Nam quan hành (1) (2) & (3) - Quốc Việt
 Cuộc Lữ Hành Trên Đất - Vũ Đức Tô Châu
 Cám ơn người (*) - Quốc Việt
 Mùa xuân qua đồng cỏ - Vũ Đức Tô Châu
 Nhớ Biên Giới Chiều Mưa - Quốc Việt
 Ca dao Ngụy văn Thà - Quốc Việt
 Bài Thơ Về Mẹ / Ngày Của Mẹ / Nhớ Mẹ Xiết Bao / Thức Giấc Nửa Khuya - Võ Đình Tiên
 Valentine day không có em - quang hy
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Hương Rơm - quang hy
 Hoàng Lan - quang hy
 Phố Cũ Trong Mưa - quang hy
 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Liều - quang hy
 Cali – Mưa Trên Ngày Tháng Cũ... - MH Hoài Linh Phương
 Tâm Khúc Tình Ta. - MH Hoài Linh Phương
 KHÔNG CÓ CŨNG KHÔNG KHÔNG - Viên Thức, huệ thu
 Chút hương hoa bên kia trời cũ. - MH Hoài Linh Phương
 Ở Một Nơi Không Có Mùa Xuân. - MH Hoài Linh Phương
 Lời Tình Ca Từ Nghìn Trùng Mang Mùa Thu Hội Ngộ - MH Hoài Linh Phương




quantho.net__________

Tác phẩm: 5634
Trang: 5818
Tác giả: 593


bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt


Xin giới thiệu đến bạn đọc
Giới thiệu nhạc phẩm MỘT LẦN LÀ TRĂM NĂM
Thể loại: thơ nhạc
Tác giả: nguyễn văn thơ, Tạ Nho

XIN LƯU Ý: TẤT CẢ NHỮNG FILE ÂM THANH, VIDEO .... XIN TRẢ CHI PHÍ 10 USD CHO MỖI FILE KHI ĐĂNG TRÊN WEB QUÁN THƠ. CHÂN THÀNH CẢM TẠ !

www.QuanTho.net


 

 

tiếng hát từ hố thẳm nhân gian

» Tác giả: nguyễn thiếu nhẫn
» Dịch giả:
» Thể lọai: tập thơ
» Số lần xem: 8142

1. tiếng hát từ hố thẳm nhân gian

thay lời tựa


 


khán tình ca


 


Sơn hữu tiên tắc hữu danh


Nhân lưu danh do kỳ sự


Thi trung lưu thủy vân hành


Hựu khúc hữu đa kỳ tứ ....


 


Sương mù che lấp non cao


Sâm lâm hoang dã khuất màu tùng xanh


Ghê gớm thay gươm thời gian


Vàng phai, đá nát duy lòng vẫn son


Ngày mai rạng rỡ dương hồng


Sương quang đầu núi, rừng quang cây rừng


Sườn non xanh kín thanh tùng


Non kia là núi, thanh tùng vẫn thanh


Tình ca này khúc tài danh!


 


nguyễn thu


lào kay 1987


 


 


 


 


 


 


buổi chiều xứ lạnh


 


 


Buổi chiều xứ lạnh. Ngồi độc ẩm


Ôi nhớ vô cùng. Nhớ hắt hiu


Kỷ niệm chập chùng từng dư ảnh


Làm vàng một cõi sống đìu hiu…


 


… Cứ ngỡ như là tiếng suối reo


Cỏ xanh trải lụa dưới chân đèo


Rừng chiều. Nắng tắt. Chim về tổ


Tiếng sáo vi vu thoảng gió chiều.


 


Cứ ngỡ như là tiếng mẹ ru


Những ngày hè cũ rất xa xưa


Những ngày non nước còn nguy biến


Còn những chàng trai đi giết thù…


 


Cứ ngỡ như là tiếng nước sông


Vỗ vào kè đá thẫm hoàng hôn


Thuyền ăm ắp cá đang vào bến


Đêm trăng hò hẹn rộn đường thôn.


 


Cứ ngỡ như là đang sống lại


Những ngày xưa cũ rất ngây thơ


 


Anh làm tráng sĩ, em công chúa


Ướt mưa còn lạnh đến bây giờ


 


Cứ ngỡ như những ngày mới lớn


Em hồng đôi má tuổi mười lăm


Anh lên mười tám si như bướm


Hái vội cành hoa, trao vội vàng.


 


Cứ ngỡ như là Xuân mới sang


Em thay màu áo mới vội vàng


Lòng gương, ý lược còn e ấp


Bên gốc mai vàng, xác pháo tan.


 


Cứ ngỡ như là đang trở lại


Khu vườn ngày cũ thuở yêu nhau


Vườn vui, trái đỏ chung tay hái


Đâu biết đang cầm trái khổ đau.


 


Cứ ngỡ như là đang có em


Thì thầm những tiếng rất thân quen


Một ngày chồng vợ chung chăn gối


Xa cách muôn trùng vẫn khó quên…


 


Mới đó mà đã là dĩ vãng


Bây giờ hai đứa hai phương trời


Buổi chiều xứ lạnh. Ngồi độc ẩm


Rượu làm sao đủ


Để quên đời?


 


Des Moines, 12-1987


 


 


 


 


 


ở Des Moines, Hoa Kỳ viết lục bát rời cho


Pulau Bidong, Malaysia


 


 


Bidong nặng nghĩa, nặng tình


Người đi ta nhớ mà mình quên ta


Bidong! Đừng trách! Vì ta


làm sao quên được âm ba sóng cồn.


*


Hai năm lòng đổi thay nhiều


Phải chăng đời đã đủ điều đắng cay?


Đêm bên ấy, ngày bên này


Mà sao ta vẫn thấy ngày như đêm.


*


Thuyền nhân trên sóng biển Đông


Những con muỗi mắc giữa dòng nghiên son


Thuyền nhân trên đảo Bidong


Những con muỗi mắc nghiên son, giữa dòng…


4-89


 


 


lục bát rời viết ở Bidong


 


Bước chầm chậm nhé, con trai


Mặt trời đang lặn, phương tây ửng hồng.


 


Mù khơi lớp lớp sóng cồn


Chợt nghe tiếng sóng trong lòng xôn xao.


Bước mau con nhé, bước mau


Cuộc đời dâu bể, biết đâu mà ngờ!


Bao giờ, biết đến bao giờ


Biển thôi chia cắt đôi bờ yêu thương?


*


Chiếc tàu sắt vẫn nằm trơ


Tám trăm thân xác bây giờ ở đâu?


Vì sao? Gió hú. Vì sao?


Vì sao bỏ nước. Xuống tàu ra đi?


*


Dừa Marăng, dừa Bến Tre


Terengganu nhớ mùa hè Vĩnh Long


Nhớ nhà ngói đỏ, tường hồng


Có em sõa tóc bên dòng Cổ Chiên


Nghe thoang thoảng mùi sầu riêng


Nhớ vô cùng nhớ Cổ Chiên, sông Tiền


Áo bà ba trắng dịu hiền


Sóng hôn chéo áo cho mình xa nhau.


 


 


 


khi nghe những giọng hát xưa


trên đảo Bidong, Malaysia


 


Chiều nay sương khói lên khơi


Thùy dương rũ bóng tơi bời lòng ta


Đường về cố lý mờ xa


Thuyền ra cửa biển: thuyền qua xứ người


Thiên thu giọng hát à ơi!


Nhịp cầu đời đã bước rồi, em ơi!


Mịt mùng sương khói lên khơi


Thùy dương mất bóng bên trời cố hương


Chiều nay trên bến muôn phương


Một người viễn xứ nhớ thương một người!


 


Elvis Phuơng


 


“Ngựa hoang… dẫm nát tơi bời…”


Chợt nghe tiếng hát bồi hồi con tim


Ngày xưa giờ biết đâu tìm


Bởi trời giông bão cánh chim lạc đàn


Chợt nghe tiếng hát ngỡ ngàng


Mười năm ai dạo phím đàn đau thương


Để giòng sông trắng mù sương


Cho thuyền xa bến, cho buồn lòng ai


Ngựa hoang giờ vẫn lạc bầy


Vết hằn thù cũ vẫn đầy trên lưng


Ngưa hoang đã mất thiên đuờng


Như ta đã mất quê hương từ rày.


