Nam quan hành (1) (2) & (3) - Quốc Việt
 Cuộc Lữ Hành Trên Đất - Vũ Đức Tô Châu
 Cám ơn người (*) - Quốc Việt
 Mùa xuân qua đồng cỏ - Vũ Đức Tô Châu
 Nhớ Biên Giới Chiều Mưa - Quốc Việt
 Ca dao Ngụy văn Thà - Quốc Việt
 Bài Thơ Về Mẹ / Ngày Của Mẹ / Nhớ Mẹ Xiết Bao / Thức Giấc Nửa Khuya - Võ Đình Tiên
 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Valentine day không có em - quang hy
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Hương Rơm - quang hy
 Hoàng Lan - quang hy
 Phố Cũ Trong Mưa - quang hy
 Liều - quang hy
 Cali – Mưa Trên Ngày Tháng Cũ... - MH Hoài Linh Phương
 Tâm Khúc Tình Ta. - MH Hoài Linh Phương
 KHÔNG CÓ CŨNG KHÔNG KHÔNG - Viên Thức, huệ thu
 Chút hương hoa bên kia trời cũ. - MH Hoài Linh Phương
 Ở Một Nơi Không Có Mùa Xuân. - MH Hoài Linh Phương
 Khúc Trầm Luân - Vũ Đức Tô Châu




quantho.net__________

Tác phẩm: 5634
Trang: 5818
Tác giả: 593


bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt


Huệ Thu xin giới thiệu đến bạn đọc
Luật Rừng Pháp Rú
Thể loại: thơ tranh đấu
Tác giả: tâm thanh

Xin lưu ý: Là một Quán thơ, nên những bài thơ của các thi khách gửi đến hằng ngày, nếu nội dung không có ác ý và lời lẽ không làm tỗn thương ai , chúng tôi sẽ post lên trang của quantho.net trong tuần đó , tuy nhiên quantho.net không chịu trách nhiệm về nội dung của những bài thơ ấy , bài nào nếu quý khách thấy không chấp nhận được xin email cho ban biên tập biết rõ lý do , ban biên tập Văn tuyển chúng tôi luôn hoan nghinh những ý kiến xây dựng và đóng góp của quý vị. Những bài đã post lên những ngày tháng trước vẫn còn lưu lại, chúng tôi không xóa, quý vị có thể vào thư mục search tên tác giả và sẽ tìm thấy bài hay tác giả mà quý vị muốn tìm.

www.QuanTho.net


 

 

Dưới trăng

» Tác giả: nguyễn sư giao
» Dịch giả:
» Thể lọai: tập thơ
» Số lần xem: 9164

1. Dưới trăng

BẤT NGỜ


Em nhìn mắt rớt ngàn sao
Anh hé buồng tim bỏ vào
Đêm một mình sè sẹ mở
Tay cầm dạ những nôn nao


Săm se "mắt rực xuân hồng"
Của mất mà em biết không? ...
Ao ước em đòi...trả lại
Cho lòng tiện giải tình ngông


Rồi trong háo hức ngây thơ
Em đến, cho anh bất ngờ
Đã chẳng đòi còn tặng nốt
Cả hồn trong trắng lẫn xuân mơ



XUÂN SAY


Ửng nụ hồng - môi đỏ mọng màu son
Nhụy óng ánh - mắt thu dờn dợn sóng
Rờn liễu biếc - tóc xanh trời mây lộng
Ngát phong lan - hương tuổi mộng thơm khờ


Mởn tường vi - mươn mướt má đào tơ
Mai thắm đượm - áo vàng nhơ nhởn gió
Hoa lay động - hài lung linh lối cỏ
Én dập dìu - hồn hớn hở xuân phơi


Em là xuân - xuân thắm thiết tình đời
Xuân kiêu hãnh giữa đất trời hoa mỹ
Ươm mưa nắng ngạt ngào hương thi vị
Cho hồn anh túy lúy ngất ngay say




ƯỚC


Ô hay!
kia ánh trăng vàng
đã hôn
còn những ôm choàng lấy em


Anh về
trằn trọc thâu đêm
bời khao khát
nỗi ước thèm
làm trăng




NẮNG QUÊ


Nắng lên nắng ghẹo lúa đồng
Lẳng lơ hôn mái tóc bồng mượt xanh
Lúa đang con gái ngoan lành
Theo chiều sóng nắng dỗ dành xiêu xiêu


Khéo vô duyên gái diễm kiều
Từ hôm đó lúa ấp yêu nắng vàng
Để rồi ngày tháng díu dang
Sinh bao hạt nắng kết tràng thành bông


Hôm nay nắng lại lên đồng
Nhắn nhe mấy ả chưa chồng chớ cho...

