nguyễn, Đăng Lê, Trần Thanh, Ngô Nguyễn Trần
(Hoa Kỳ - Pháp - Đức - Áo - Úc - Hoà Lan - Việt nam)