 


 


nguyệt ánh


 


Cờ vàng phất phới tung bay


Lời em vang vọng tận ngoài biển Đông


Em - người ca sĩ có lòng


Với quê hương đã nghìn trùng cách xa


Lời em ca - tiếng quân ca


Hẹn về giải phóng quê nhà Việt Nam.


Em - ca sĩ của thuyền nhân


Em là tiếng nói lương tâm loài người.


 


lệ thu


 


Vàng thu lá úa lệ rơi


Xa nhau từ độ nửa đời thương đau


Tình cờ đất khách gặp nhau


Nghe em ca nhớ tình đầu dở dang.


 


thái thanh


 


Chợt nghe tiếng hát Thái Thanh


Ngày xưa Hoàng thị yêu anh học trò


Thôi yêu màu tím ngây thơ


Cho người say đắm ngẩn ngơ suốt đời


Yêu sao tiếng hát tuyệt vời


Cao như tiếng hạc lưng trời vút qua


Yêu sao tiếng hát kiêu sa


Dáng em đài các đi qua cuộc đời


Mười năm - mộng dữ tàn rồi


Hôm nay nghe lại những lời thương ca


 


Lòng ta chợt thấy xót xa


Gió mưa tàn bạo - cánh hoa úa tàn.


 


phương dung


 


Chợt nghe tiếng hát Phương Dung


Nỗi buồn gác trọ - nỗi lòng tha hương


 


Tiếng ngân hay tiếng quê hương


Mà nghe cao vút lưng chừng không trung?


Giọng ca sao quá não nùng


Cho sầu nhân thế đọng buồn trên mi


Ánh đèn hiu hắt mà chi


Cho người bỏ nước ra đi không về


Ái ân chưa dứt hương thề


Trọn đời thương nhớ não nề, người ơi!


 


khánh ly


 


Chợt nghe Ly hát Diễm xưa


Trên tầng tháp cổ cơn mưa vẫn còn


Từ Ly lìa bỏ Sàigòn


Tình xa, tình nhớ, tình buồn, tình đau


Ngày xưa sỏi đá có nhau


Nay đời biển động xanh xao cuộc tình!


 


nam lộc


 


Mười năm vĩnh biệt Sàigòn


Người ơi! Ta mất người trong cuộc đời


Biết tìm đâu một nụ cười


Biết tìm đâu giữa dòng đời ngược xuôi?


Một mình đi giữa cuộc đời


Trên môi gượng nở nụ cười héo hon


Mười năm vĩnh biệt Sàigòn


Những tình cảm đã héo mòn trong tim


Mười năm thành phố đổi tên


Biết bao cay đắng, đảo điên, khóc cười


 


Biết bao chua xót ngậm ngùi


Ta xin nhỏ lệ khóc người, người ơi!


 


Pulau bidong


6-1986


 


 


 


 


 


 


 


thơ viết khi rời Des Moines


 


Ta trời Trung Tây buồn mang mang


Bỗng nghe réo gọi lời Tây Nam


Về đây có nắng miền nhiệt đới


Về đây chim Việt đậu cành nam.


*


Về đây mài lại ngòi bút cùn


Dù đời đã lỡ - như non sông


Dù đời đã quá nhiều cay đắng


Về đây làm lại một lên đường.


*


Ôi bạn nhắc chi chuyện đau lòng


Biết làm sao được - hổ nhớ rừng


Lòng vẫn tràn đầy bầu nhiệt huyết


Tháng, năm gậm mãi mối căm hờn.


*


Tháng, năm như những giọt cường toan


Lòng vẫn ôm hoài một vết thương


Đất khách vẫn mơ về cố lý


Nhân ảnh chập chùng - như khói sương.


*


Vân hoành Tần lĩnh - câu thơ cổ


Từ độ xa quê vẫn nhớ hoài


Con chim trốn tuyết vì băng giá


Vẫn chờ nắng ấm - một ngày mai.


 


Des Moines 1990


 


 


thơ cổ đề tranh bốn mùa


trong phòng người vợ cô đơn


 


Mai:


 


Gió đông nói với mai vàng


Xuân này thiếp đã vắng chàng ba Xuân.


 


Lan:


 


Mùa Hè hoa lựu đỏ cành


Như lan vương giả - thiếp đành cô đơn.


 


 


 


Cúc:


 


Mây mùa Thu biếc tủi hờn


Cúc hiu quạnh nở trong vườn nhà ai.


 


Đông:


 


Mùa Đông xám vẫn còn đây


Ngựa qua rừng trúc lưu đày mù sương.


 


 


 


bài hành bốn mươi


 


Lỡ gánh đàn gươm tráng sĩ hề


Ngựa hồng mõi vó gối chồn tê


Trăm năm giấc mộng đời đã lỡ


Một đi - tráng sĩ sẽ quay về.


 


Tứ thập ngũ niên tựa bóng câu


Đất khách lạnh lùng - hề tiêu dao


Câu thơ buổi sáng ngùi thương cảm


Chén rượu chiều tà luống bể dâu.


 


Nhiệt huyết đã tàn theo năm tháng


Áo cơm tiền gạo - hề thân hèn


Ngọng nghịu nói vài câu nhớ nước


Giấc ngủ cô đơn thương vợ hiền.


 


 


Kinh Kha một thuở qua sông Dịch


Lạnh lùng lau lách vọng nghìn thu


Tiếng ếch Tế Xương vào tịch mịch


Thiên hạ còn ai để đợi chờ?


 


 


Mắt bạc phàm phu - nó xây nghiệp bá


Ta - người Câu Tiễn - hề nuôi quốc thù


Áo cừu xứ tuyết - thương Tô Vũ


Nhớ nắng phương Nam - giận rợ Hồ.


 


Mười năm, rồi sẽ mười năm nữa


Ta đã làm chi cuộc đời ta


Xứ Mỹ bỗng thương người Khổng Tử


Bốn mươi hai tuổi vẫn không nhà.


 


Des Moines 8-1987


 


khúc thương ca của một thời chia xa


 


Bể dâu xô đẩy cuộc đời


Chiến tranh chấm dứt - một thời đã qua


Quê hương rộ nở muôn hoa 


Thân tôi như hạt mưa sa ngoài đồng


Lỡ làng nước đục, bụi trong


Đục trong tôi lội ngược dòng thời gian


Cánh chim lìa tổ xa ngàn


Vườn vui đâu biết, cây lành đâu hay


Qua giông bão mõi đường bay


Cánh chim lầm lỡ lạc loài bơ vơ


Vương mang tội lỗi tình cờ


Tôi đi gột rửa vết nhơ một thời


Buổi tiễn đưa thật ngậm ngùi


Cầm tay khôn nói nên lời biệt ly


Đau lòng kẻ ở, người đi


Xưa nay xa cách mấy khi không buồn


 


Nhớ hôm đưa tiễn lên đường


Lệ đau thương xối xả tuôn trong hồn


Nửa năm hương lửa đang nồng


Tôi xa em bước lên đường chung thân


Một năm, hai năm, ba năm


Theo thời gian bạc dấu chàm ăn năn


Mong làm hạt gạo trắng ngần


Dẩu vo nước đục hay vần lửa rơm


Dù bao năm tháng cô đơn


Vợ tôi chung thủy một lòng đợi tôi


Thời gian chầm chậm trôi xuôi


Thư đi, tin lại một trời nhớ thương


Mưa đời mờ mịt sông Tương


Tình em như thể quê hương rộng dài


Kiếp lưu đày vẫn miệt mài


Dù bao gian khổ khôn lay tấc lòng


Vợ tôi trọn thủy, tròn chung


Dù bao năm tháng nghìn trùng cách xa


Như rừng đào đợi mùa hoa


Nàng an tâm đợi người xa trở về


Dù năm tháng có lê thê


Tình nàng như mảnh trăng thề ngày xưa


Nhớ thương biết mấy cho vừa


Trời sang thu, cúc đang mùa trổ hoa


Mùa thu này nữa là ba


Vợ tôi khép cửa phòng hoa đợi chờ


 