ĐỒI SIM HÔM ẤY


Hoa sim tím rạng lưng đồi
Một đôi cánh mọng theo tôi rời cành
Mắt buồn ươn ướt long lanh
Ngập ngừng em hỏi rằng: - Anh lạ kìa!
Bông hoa đẹp đẽ thế kia
Sao mà anh nơ rứt lìa khỏi cây?
Tôi còn biết nói gì đây
Tần ngần đứng lặng thẹn ngay cả người

THƠ SAY


Mấy vận thơ say đã gửi rồi
Mỉa mai người bảo: - viễn vông ôi!
Ừ! xin cam chịu, xin cam chịu
Bởi trót thương đành trót dại thôi


Hít lỡ hương yêu hóa thẩn thờ
Mộng tình si lãng bốc men thơ
Vì hoa diễm lệ bao lôi cuốn
Thu hết cả hồn gió ngẩn ngơ


Nắng dậy bình minh trải núi sông
Thơ say đưa bướm quyện hoa Hồng
Cầu duyên bắc nhịp say từ đó
Ấy đấy, đâu nào có viễn vông

RỤT RÈ


Bướm vàng buổi ấy gặp hoa
Lòng riêng những muốn lân la tỏ tình
Nhưng rồi trước dáng hoa xinh
Dường như ai khóa miệng mình, lạ chưa?


Ấp a ấp úng lừa nhừa
Tay chân luống cuống dư thừa khổ sao
Đêm về thức thức thao thao
Sáng ra lại quyết tìm vào tỉ tê


Đến nơi sầu não ê chề
Hoa đà kề cận mân mê bướm hồng
Bướm vàng gào giữa mênh mông
Rụt rè là một thằng ngông nhất đời

CHIỀU MƠ


Bến xuân chiều lặng trong mơ
Hàng tre xõa tóc cài nơ nắng vàng
Là đà trên sóng Vu giang
Đôi con chim sáo gọi đàn sang sông


Mênh mông trời nước mênh mông
Hồn thơ theo ngọn gió bồng lên khơi
Cố lên, lên đỉnh tuyệt vời
Đến dòng suối Ngọc, đến nơi động Đào


Để thơ ta lén tìm vào
Trộm nguồn siêu thoát về khao nhân quần.

MƠ XUÂN


Rạng rỡ mai vàng
rộn tiếng oanh
mây choàng núi biếc
vọng trời thanh


Bên song
xuân tỏa nồng hương sắc
dõi bóng thuyền xa
đắm mộng lành...

GẮN BÓ


Tháng ngày Kiệt Dứa tung tăng
Xuống dào Khe Cạn, lên Bằng Đá Dăm
Thương cây cốc, mến cây sằm
Gánh than, quảy củi quanh năm bạn cùng


Gập ghềnh Đá Cớm, Bằng Thung
Đốn cây, đẽo gỗ vẫy vùng ngàn khơi
Mênh mông sông nước mây trời.
Dòng Vu lướt sóng em bơi anh chèo


Mảnh tình gắn bó sơn keo
Quả tim chung thủy hơn đeo ngàn vàng
Anh vừa cày đến Tam Quan
Em từ Ruộng Mặt, cấy sang Ngõ Đình


Ráng về sơm sớm nghe anh
Tối còn múc ánh trăng thanh tưới đồng
Cho mùa lúa chín sai bông
Cho xanh lá mộng, cho hồng nụ duyên