Khác người chinh phụ ngày xưa


Khóc than khi gặp gió mưa trong đời


Vợ tôi vẫn nở nụ cười


Niềm tin yêu vẫn chói ngời trong tim


Một mình nàng vẫn bước lên


Như là tôi vẫn ở bên cạnh nàng


Dù đông xám, dù thu vàng


Rừng thanh tùng vẫn tươi xanh bốn mùa


Dù cho ong ghẹo, bướm đùa


Hoa Hoàng hậu vẫn đợi chờ Quân vương


Tỉ như lòng lược, ý gương


Nàng chờ tôi bước trọn đường hóa thân


Dù cho núi cách, sông ngăn


Luôn luôn tôi vẫn có nàng ở bên


Tình nàng như nước sông Tiền


Đời tôi là một chiếc thuyền ra khơi


Qua cơn gió dập, sóng giồi


Thuyền về bến cũ - cuộc đời nở hoa


Nhớ em, anh viết tình ca


Tay ôm kỷ niệm - như là có em.


 


Sau lần vấp ngã đứng lên


Cảm ơn em vẫn đi bên cuộc đời


Môi buồn vẫn nở nụ cười


Mắt hoen ố lệ vẫn ngời tin yêu.


*


 


Càng xa càng nhớ thương nhiều


Nhớ thời áo đỏ, hài điều, khăn rây


Tim hòa nhịp, vai sánh vai


Như chim liền cánh, như cây liền cành


Cảm thông nhau kiếp phù sinh


Trăm năm hiu quạnh ấm tình phu thê


Tương lai dự tính mọi bề


Cất nhà xong rước em về sống chung


Bao điều dự tính chưa xong


Bỗng nhiên xa cách cho lòng quặn đau


Chắt chiu một chút tình sâu


Chút sương nắng đã nhạt màu son môi


Thương em đơn lẻ bên trời


Để sương đêm lạnh buốt đôi má đào


Nửa vầng trăng khuất ngàn sâu


Nửa vầng trăng lạnh soi cầu hóa thân


Ta đi trong nỗi gian truân


Em chờ đợi mõi dấu hằn thời gian


Nghìn trùng núi cách, sông ngăn


Nhớ thương mắt lệ võ vàng sầu đong


Thân ta chiếc bách giữa dòng


Sớm mong nắng ấm, chiều mong gió lành


Cao xanh ông hỡi sao đành


Bắt người gối mõi chạy quanh cuộc đời?


Phượng ơi! sao đỏ đầy trời


Mà tình ta vẫn nghẹn lời khổ đau


Hai năm chẳng thấy mặt nhau


Cành đào trôi ngược qua bao thác, ghềnh?


Cành đào trôi chỉ một mình


Trong giông bão vượt muôn nghìn khó khăn


 


Nội già tóc bạc khô cằn


Thương thân chim nhỏ cát lầm xa khơi


Mẹ già nước mắt chảy xuôi


Mẹ ơi! Con vẫn nhớ lời mẹ khuyên


Ba năm một dạ đinh ninh


Thân sâu hóa bướm bay lên trời hồng


Bước đi trong nắng thơm nồng


Nghe mình sống lại giữa lòng quê hương


Nụ tình đã nở hoa thương


Quê hương nắng mới ngập đường ta đi


Dù bao gian khổ nề chi


Khi lòng đã quyết sống vì quê hương


Yêu nhau, đừng khóc, em thương


Ngày kia, gương vỡ rồi gương lại lành


Cây khô rồi sẽ đâm cành


Hạt chia xa sẽ nẩy mầm yêu thương


Nâng cao ly rượu tương phùng


Tim ta hoà nhịp đập cùng núi sông


Nước trôi lại trở về non


Non xanh, nước biếc tình nồng như xưa


Thanh bình đời đẹp như thơ


Chuyện thần tiên cũ, bây giờ, là đây


Em ơi - đâu phải cơn say


Tóc em - đâu phải sợi mây cuối trời?!


Đã lành lặn vết thương đời


Vòng tay ôm cả đất trời yêu thương


Vườn vui, trái đỏ ngậm sương


Hãy thay xiêm áo thăm vườn, em ơi!


Sánh vai bước xuống vườn vui


Chia nhau trái đỏ ngọt bùi tương lai


 


Em ơi để có hôm nay


Đã qua đau khổ bao ngày, khi xưa


Thương em tháng đợi, năm chờ


Anh đi gột rửa vết nhơ một thời


Vườn vui trái đã chín rồi


Đưa tay hái lấy xin mời em yêu


Từ nay nắng sớm, mưa chiều


Bước đi mỗi bước ta đều có nhau


Cùng em đi lại từ đầu


Mối tình chung thủy dạt dào yêu thương


Đã xa rồi chuyện hoang đường


Em chờ ta bước trọn đường gian truân


Không còn sông núi cách ngăn


Nhớ thương mắt lệ võ vàng sầu đong


Không còn chín nhớ, mười mong


Mắt khô ngấn lệ đá ong mõi mòn


Cuộc tình ta lại vuông tròn


Vườn xưa hoa lại bay hương ân tình


Dìu nhau đi trong tình êm


Đường trăng xưa lại êm đềm như thơ


Vầng trăng mùa hạ năm xưa


Sáng vằng vặc sáng bây giờ sáng hơn


Vòng tay ôm trọn nhớ thương


Hồn anh say đắm giữa lòng đời em.


*


Khúc thương ca gửi chút tình


Cho em - riêng chỉ một mình em thôi


Hãy coi như nụ hoa đời


Cho em để nhớ một thời chia phôi


Cơn mộng dữ đã qua rồi


Còn cho nhau đó: một thời để yêu!


 


10-6-1978


 


 


 


 


 


 


 


mùa Xuân bắt đầu


 


Anh viết bài thơ khai bút


Ngay khi vó ngựa vào Xuân


Gửi em với lời cầu chúc


Đời ta bắt đầu mùa Xuân.


 


Mùa Xuân đã tới rồi em


Pháo giao thừa nổ rét đêm đông tàn


Một trời Xuân rộng thênh thang


Rộ khoe sắc thắm mai vàng, đào tươi


Đưa anh về với cuộc đời


Đưa em về với tình người yêu thương


Vườn nhà ta nở đoá hường


Em thay xiêm áo, lược gương rộn ràng


Xác pháo đỏ, cội mai vàng


Chén tương phùng rót vỡ tan tành sầu


Qua rồi năm tháng thương đau


Bụi trần gian rũ bên cầu gian truân


Còn đây chén rượu tương phùng


Thơm nồng hạnh phúc hãy dùng đi em


Ly tan chuyện cũ hãy quên


Ta dìu nhau bước đi trên cuộc đời


Mùa Xuân hoa nở đầy trời


Như hoa đời nở trong đời đôi ta


 


Mùa Đông buốt giá đã qua


Mùa Xuân nắng ấm mở ra bắt đầu.


 


khi chặt giang


 


Dừng chân tạm nghỉ phút giây


Đứng lên tay níu cành cây ngang trời


Một tay lau giọt mồ hôi


Một tay dao bén tà thời chặt giang


Vẳng xa đưa tiếng suối ngàn:


Hữu thân, hữu khổ phàn nàn cùng ai?


 


khi đốn gỗ


 


Chợt nghe dội mạnh tay dao


Mới hay gỗ cứng cũng đau tấc long


Chợi thương em sống lạnh lung


Bên trời đơn chiếc, cô phòng hắt hiu


Nắng chia đôi bãi cỏ chiều


Tiếng con chim khách chọt kêu bên đồi.


 


khi cắt tranh


 


Đưa tay cắt bó tranh xanh


Trên đồi đất đỏ yên lành cỏ hoa


Ngày mai chác sẽ không xa


Anh về dưng lại ngôi nhà tương lai


Lệ em giọt vắn, giọt dài


Tay anh nâng cả chuỗi ngày thương đau.


 


Nghĩa Lộ 1977


 


 


 


dấu chân trên sỏi


 


Bốn bên đồi núi mịt mùng


Vào Đông sương trắng phủ trùm rừng cây


Thương tù xuống suối sáng nay


Xúc từng ki cát chuyền tay cao dần


Thuốc lào đống lửa quay quần


Xin mời người bạn đồng hành một “bi” (*)


Đốm đây anh hãy hút đi


Trong cơn đói thuốc, thuốc gì chẳng say?


Khói mờ lên đôi mắt cay


Hai năm, lòng đã đổi thay rất nhiều


Một thân lầm lỡ trăm điều


Cầm bằng gió cuốn theo chiều lá bay.


 


Lào Kay 1977


 


 (*) một vê thuốc lào.


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


vẫn nghe nồng ấm tình người


 


(tặng bạn tù Nguyễn Đức Trạch tức nhà thơ Trạch Gầm)


 


Bạn tặng ta chiếc điếu


Giữa mùa Đông cuộc đời


Dù thuốc say còn thiếu


Vẫn nghe ấm tình người.


 


Bạn người đâu, ta đâu


Tình cờ mà quen biết


Tri âm chẳng bắc cầu


Cớ sao tình thắm thiết?!


 


 


Ta - nửa đời, nửa đoạn


Thương vợ trẻ cô đơn


Bạn - cùng trời lận đận


Nhớ song thân mỏi mòn.


 


Hôm nay đau ly tan


Ngày mai vui hội ngộ


Đừng buồn nhé, bạn thân


Hẹn ngày hoa đời nở.


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Hẹn gặp nhau Sàigòn


Rượu ba chung còn thiếu


Nhắc chuyện Hoàng Liên Sơn


Làm sao quên chiếc điếu?


 


Lào Kay 1977


 


bao giờ?


 


Chiều chết đuối trên đỉnh đồi sương xám


Giọt nắng tàn dãy dụa đỉnh sầu đông


Những bước chân lưu đày bước đi rất chậm


Trong hoang vu nghe chiều chết trong lòng.


 


Đêm biệt xứ chợt nghe lòng muốn khóc


Đóm thuốc tàn cho giá lạnh phủ vây


Tiếng gió hú – hình như trờ bão rớt


Đoá cúc rừng nào sẽ nở đêm nay?


 


Em trời Nam ưu sầu cùng lớp học


Anh phương này đau giấc ngủ lưu đày


Chim nhớ thương hoa, chim quên tiền kiếp


Anh nhớ thương em dõi bóng mây bay.


 


Giọt lệ úa dung nhan em vàng võ


Nụ cười buồn phai nhạt sắc hoa tươi


Tay yếu đuối ôm ngày xanh, đêm đỏ


Anh phương này từng giấc ngũ rã rời. 


Những hồi kẽng, những chấn song buồn bã


Những điếu thuốc lào, mỗi điếu mỗi say


Mùa Đông, mùa Thu, mùa Xuân, mùa Hạ


Biết bao giờ ta hết kiếp lưu đày!


 


Lào Kay 1978


 


 


ly hương


 


Hết lưu đày, lại ly hương


Thân sao lắm nỗi đoạn trường đắng cay?


Trần gian lần nữa đầu thai


Quê người sống nốt những ngày xa quê


Biển chia, núi cắt nẻo về


Lòng ta vẫn nặng lời thề nước non


Quê nhà rên siết cùm gông


Cường quyền, bạo lực phủ trùm nơi nơi


Cỏ cây, hoa lá ngậm ngùi


Tìm phương, tính kế xa rời quê hương


Ngại chi cướp biển điên cuồng


Sá gì sóng dữ đại dương thét gào


Ra đi nào sợ gian lao


Tử sinh chẳng quản, thương đau chẳng sờn


Đi đâu là vĩnh biệt luôn


Việt Nam đau khổ - quê hương đọa đày.


Ta xin hẹn một ngày mai


Sẽ về trong bóng cờ bay rợp trời.


 


 


mười năm


 


 


Mười năm xuôi ngược bên trời


Xót thân tơ liễu, xót đời bể dâu


Mười năm hoa lá ưu sầu


Vàng tan, ngọc nát nhìn nhau ngậm ngùi


Mười năm vật đổi, sao dời


Em sầu thiếu phụ ngậm ngùi lòng ta


Mười năm cánh vạc bay qua


Mười năm biết mấy xót xa đoạn trường


Mười năm lệ xối xả tuôn


Có bao thiếu phụ thành hòn vọng phu?


Mười năm một mảnh trăng lu


Trăng soi đâu tỏ nỗi sầu nhân gian


Mười năm mắt lệ ngỡ ngàng


Lòng đâu muốn khóc lệ tràn quanh mi


Mười năm ai hát biệt ly


Để cho núi cắt, biển chia lối về


Mười năm giữ vẹn tình quê


Suốt đời vẫn nhớ trăng thề ngày xưa.


 


Pulau Bidong, Malaysia 86


 


 


 


 


 


 


 


quê hương đã mất


 


Đâu còn bến cũ, cây đa


Quê hương từ đó đã xa mất rồi


Đâu còn bên lỡ, bên bồi


Tiếng sông Tương vọng mãi lời đau thương


Người đầu sông, kẻ cuối sông


Ngẫm câu thơ cổ đau lòng hôm nay


Đường xa mõi cánh chim bay


Tiếng con chim quốc lạc loài kêu sương


Năm canh máu chảy đoạn trường


Tấc lòng cố quốc tha hương ngậm ngùi


Quê hương đã mất thật rồi


Ta thân chiếc bách giữa trời mù sương.


 


 


sầu trên xứ người


 


Mười năm ngã ngựa bao cay đắng


Chua xót cuộc đời quá nhiểu nhương


Chén rượu tương phùng chưa uống cạn


Mưa bay một sớm lại lên đường.


Nửa đời, nửa đoạn - hai tay trắng


Vợ trẻ, con thơ - cách biệt rồi


Biển xanh, núi biếc - hờn cay đắng


Trăm hận, nghìn đau - uất nghẹn lời


Dỉ vãng vùi chôn nơi đất khách


Tương lai buộc chặt chốn quê người


Tổ quốc - cầm bằng như đã mất


Ta hồn Do Thái - hận nghìn đời


Bỏ nước ra đi thề trở lại


Chưa tròn ý nguyện chẳng về đâu


Viễn phương mang nặng hờn vong quốc


Nhớ quê ta đốt nén hương sầu.


 


Pulau Bidong 5- 1986


 


ở Bataan nhớ Việt Nam


 


Nghe tin bão rớt trên miền Bắc


Sao bỗng lòng ta chợt nhói đau?


Quê hương vạn dặm mờ xa khuất


Nghe ai nhắc đến cũng nao nao.


 


Cũng quán cà phê, cũng nhạc buồn


Khánh Ly hát nhạc Trịnh Công Sơn


Mà sao lòng vẫn còn nghe thiếu


Hình như là một chút Sàigòn!


 


Cũng có cô hàng cà phê xinh


Gái Phi mắt liếc cũng đa tình


Tiền trả, thôi đường ai nấy bước


Chẳng luyến lưu gì khi đứng lên.


 


Cũng có canh chua, có chả giò


Chủ Nhật cũng đi lễ nhà thờ


Cũng có áo dài và nón lá


Mà ta cứ ngỡ là đang mơ.


 


 


 


Cũng có vườn soài xanh rợp bóng


Vẫn nhớ khu vườn kỷ niệm xưa


Kỷ niệm của một thời đưa đón


Thuở đôi mình một áo che mưa.


 


Cũng nắng cùng mưa buồn thúi ruột


Tiếng ra “bà-lút”(*) quá bùi ngùi


Xui lòng viễn xứ sầu vong quốc


Rượu làm sao đủ để quên đời?


 


Cũng vẫn là mây trắng, trời xanh


Vẫn sông, vẫn nước - giống quê mình


Sao ta lòng bỗng chao ôi nhớ


Biết gửi cho ai một chút tình?