Nhởn nhơ Thung Thắng, Bàu Quyền
Cá bơi có cặp, chim chuyền đủ đôi
Chiều ngang Cầu Cống, Mương Bồi
Hái cành rau dớn, ngắt chồi đọt sưng


Rằng thương thương quá chừng chừng
Khổ thời chịu khổ xa đừng có xa
Gò Ngang, Gò Cấm chưa già
Vu Gia chưa cạn tình ta vẫn còn


Nắng mưa không nhạt không mòn
Quê hương còn thắm tình còn nở hoa
1960

CHỌC HẠ


Lộng bóng bên hồ
ấm ức sen
má ngời nắng thắm
phượng hồng ghen
mây xanh
sánh tóc buồn tiu nghỉu
chọc hạ
thơ đùa thử thử phen.

NẮNG DẠI


Chim gọi bình minh bừng thức dậy
Lọt vào vườn thắm nắng liu điu
Hoa xuân lặng lẽ trong hờ hững
Còn nắng nghe lòng rộn sóng yêu


Xấu hổ! Ôi chao, từ buổi đó
Nắng về thương trộm nhớ thầm hoa
Thu đi thất thẻo gom sầu vắng
Dõi bóng sương mù xa xót xa


Nếu hỏi rằng ai xui nắng tới
Cũng đành cam chịu nghĩ không ra
Vì chưng nắng dại...chưa rành rọt
Thì trách chi... thôi tội lắm mà!

MÁNH TRĂNG


Trăng tròn vành vạnh hỡi trăng xinh
Ta ngửa hồn nâng chén rượu tình
Hớp ánh trăng vàng cho đã khát
Chợt nhìn đáy chén... nguyệt lung linh


Mắt bỗng hoa lên, hồn sảng sốt.
Kịp dừng môi lại, nén tim rung
Vì e khuấy động trăng tan vỡ
Khổ nỗi tình kia cũng vỡ tung


Trăng yêu trăng vội xuống dương trần
Lén đến cùng ta đắm ái ân
Vũ trụ sôi ghen hờn tứa máu
Tinh cầu nhỏ dãi tức run gân.

MẤT TRĂNG


Ta chờ trăng
Sương ướt đầm đìa
Mãi về khuya
Trăng đến
Biết ta giận trăng dập dồn hổn hển
Thứ nghe anh, em lơ đễnh tí thôi mà
Tóc mơ huyền đăm đẳm ngát sương hoa
Vội quấn chặt lấy hồn ta ngả ngớn.
Ta vẫn lặng
Trăng dùng dằng nũng nợn
Rồi dỗi hờn đủng đởn bước vào mây
Mây bất thần chớp cơ hội giăng đầy
Mưa trút đổ
Ta ngồi ngây chết điếng
Khi hối hận trăng đà mất biến
Chỉ một lần đay nghiến mãi ngàn sau.

CỨU TRĂNG


Mãi ngắm "hoa vờn gió lả lơi"
Trăng len lén đến nấp sau đồi
Ta cười ập tới, trăng tuôn chạy
Hai đứa vui đùa như rứa thôi


Ta đuổi theo trăng đã mệt lả
Nhưng nào đã kịp gót trăng xinh
Ao sâu vấp ngã trăng nhào xuống
Ta sợ run tim vội phóng mình


Ôi mảnh trăng vàng đã vỡ tan
Loay hoay lặn hụp cố tìm nàng
Ta mò mẫm khắp... mô mà thấy
Chợt ngẩng trông lên qúa ngỡ ngàng


Lơ lửng từng không trăng tủm tỉm
Ối dào! Rõ khổ cái anh yêu
Đẹp thay nghĩa cử cao dường ấy
Em mãi vì anh tuyệt diễm kiều.

CHUNG THỦY


Đón bình minh sương mai vờn lấp lánh
Bướm vin cành hôn nhẹ cánh hoa mơ
Trong say sưa anh háo hức đợi chờ
Rồi em đến cho cành thơ trĩu vận


Anh sẽ viết cho em bằng nguồn yêu bất tận
Bằng môi hồng, má đỏ, mắt xanh
Bằng hương trinh của làn tóc thơm lành
Bằng tất cả những gì anh yêu quí


Khắc đậm trong tim bằng màu son chung thủy
Nắng sớm mưa chiều âm ỉ mãi không phai
Vượt đường đời dẫm nát vạn chông gai
Tìm cơm áo đạp giày tan sỏi đá


Ngại ngùng chi dù mưa đông nắng hạ
Mạch suối tình êm ả chảy không thôi
Em là chim, anh bát ngát phương trời
Anh là cá, em biển vời lồng lộng


Trên mảnh đất quê hương tràn sức sống
Rạng rỡ vườn hoa mộng ngát hương duyên
Mãi dạt dào và thắm thiết triền miên
1961



RỪNG TÌNH


Rừng xanh
man mác
chiều thu
mây xô xát
nỗi vi vu
gió lùa
buồn ghê chưa!
khổ ghê chưa!
mây càng bám
gió càng xua không ngừng
sụt sùi lệ ứa
rưng rưng
vì mây đâu muốn xa rừng
rừng ơi!
bỗng dưng mây biến tan rồi
làm mưa trút xuống cho tươi rừng tình.


HƯƠNG XƯA


Em đâu biết
Thật tình em đâu biết
Cái vô duyên ngày ấy khéo cho không
Mắt ai trao
Làm đôi má em hồng
Tay ai vuốt
Mà tóc em khựng lại
Phút rung động của thời con gái
Chỉ một lần
Và mãi mãi một lần thôi
Buổi ban đầu là thế đấy
Chao ôi!...

RỒI MƯA RỒI GIÓ


Dòng sông lặng lẽ chiều buông
Gió heo hút gợi nỗi buồn biệt ly
Thầm thương nhớ buổi phân kỳ
Hồng lên nhuốm đỏ mắt thùy dương xưa


Khối sầu khẳm chuyến đò đưa
Nước mây thổn thức gió mưa nghẹn ngào
Mảnh tình dạo ấy đưa trao
Đà xin giấu kín gói vào buồng yêu


Rồi mưa, rồi gió muôn chiều
Vẫn đi đi giữa bao nhiêu phũ phàng
Trải dài theo nước trường giang
Càng mưa càng gió lại càng dâng cao


NGỚ NGẨN


Dưới mái trường xưa ấy nhớ không
Đường quê hai đứa bước song đồng
Nuôi bao kỷ niệm thời son trẻ
Trái mộng vườn xuân đã chớm hồng


Và chỉ thầm thôi chỉ thế thôi
Chưa lần dám hé nửa vành môi
Dù trong lòng những luôn e ấp
Chén hẹn mời trăng rót cạn lời


Mãi đến hôm nao gió đổi mùa
Tôi rời trường cũ kíp chân đua
Vui theo bè bạn say đèn sách
Bất chợt nghe lòng nổi gió mưa


Một thoáng tin đưa lạnh nắng vàng
Con đò bỏ bến lướt sang ngang
Chở cành hoa tím về đâu tá?
Con bướm đa tình mộng dở dang


Tự buổi sông Ngân lỡ nhịp cầu
Tôi đành câm lặng nén thương đau
Nhìn bao xuân mộng tan thành khói
Hoa lá buồn thiu rũ dáng sầu


Len lén tìm quên với tháng ngày
Gió lành thuận hướng trở thuyền quay
Lạ sao bên ấy trông buồn quá
Rướm lệ khi buồm đón gió bay


Lặng lẽ theo dòng cuốn hút đi
Nhạc lòng da diết khúc phân ly
Trăm năm bến cũ thôi hò hẹn
Tôi vẫn vô tình có biết chi


“Ấy“ tưởng mưa mai giận nắng chiều
“Đây” ngờ nắng nhạt phụ mưa yêu
Nào hay tất cả đều vô lối
Trái mộng vườn xuân vẫn mỹ miều


Muộn mất đi thôi muộn mất rồi
Hỏi còn mấy nữa trót chia phôi
Đeo đai há chẳng bằng mười phụ
Ngớ ngẩn chi hung bấy hỡi trời.