 


Khi xưa Từ Thức lạc Đào nguyên


Hẳn đã cùng ta chung nỗi niềm


Dẫu biết quê hương là địa ngục


Mà lòng ta vẫn chẳng sao quên.


 


Bataan, Philippines 1986


(*) Balut: hột vịt lộn.


 


 


 


 


 


 


 


 


 


bài trầm bình thanh


cho một cuộc tình


 


Rồi ngày nào tình thôi chia phôi


Em thôi đăm đăm nhìn phương trời


Anh thôi thương em sầu cô đơn


Em chờ anh về trong môi cười.


*


Rồi ngày nào tình thôi thương đau


Em thôi mong chờ nơi giang đầu


Anh thôi là mây trôi phương xa


Tình ta rồi vui như ban đầu.


*


Ngày nào tình vui như hoa đời


Tình anh tràn đầy em yêu ơi


Ta ôm nhau vòng tay yêu thương


Anh hôn vành môi thôi u hoài.


*


Rồi ngày nào tình như sông xưa


Giòng sông yêu thương tràn đôi bờ


Ta đi bên nhau, tay trong tay


Đường trăng xưa êm đềm như thơ.


*


Rồi ngày nào anh về bên em


Vườn xưa hoa bay hương êm đềm
Anh dìu em vào nơi khi xưa


Hồn trong hồn, tay trong tình êm.


*


 


Rồi ngày nào tình ta vuông tròn


Tình say nồng như đêm tân hôn


Bên tai anh lời em thì thầm:


Anh… anh ơi! Em mong sinh con.


*


Ngày nào trong căn nhà tương lai


Ta cho nhau tình yêu no đầy


Anh dìu em băng qua trùng dương


Cùng vui mừng nhìn con thơ ngây.


*


Rồi ngày nào đời vui vô cùng


Em và anh tranh nhau thương con


Như ngày nào ta vừa yêu nhau


Anh làm hòa và em thôi hờn.


 


Suối Máu 3-1977


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


tiếng hát từ hố thẳm nhân gian


 


Nhớ xưa ai viết khúc ca:


“Thân sao như gánh hàng hoa


Sớm qua chợ sớm, chiều qua chợ chiều!”


Nhớ xưa đọc truyện Thúy Kiều


Tiếng kêu đứt ruột mới nhiều đau thương


Đời ta cũng lắm đoạn trường


Nên thơ ta cũng đau thương dạn dày


Bao năm sống kiếp lưu đày


Thơ này ghi lại tháng ngày phiêu linh.


*


1.HỐC MÔN: NHÁT CUỐC BẮT ĐẦU


 


Khặc khừ máy nổ sáng đèn


Xe rời thành phố giữa đêm sương mù


Đèn đường soi mặt lờ mờ


Bấm nhau hỏi nhỏ: “bây giờ tới đâu?”


Hình như gà gáy hiệp đầu


Dựa thành xe, xốc, nghe đau vô cùng


Xuống đây đêm tối mịt mùng


Thiếp đi từng chập hãi hùng chiêm bao


Hốc Môn: nhát cuốc bắt đầu


Dội thành giếng cứng, nghe đau tay mềm


 


Lâu dần mọi việc rồi quen


Bí bầu chĩu trái, cải dền xanh tươi


Trong tim hy vọng chói ngời


Mơ ngày đoàn tụ hoa đời ngát hương.


 


2.LONG GIAO ĐẤT ĐỎ


 


Một lần nữa lại lên đường


Xe qua Thủ Đức nhớ thương Biên Hoà


Một năm xa cách quê nhà


Thương ông nội tuổi đã già ốm đau


Thương người vợ mới lấy nhau


Nửa năm chăn gối đã sầu chia phôi


 


Long Giao đất đỏ mù trời


Ngày như thiêu đốt, đêm thời lạnh căm


Bốn bên đồi núi bạt ngàn


Giếng sâu thăm thẳm thương thân cát lầm.


 


3.SUỐI MÁU GIAN TRUÂN


 


Thu sang rừng trút lá vàng


Biên Hòa bưởi chín, trái oằn ước mơ


Đồng Nai sông nước lửng lờ


Nhớ thương đã chín đỏ bờ yêu thương


Xuống đây đi tiếp cung đường


Lưu đày cứ tưởng như chừng chiêm bao


Xuân này ta lại gặp nhau


Vẫn em xinh đẹp thuở đầu yêu nhau


Nụ cười giọt lệ sầu đau


Nụ hôn tha thiết dạt dào yêu thương


Rau bạc hà ngát mùi hương


Luống từng luống thẳng xanh rờn nắng mai


 


Quê nhà tạm biệt từ đây


Đừng buồn em nhé, đợi ngày nắng lên.


 


3. ĐƯỜNG RA NGHĨA LỘ


 


Khặc khừ máy nổ sáng đèn


Xe vào Tân cảng giữa đêm sương mù


Đèn đường soi mặt lờ mờ


Cột thuyền buồm sáng vật vờ ánh trăng


Vẫy tay tạm biệt miền Nam


Con tàu rẽ sóng xé tan sương mù


Thuyền ra cửa biển xa mờ


Những thành phố cũ bến bờ thân quen


Lênh đênh suốt mấy ngày liền


Nghe thèm gặp đất như thèm gặp em


Trong đêm biển lặng sóng yên


Em yêu bước đến hồn nhiên nói cười


Ôm em chưa nói nên lời


Chợt em biến mất giữa trời hư vô


Thuyền trôi sóng vỗ vật vờ


Biết đâu bến đỗ đợi chờ tương lai


Ngồi buồn đếm sợi chỉ tay


Xa em chốc đã tròn hai năm rồi.


Vào bờ tàu rúc ba hồi


Lên boong ánh điện sáng ngời mặt sông


Xin chào phố cảng Hải Phòng


Hẹn ngày đi hết con đường gian truân


 


Xin chào Hà Nội màu xanh


Ba mươi sáu phố sẽ thăm một ngày.


Ra ga tàu rúc còi dài


Trong đêm mà cứ ngỡ ngày đang lên


Tàu qua rừng trời tối đen


Thuốc lào ta hút cho quên nỗi sầu


Còn bao ga nữa, hỡi tàu?


Mệt vô cùng ngủ lúc nào không hay


Ngồi lên dụi mắt còn cay


Xuống đây đi tiếp chuỗi ngày gian truân


Bến Âu Lâu đợi phà sang


Núi xanh tiếp núi chắn ngang lưng trời


Nắng hè đốt cháy núi đồi


Đá khô giọt lệ khóc người cuối sông


Xa bay một ngọn cờ hồng


Nhẹ nhàng chiếc lá không trung đưa vèo


Xa qua mấy dốc, mấy đèo


Thương con đường núi bóng chiều hắt hiu


Cuối ngày giọt nắng đổ xiêu


Thương người áo trắng lưng đèo bước nhanh


Chuối rừng hoa đỏ, lá xanh


Thương con đường núi chạy quanh sườn đồi


Núi rừng ghi dấu một thời


Lệ người nhi nữ khóc người hùng anh


Hôm nay nương đã lên xanh


Trà xanh mọc kín chung quanh sườn đồi


Hoàng Liên Sơn ngọn đỉnh trời


Núi đồi ghi dấu một thời ta đi


Dù bao gian khổ nề chi


Khi lòng đã quyết sống vì yêu thương.


 


5.SƯƠNG TRẮNG LÀO CAI


 


Lại đi tiếp một cung đường


Hành trang nặng chĩu tình thương gia đình


Thương em vò võ một mình


Bên trời đơn chiếc xót tình chia xa


Nửa đêm sáng ngọn đèn pha


Xe leo lên dốc vượt qua suối, đèo.


Sương đêm vây kín bản Mèo


Cây khô dựng đứng cheo leo sườn đồi


Co chân sửa lại chỗ ngồi


Chân trời xa tít mặt trời đang lên


Ai vừa thổi tắt ngọn đèn


Châm thêm điếu thuốc cho quên thuốc lào


Hình như ta lại say sao?