HƯƠNG ĐỒNG


Ồ tuyệt vời!
Em đẹp lắm
Má hồng em nắng tắm
Hồng ửng lại thêm hồng
Ngày xuân say mối tình nồng
Cười duyên luôn nở nên công sớm chiều
Đôi mắt âõp yêu
Bàn tay thon nhỏ
Đâu ngại ngùng sương gió nắng mưa
Anh say khúc hát ngày mùa
Em vui khi thấy anh bừa ruộng khô
Nước chè em đem vô
Anh hò trâu cười mỉm
Em dịu dàng âu yếm đến bên anh
Gió rung mái tóc bồng bềnh
Tay nâng chén nước lung linh ánh ngà



Anh chợt nhớ, vụ mùa năm qua
Hai đứa mình thi sức
Em thôi cười lại nô nức tiếng ca
Môi hồng nở hoa
Kề tai anh em thỏ thẻ
Giọng oanh vàng vỏ vẻ ngây ngây
Em nói trong mơ say
Em bảo anh: - Từ nay
Chúng mình được năm ba sào ruộng
Công em cấy
Còn anh cày
Em muốn thế nghe không
Anh nghe từng tiếng tim lòng
Cười lên khúc khích ngọt dòng yêu đương
Nguyện cùng xây đắp mùa thương
Cho đồng lúa chín ngát hương tình nồng.
1957


ĐÔI BƯỚM
Riêng tặng anh chị Diếu Lan


Nhớ hôm nắng ấm thương hoài
Có đôi bướm trắng lượn ngoài đồng xanh
Vờn bay nhí nhảnh cợt tình
Kề tai anh hỏi: - Đôi mình thì sao?


Sóng yêu mắt biếc dâng trào
Má hồng thắm ửng, môi đào đỏ tươi
Ấp e không nói nên lời
Nhìn đôi bươm bướm em cười làm thinh


Lại đêm trăng sáng lung linh
Dang tay đón mảnh trăng tình tặng em
Dùng dằng em bảo: - hổng thèm
Mà trong cử chỉ ngọt mềm làm sao


Vai anh, em ngả đầu vào
Hoa tình một đóa ngạt ngào hương yêu
Đắm say lơi lả quá chiều
Toan tay hái nụ đào yêu mẹ dành


Dỗi hờn em bắt đền anh
Những là rượu trắng, trầu xanh, pháo hồng
Mỏi mòn mấy độ tàn đông
Cành xuân nay mới nở bông hoa tình
Bỗng rồi rực lửa chiến chinh
Thân trai nợ nước, gác tình ái ân
Anh đi thương nhớ vô ngần
Thương đồng nắng ấm nhớ vầng trăng thanh


Nhớ hoa nhớ lá nhớ cành
Nhớ đôi bướm trắng, nhớ mình nhớ ta
Hút heo muôn dặm quan hà
Súng gươm giết giặc gìn nhà giữ quê


Đánh tan giặc Pháp anh về
Tròn duyên hoa bướm vẹn thề non sông
Tưng bừng mừng đón chiến công
Mềm môi rượu trắng mát lòng trầu xanh


Pháo hồng vang nổ đì đoành
Em cùng hai họ đón anh bồi đền
... Tin mừng xóm dưới làng trên
Rằng đôi bướm trắng đã nên vợ chồng
Mùa Đông 1954



THƯƠNG


Mắt đầm đẫm lệ mờ xa
mười năm ấy
vẫn chưa nhòa nhạt ru?
hỏi mây
mây cũng tịt mù
hỏi trời
trời lặng
hỏi thu
thu sầu
biết còn gởi nhớ về đâu
chiều thương chiếc bòng bên lầu
mưa rơi.