Gió ban mai thổi lào xào ngọn tre


Bến Âu Lâu bước xuống xe


Giã từ Yên Báy xuôi về Lào Cai.


Xin chào rừng, núi, trời, mây


Cung đường tiếp nối chuỗi ngày chung thân


Biết rằng đường lắm gian truân


Cớ sao mỗi bước băn khoăn ngại ngần


Đứng lên gạt hết phân vân


Một lòng đã quyết khó khăn ngại gì


Hôm qua đã nói biệt ly


Thì ngày mai sẽ là khi tương phùng


Bước đi sạm nắng phong sương


Bước về chan chứa yêu thương đơi chờ


Mây xa che khuất non mờ


Một lòng chung thủy vẫn chờ đợi nhau


 


Hãy nhanh chân bước thật mau


Cho gần thêm lại hai đầu quê hương


Cho em thắm lại má hường


Cho anh lành lặn vết thương một thời.


 


6. ĐƯỜNG VỀ VĨNH PHÚ


 


Vác hành trang trở về xuôi


Xin chào giã biệt núi đồi Lào Cai


Lại đi tiếp nối chuỗi ngày


Lưu đày, gian khổ, đắng cay chẳng sờn


Ba năm tính đã vuông tròn


Thương em chờ đợi mỏi mòn tháng, năm


Gió sa vực mắt còn thâm


Chợt thương giọt lệ âm thầm chảy xuôi


Nội già tóc bạc, da mồi


Hắt hiu bóng xế bên trời hy sinh


Nhớ thương, thôi hãy lắng im


Cho ta nhẹ bước qua miền trung du


Xe đi cát bụi bay mù


Xin chào giã biệt Phố Lu, Bảo Hà


Đoạn đường ta đã kinh qua


Mùa Đông buốt giá thịt da ngỡ ngàng


Kiếp lưu đày lắm gian nan


Bào thai mơ ước vẫn mang trong lòng


Xin chào Vĩnh Phú tươi hồng


Dám xin tha lỗi chiếc còng trên tay


Bởi xưa lỡ một, lầm hai


Nên nay phải chịu một tay bị còng


Xin chào một nhánh sông Hồng


Đò xuôi Bến Ngọc bềnh bồng tóc bay


Trại Cây Dừa bước xuống đây


Bước đi tiếp nối chuỗi ngày gian truân


Xin chào củi lửa, tro than


Chào cơm mì hạt màu vàng, màu nâu


 


Xin chào cơm bắp, bánh bao


Chào canh rau muống, cải xào, bí ngô


Xin chào vòi nước trong hồ


Chào hàng cây mỡ bơ vơ giữa trời


Xin chào đôi mắt sáng ngời


Khi nghe hy vọng cất lời trong tim


Xin chào tiếng ếch đêm đêm


Chào chăn, chào chiếu, mùng mền chào luôn


Xin chào giọng khướu mỏi mòn:


“Anh ơi! Tôi biết anh còn tù lâu!”


Xin chào tất cả, xin chào


Xin chào những giấc chiêm bao rã rời.


 


ĐOẠN KẾT


 


Hành trang trở lại với đời


Ra ga tàu hỏa hú còi vui tai


Xin chào những hạt mưa bay


Đưa ta về với ngày mai tương phùng


Xin chào quán cốc bên đường


Thấy vò rượu đế nghe chừng đã say


Xin chào tà áo tung bay


Áo ai trắng quá nhớ hoài không ra


Xin chào người bạn đường xa


Giờ này chắc hẳn nhớ nhà, phải không?


 


Xin chào gác thánh, lầu chuông


Những hồi chuông đổ nghe buồn quá đi


Xin chào tượng Phật từ bi


Xin chào một gã hippy lạc loài


Xin chào sông nước Đồng Nai


Nhà ai vườn bưởi chín cây sai oằn


Xin chào sóng Cửu Long giang


Tóc người thương


chảy


ngỡ ngàng


phân vân.


Bước từng bước nhỏ


ngại ngần


Đừng kinh ngạc nhé!


Không lầm đâu em.


Cười lên


Và chạy nhanh thêm


Vòng tay thương nhớ siết trên bụi đường


Xin chào em rất yêu thương


Xin chào mảnh đất quê hương mặn nồng


 


Biên Hoà, Vĩnh Long - Việt Nam


(1975-1980)


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


tình ca mùa xuân


 


 


 


T. ơi! Này lược, này trâm


Cho em yêu dấu trăm năm tình nồng


Chắt chiu nghĩa vợ, tình chồng


Trăm cài mái tóc bềnh bồng ngày xưa


Lược tình chải mái tóc thưa


Theo em từng bước sớm trưa độc hành


Như là đang vẫn có anh


Tay lùa mái tóc trăm năm tình nồng


Gương xưa soi bóng cô phòng


Bây giờ anh lại thương hơn bao giờ


Khi xưa ai biết mà ngờ


Yêu em đâu biết bây giờ cách xa


Chăn đơn, gối chiếc, phòng hoa


Màu son môi thắm phôi pha tháng ngày


 


Thương em đôi mắt u hoài


Dõi trông tin nhạn - bóng mây cuối trời


Tình đau khôn nói nên lời


Năm năm giấc ngủ qua rồi em ơi


Tình yêu sẽ hé môi cười


Cùng em lên ngựa qua đồi yêu thương


 


Thảm vàng dẫn tới cung son


Hôm nay đã hé một phương trời hồng


Cùng nhau đốt lại hương nồng


Cõi trời mơ ước thỏa lòng ước mơ.


*


Cùng nhau nhắc chuyện ngày xưa


Giữa Sàigòn bỗng tình cờ gặp em


Lầu cao mỉm nụ cười duyên


Nhìn lên anh bỗng nghe thèm yêu đương


Anh - đời dạn gió phong sương


Em - hoa khuê các dậy hương xuân thì


“Người đâu gặp gỡ làm chi?”


Câu thơ ngày cũ bỗng nghe bồi hồi


Tình còn ngại thốt nên lời


Đã nghe tràn ngập một trời yêu đương


Mời em vào quán bên đường


Ly trà sửa ngọt yêu thương tràn đầy


Nhìn sâu đôi hạt mắt nai


Anh nghe rung động ngất ngây tâm hồn


Em nghiêng đôi má ửng hồng


Anh nghe cuống quít tấm lòng bình yên


Phố khuya đường vắng im lìm


Gió thu cuốn lá thu tìm rừng thu


 


Trời cao treo mảnh trăng lu


Tình em song sắt ngục tù đời anh


Bước đi sao bỗng quá nhanh


Đường về sao bỗng quá gần, hỡi em?


Chúc em giấc ngủ bình yên


Anh ngồi đốt thuốc giữa thềm sương khuya


Ngổn ngang nỗi nọ, đường kia


Chao ôi! Ta đã tình si mất rồi!


*


Tháng ngày thắm thoát đưa thoi


Tháng mười theo bạn ghé chơi nhà nàng


Bắc Mỹ Thuận - Cửu Long giang


Sóng Tiền Giang ngập nắng vàng xôn xao


Chuyến phà thuận gió trôi mau


Lên xe lôi bỗng nôn nao trong lòng


Xe qua phố chợ đường vòng


Ngôi nhà ngói đỏ tường hồng hiện ra


Trước sân rộ nở trăm hoa


Dáng em đài các kiêu sa vô cùng


Anh nghe rung động đáy lòng


Tay thừa thải đốt thuốc run tắt hoài


Chớp nhanh đôi hạt mắt nai


Nàng hồn nhiên nắm lấy tay anh nàng


Phút giây như bỗng ngỡ ngàng


Buông tay, nàng vội quay sang mỉm cười:


“Hôm nay, anh ghé nhà chơi…”


Lời chào anh ngỡ như lời thiết tha


Ngỡ như sông nước giao hòa


Ngỡ như bướm trắng vờn hoa vườn hồng


Ngỡ như lòng đã ngỏ lòng


Bước chân đi bỗng ngập ngừng ước mơ


Phải chăng bến đã gặp đò


Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau?