VU GIA TÌNH NẶNG


Vu Gia trìu mến của tôi ơi!
Dẫu biết hai ta chửa hẹn lời
Song tháng năm dù xa mấy nữa
Biển tình kỷ niệm vẫn không vơi


Thuở ấy tôi còn bé xíu xiu
Với “người ta” đã biết thương yêu
Khi bơi khi lặn say đùa sóng
Tắm ánh trăng khuya, gội nắng chiều


Cảnh nghèo xót nội đến rưng rưng
Cơm bữa gì hơn đĩa muối vừng
Tôi lẻn cầm cần câu tập tễnh
“Đó” thường cảm tặng rói cùng dưng


Than củi từng chia xẻ ngọt bùi
Khi thì thuyền ngược, lúc bè xuôi
Nát thân đưa đẩy nào đâu quản
Tôi đủ tôi đầy “đó” mới vui


Tràn dâng con lũ mớm phù sa
Cho bắp phơi chàng đượm phấn hoa
Cho lúa sây bông oằn trĩu hạt
Vui đàn chim nhỏ rộn ê a
Nắng cháy cồn khô ruộng úa vàng
Nghiêng mình mạch chảy tưới lênh lang
Làm tươi thắm lại bao nguồn sống
Thơm nức hương lành mộng chứa chan


Bỗng ngàn bom đạn xé dòng sâu
Cát bụi bùng lên phủ đục ngầu
Thương “đó” dập dồi trên sóng máu
Giọt buồn rưng rức đẫm đêm thâu


Tức tưởi xa lìa bởi chiến chinh
Muôn trùng giữ vẹn mảnh hồn trinh
Triền miên giông tố luôn gầm thét
Mãi đậm trong tim một bóng hình


Đợi chờ khắc khoải bấy nhiêu đông
Vì “đó”... tôi chưa chuyện vợ chồng
E ấp riêng lòng đâu dám hé
Vu gia người hỡi biết hay không?
Hè 1970



LÀNG EM


Chiều chiều ra đứng Tam Quan
Ngó lên Gò Cấm, nhìn sang Ngõ Đình
Thương về xóm nhỏ xinh xinh
Quê em đó những mái tranh dịu hiền


Làng em tục gọi Tịnh Yên
Giữa thung lũng nhỏ bên triền Trường Sơn
Non xanh nước biếc rập rờn
Hoa hồng bướm thắm đua vờn mơn man


Khói lam chiều quyện mơ màng
Tre xanh bao bọc bốn làng liền dây
Đại An dần đến Hà Tây
Quá Bàu Trai đến làng này làng em


Hà Đông sát nách bên thềm
Bên dòng Vu, sóng êm êm vỗ về
Đò ngang nối mảnh hồn quê
Lúa đồng bắp bãi đi về xôn xao


Cồn dâu xanh biếc rạt rào
Nong tằm chín đỏ lụa thao óng vàng
Trước đồng đẹp biết cơ man
Lúa non mươn mướt bóng ngàn in soi


Rẫy đồi mấy cụm loai thoai
Sắn khoai óng mượt, mít xoài rờn xanh
Củ bùi trái ngọt ngon lành
Đã căng rướm mật còn thanh lịm đường


Thơm vàng ửng mọng ngát hương
Bồ quân, bồ nhợ trái vươn sai oằn
Bình minh đẹp nắng hồng giăng
Muôn chim ríu rít tung tăng liệng vành


Nhồng kêu sáo, khứu gọi oanh
Lại cô chà chiện mời anh chào mào
Dập dìu Thung Thắng, Vườn Trao
Bay ra Gò Mậu, liệng vào Thung Mây


Thương nhau bầy chẳng rời bầy
Bốn mùa tíu tít tình ngây ngất tình
Những ngày mưa nước mông mênh
Con rô, con chép đua tranh vẫy vùng


Bấy chầy Bàu Miếu nhớ nhung
Tràu thương con giếc về chung Bàu Quyền
Đẹp mùa trăng ước tơ duyên
Tìm đôi học nói, học chuyền ví von


Say sưa dưới bóng trăng tròn
Câu hò lời hẹn sắt son mặn mà
Nhịp chày giã gạo vang xa
Giọng hò khoan ngọt lịm hòa vọng theo


Sông khuya êm ả mái chèo
Chập chờn khua bóng trăng treo mạn thuyền
Tưởng chừng lạc bước cõi tiên
Này trăng này mộng, này duyên này tình


Biết rằng đẹp, biết rằng xinh
Mà sao em thấy lòng mình xốn xang
Nhờ ai nên xóm nên làng
Em thừa hưởng lại chẳng màng dựng xây