Khác lần gặp gỡ buổi đầu


Lần này nàng mặc áo màu khói sương


Nụ cười nàng thắm tươi hơn


Bớt phần bỡ ngỡ ngượng ngùng đầu tiên


Anh tay nối thuốc liên miên


Khói bay cao những lụy phiền cô đơn


Nửa đời một kiếp phong sương


Đã nghe nồng ấm tình thương gia đình


Mẹ nàng phúc hậu dịu hiền


Em nàng vui vẻ hồn nhiên vô cùng


Người anh họ hát nhạc buồn


Cho đêm mộng mị vuông tròn ước mơ.


Sáng hôm sau đáp chuyến đò


Sang chơi vườn Ngọc bên bờ Cổ Chiên


Cuối mùa đã hết sầu riêng


Vườn xanh, trái đỏ, tiếng chim hẹn hò


Nắm tay nhau bước xuống đò


Trái dâu vàng ửng ước mơ đầu đời


Lao xao lá gió gọi mời


Lời chào anh ngỡ như lời thiết tha


Trái chôm chôm đỏ mặn mà


Thương sao chiếc áo bà ba trắng ngần


Mùi khế ủng tỏa xung quanh


Tiếng con sóng vỗ như gần như xa


Dạt dào sóng nước đời ta


Vườn hoa đời đã nở hoa đầu mùa


Miếng xoài xanh đến là chua


Chấm thêm chút muối cho vừa nhớ thương


 


Buổi trưa giấc ngủ ở vườn


Nắng trên cao chiếu qua vòm lá xanh


Em không ngủ được - như anh


Đứng bên lạch nước vin cành mận cao


Thương sao trái mận hồng đào


Tự tay em hái như trao tình nồng


Nghe chăng em tiếng sóng lòng


Đang xôn xao đập dập dồn tim anh?


 


Trên đầu lơ lửng mây xanh


Dưới chân dòng nước trong lành trôi xuôi


Hình như chim đã có đôi


Hình như hạnh phúc cất lời ru êm


Nghìn năm sau dễ ai quên


Phút giây rung động đầu tiên trong đời.


*


Tháng ngày thắm thoát đưa thoi


Thư đi, tin lại một trời nhớ thương


Thoắt đà đến dịp bãi trường


Cùng nhau gặp lại vui mừng xiết bao


Đêm đêm trăng sáng lầu cao


Một hành lang vắng, đôi đầu trăng soi


Cho nhau một chút cuộc đời


Ta nghe như cả đất trời của riêng


Hương tình ngào ngạt triền miên


Đưa nhau khỏi chốn lụy phiền trần ai


Từ em sõa tóc quên cài


Cuộc đời bỗng đẹp như bài ca dao


Đưa cao tay vẫy, tay chào


Anh trang trọng đón em vào đời anh


*


Hoa vàng chen lẫn lá xanh


Cúc, nơi lầu vắng, mấy lần trổ hoa


Từ em biền biệt phương xa


Giữa đời ta bỗng như là mất nhau


Cổ Chiên sông nước chảy mau


Trời mây giáp biển một màu xanh xanh


Áo bà ba trắng tinh anh


Sóng hôn chéo áo cho mình xa nhau.


 


Vết thương ngày cũ lại đau


Từ em khuất chốn giang đầu xa khơi


Vườn xưa hoa sứ lại rơi


Từ xa em bỗng thương trời đang mưa


Tháng này, năm ngoái, trời mưa


Uống chung giọt nước chưa vừa khát khao


Bây giờ trời lại mưa mau


Phố khuya, quán cũ nhạc lao đao buồn


Mùa Hè xưa đã mù sương


Mùa Xuân này lại quay lưng cúi đầu


Quán xưa ai trỗi nhạc sầu


Phố khuya nghe bỗng nhuốm màu tang thương


Giọng ca xưa bỗng rất buồn


Trong đêm rét mướt hơi rung nghèo nàn


Quán khuya lệch ngọn đèn vàng


Giọng ca ngày trước, ngỡ ngàng tình sau


Hoa Sơn, tùng vẫn bạc đầu


Lệnh Hồ vẫn đọc kinh cầu ngày xưa


Nhạc Linh san vẫn thờ ơ


Khúc ca Phú Kiến ngây thơ giết người


Lệnh Hồ hỡi! Lệnh Hồ ơi!


Kinh cầu đọc mãi bao giờ mới thôi


Én xưa đã lạc bên trời


Một người cúi mặt đọc lời cầu kinh


Nhánh sầu đâm chết bông huỳnh


Con sông tàn bạo vô tình vẫn trôi


Biển xa tận cuối chân trời


Ôm choàng thương nhớ tơi bời lòng đau


Người đi khuất bóng giang đầu


Cuối sông còn lạnh hồn đau một người


 


Ôm cô đơn bước xuống đời


Rượu, sao giết được tình người cuối sông?


Em đi trong cõi bụi hồng


Bước kiêu sa giẫm nát lòng quạnh hiu


Bến xưa giờ đổ mưa chiều


Mưa bao nhiêu giọt bấy nhiêu là buồn


Cho nhau một cuộc tình buồn


Cầm bằng đổ vỡ thiên dường từ đây


Rượu, ba cốc, uống chưa say


Trông màu khói thuốc nghe cay mắt mờ


Gót sen sẻ động giấc hờ


Tình xưa giờ xót xa vừa đó em.


*


Vẫn như xưa, thật sao em


Đêm nay lại nhớ mưa đêm thuở nào


Vẫn chung một áo che đầu


Gót giày gỏ nhịp qua cầu gió bay


T. ơi! Anh tỉnh hay say


Khi nghe em lại ca bài ca xưa


T. ơi! Anh tỉnh hay chưa


Khi em nhắc lại thuở vừa quen nhau?


Cuộc tình trước vẫn như sau


T. ơi! Anh uống rượu bao nhiêu bầu?


Vẫn còn hong tóc bên lầu


Để anh làm tiếp thơ sầu ngày xưa


T. ơi! Anh cạn ly chưa


Rượu, bao nhiêu đó, có vừa đủ không?


Hình như mưa tạt ngoài song


T. ơi! Em đã hài lòng chưa T.?


Sông xưa vẫn nhớ nẻo về


Tình hôm nay vẹn câu thề năm xưa


Thực mà đâu phải là mơ


Cầm tay em vẫn còn ngờ chiêm bao


Vẫn như xưa, thuở ban đầu


Em ngồi hong tóc bên lầu chờ anh


Rồi tình yêu khỏa yên lành


Đôi tim quấn quít xây thành phố riêng


Ba sinh nặng một lời nguyền


Hương nồng đốt lại trời đên, đất cuồng


Rồi ta hạnh phúc vuông tròn


Chỗ khi xưa, vẫn tình nồng hôm nay


Yêu vô cùng những vườn cây


Trái chôm chôm đỏ oằn sai ngọt ngào


Hoa Công chúa vẫn đậm màu


Hương tình yêu tỏa ngạt ngào quanh ta


Áo hồng, ơn mẹ ơn cha


Ngón tay đeo nhẫn, ta mà ơn nhau


Khăn rây, ơn mộng ban đầu


Tim hồng, ý biếc ơn nhau nồng nàn


Đêm thâu, ơn ngọn đèn vàng


Anh đưa em bước lên thang cuộc đời


Biển hôn bãi cát bời bời


Đêm đem đã nở nụ cười hân hoan


Biển xanh. Cát trắng. Nắng vàng


Sóng reo. Hạnh phúc miên man tuyệt vời.


*


Em yêu! Đây nụ hoa đời


Cho em để nhớ một thời chia xa.


 


Vĩnh Long-Sàigòn- Biên Hòa


1969-


 


 


khi thế kỷ 20


rơi những tờ lịch cuối


 


Con yêu dấu,


Khi thế kỷ 20 rơi những tờ lịch cuối


Con đã là một học sinh trung học


Rồi con sẽ vào đại học


Cũng như mọi người ở Xứ Cơ Hội này con cũng cần phải có cấp bằng


Ba không mong con nổi tiếng thần đồng


Ba chỉ mong con học được những điều nghĩa nhân, liêm sĩ


Và hãy sống một cuộc đời đáng sống


Cứ hội nhập nhưng đừng quên dòng giống


Như người Hòa Lan hàng trăm năm ở Pella (1)


Cứ mỗi năm làm lễ rước Nữ Hoàng khi tulip rộ mùa hoa.


“Ôi tội nghiệp Silicy! Chưa bao giờ có Tự Do, người dân khốn khổ.


Công lao động quá rẽ. Và máu rơi quá dễ…”


Nếu là nhà văn con hãy bắt chước nhà văn Mario Puzio viết những dòng như thế


Khi nói về quê hương yêu dấu Việt Nam.


Nếu vì tranh đấu cho Tự Do, Công Bằng, Nhân Ái mà phải bị tù đày


Con hãy sống như Doãn Quốc Sĩ, Phan Nhật Nam,


những nhà văn của Liêm Sỉ.


Hãy nói những tiếng nói bất khuất


của Trần Dần chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ


của Phùng Quán dùng dao khắc thơ trên đá;


của Vũ Hoàng Chương than vãn cỏ bờ Anh Vũ chẳng ai chơi;


của Nguyễn Chí Thiện thét lên từ đáy vực:


“Nếu nhân loại mọi người đều biết


Cộng sản là gì tự nó sẽ tan đi.”;


Như Nguyễn Mậu Lâm với lời kêu gọi thức tỉnh lương tri:


“Mọi giấc mơ hoa đều có tội!”;


Như lời tuyên bố sắc như dao của Từ và Nhã: (2)


“Sẽ viết, nhưng không phải ở đây!”


Và biết bao nhà văn, nhà thơ anh dũng mà ba không được biết…


Đừng bắt chước những thằng nịnh bợ, “ăng-ten” ở trại tập trung


Qua xứ tự do vỗ ngực xưng danh là kẻ anh hùng.


Đừng, con hãy đừng làm phường đốn mạt


Con có thể nói dối mọi người nhưng con làm sao dối lương tâm con được.


Nếu là chiến sĩ con hãy noi gương Lê Quốc Quân, Trần Văn Bá


- những Kinh Kha thời đại, hiên ngang đi vào đất Tần bất trắc.


Con yêu dấu,


Khi thế kỷ 20 rơi những tờ lịch cuối


Có thể con không nhớ hết, không làm được những điều ba nói hôm nay


Mà có cần gì. Con cứ sống thẳng ngay.


Con cứ sống, cứ làm những điều mà con cho là đúng.


Ba già rồi. Ba đã lỗi thời rồi!


Ở đâu. Thời nào chả vậy.


Người ta sống với Yêu Thương và Lẽ Phải.


 


 Des Moines 6-1989


 


       (1) Một thành phố cư dân đa số là người Hòa Lan ở tiểu bang Iowa.


 


(2) Nhà thơ Trần Dạ Từ và nữ sĩ Trần Thị Nhã Ca.


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


vài bài thơ cổ tích


 


thuở yêu em rồi làm thơ


 


Thuở yêu em rồi làm thơ


Mây giăng lũng thấp, sương mờ truông sâu


Nắng hồng cho tạnh mưa ngâu


Mang mang thiên cổ thôi sầu nhân gian


Nắng vàng rực rỡ áo vàng


Cho em thôi hết ngỡ ngàng bên sông


Nắng đầu đời rọi cánh hồng


Mộng dài theo sóng tóc bồng bềnh trôi


Cho nhau mắt sáng, môi cười


Trong mưa một áo, trong đời có nhau


Thẹn thùng làm ửng má đào


Em nghiêng vành nón, anh chao tay mời


Cho nhau một chút cuộc đời


Anh làm thơ để nhớ thời yêu em


Mây nằm trên tóc ngủ quên


Anh làm thơ để yêu em suốt đời!


 


 


con đường bị thương


 


Chia xa gạch ngói cổng trường


Hỏi hoa công chúa có buồn hay chưa?


Gặp nhau trong nỗi tình cờ


Xa nhau đời bỗng rất bơ vơ buồn


Từ sông bỏ biển về nguồn      


Hai bờ lau lách bỗng buồn lao đao


Bây giờ đã quá mùa đau


Đã phai tiếng khóc ban đầu nắng  thu


Áo xưa trắng nẻo xa mờ


Dáng xưa giờ đã mịt mù xa xăm


Cô đơn đếm bước âm thầm


Trong hơi giá buốt nghe căm hồn sầu


Mưa mau từng giọt mưa mau


Vết thương ngày cũ lại đau bây giờ


Lau gương xưa, vỡ bóng mờ


Con đường năm ngoái - bây giờ bị thương.


 


 


 


hương tóc còn bay


 


Khi em trở lại vườn xưa


Trái sầu đau ấy cũng vừa rụng rơi


Khổ đau giờ đã câm lời


Dù hương tóc cũ bên trời còn bay.


 


Từ em chao nhẹ bàn tay


Anh ôm sợi gió nhớ hoài cơn mưa


Yêu em đời mỏi tay chờ


Rồi em đi mất tình ngơ ngác sầu


Vườn xưa lá đã thay màu


Nước giòng sông cũ bên cầu vẫn trôi.


 


(Trích trong NGUYỄN THIẾU NHẪN TUYỂN TẬP, TẬP I, dày trên 600 trang  đã phát hành vào tháng 1 năm 2010. Muốn mua sách xin gửi chi phiếu 30 Mỹ kim đề trả TIẾNG DÂN gửi về P.O.Box 2123 – SANTA CLARA, CA 95055-2123)


2010-02-19 16:33:05



Rating: 2.0/5 (28 votes cast)

[1]

  • Xin lưu ý: Là một diễn đàn tự do, quantho.net không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến đóng góp từ độc giả. Những ý kiến đóng góp có những lời lẽ không hay sẽ bị BBT xoákhoá IP vĩnh viễn. (khi bị khoá IP bạn sẽ không thể vô được quantho.net nữa.)



bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt

 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Qua Cầu Đắng Cay - hàn thiên lương
 Sơn Tinh Thủy Tinh - Trần Hoan Trinh
 Thi Nhân Hành Khúc / Chúng Tôi Không Muốn Chết - tâm thanh
 Tình khúc vần " Ông " - nguyên hà
 THẨM ĐỊNH KHÔ THI - tâm thanh
 Đánh Đai Lưng Gầy - Đỗ Anh Thơ
 TẦU NÔ MỘ KHÚC - tâm thanh
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Đà Thảo Khấu Diệt Độc Xà - tâm thanh





phụ trách quán thơ
Huệ Thu
saimonchunhan@gmail.com

Follow Us


 Mỗi Năm Thêm Tuổi - Võ Đình Tiên, Lê Kim, Githéa
 Bài Thơ Về Mẹ / Ngày Của Mẹ / Nhớ Mẹ Xiết Bao / Thức Giấc Nửa Khuya - Võ Đình Tiên
 Tình khúc vần " Ông " - nguyên hà
 Về Quê Hương An Giang - đông hòa-nguyễn chí hiệp
 Chùm Thơ Thiếu Nhi - nguyễn lãm thắng
 KẺ HÀNH HƯƠNG TỪ ĐỜI ĐẾN THƠ [Trường ca] - nguyễn hoàng đức
 Mở Trang Hiếu Hạnh - mặc giang
 Đường Lên Núi Rừng Chập Chùng - trần vấn lệ
 Mùa xuân qua đồng cỏ - Vũ Đức Tô Châu
 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu


trang chính    100 tác phẩm mới 



Thực hiện:  
Bùi Ngọc Tô, Huệ Thu, Tuấn Nguyễn, Phương Nguyễn, Tú Phương, Tâm Thơ, Long Nguyễn, Đăng Lê, Trần Thanh, Ngô Nguyễn Trần
(Hoa Kỳ - Pháp - Đức - Áo - Úc - Hoà Lan - Việt nam)