Anh ơi cùng với em này
Chung tay ta đắp ta xây làng mình.
1953



NGẬP NGỪNG


Ngập ngừng đâu dám... nhớ không em?
Lặng lẽ theo chân gót gió mềm
Chửa kịp... hoàng hôn đà khuất nẻo
Bước tình khựng lại ngủ qua đêm


Từng cơn bão lộng xối tuôn mưa
Xô xát thân chim kể mấy mùa
Chợt cuối chân trời loe lóe sáng
Cho hồng nắng ấm rạng vườn xưa


Đã thầm đóng chặt ngõ tâm tư
Mở lại ai đâu có chối từ
Nhưng trót lỡ rồi, chi tội rứa?
Em ơi! Chứ biết nói răng chừ!

HÀ TÂN GỌI VỀ


Hà Tân chiều xuống mênh mông
Sóng in sắc núi trời lồng màu mây
Khói lam quyền quyện giăng đầy
Thuyền xuôi lại bến chim vầy về non


Hoàng hôn giục bước chân giòn
Vọng đưa trong gió tiếng ròn rã vang
Ớ anh chung hướng Bàu Làng
Có thương quảy gành lúa vàng giùm em


Nhẹ tay anh vuốt tóc mềm
Nụ tình chúm chím lòng thêm bồi hồi
Trăng vàng sừng sững lên ngôi
Dưới vòm Ba Bến hẹn ngồi chờ anh


Đường thôn mát ánh trăng thanh
Anh đưa vào mộng ngày xanh tuyệt vời
Thế rồi chiều ấy buồn ơi
Mưa rơi Cấm Thị rã rời hương yêu


Chừ đây muôn dặm đường chiều
Biển tình xưa vẫn ngập triều nhớ thương.



DƯỚI TRĂNG


Lưng trời lộng lẫy bóng Hằng Nga
Điểm cái duyên trăng lắm mặn mà
Cợt gió...ngàn cây - thiên điệp vũ
Trêu sương... nội cỏ - vạn huỳnh sa
Tô hồng vũ trụ say tinh tú
Nhuộm thắm càn khôn đắm thảo hoa
Nhạc thúc quân cờ vang tám cõi
Thơ trau nét bút ửng sơn hà

BÊN SÔNG CHIỀU


Rừng thu lạnh bên sông chiều lắng đọng
Thương gọi về thầm nhớ bóng hình em
Sóng gió quần xoay, thân xác mỏi mềm
Hồn anh vẫn bên em từng giây phút


Chiều thơ thửng trông mây càng não nuột
Mây hững hờ theo gió hút tan đi
Ôi! nếu là mây... còn nói làm chi
Giống bội bạc, đáng gì đâu...nuối tiếc?


Anh đã hẹn cùng em, lòng những quyết
Nẻo đường tình mài miệt bước chung đôi
Nhẹ gót theo em...vườn mộng xanh chồi
Bỗng khựng lại trước lâu đài hoa lệ


Và tự nhủ: phận hèn không có thể
Kịp trăng tàn lặng lẽ ngậm ngùi xa
Mạch suối ưu tư cạn với rừng già
Rừng trầm mặc lá hoa buồn ngơ ngác


Khép nghẹn ngào vào lời thơ tiếng hát
Nhạc kêu sương rời rạc nghẽn đường tơ
Bên mé sông chiều bãi vắng hoang sơ
Hoàng hôn xuống đôi bờ xa chới với
Hố phân cách làm sao vươn tới nổi
Thôi em đừng mong đợi nữa nghe em
Lỡ thương...tựa bóng bên thềm
Mà nghe tiếng quốc đêm đêm vọng sầu.
Thu 1955



SẦU THÔN TRÚC LIỄU


Trăng hai mốt lên cao. Dòng sông rì rào gió thì thào nhẹ thổi, gió tung làn tóc rối như thúc như hối dòng lệ nóng hổi trào ra ướt đẫm vai ta.
Thôn Trúc ngày xưa ấy, Liễu đẹp như hoa, Liễu mồ côi cha mãi ở bên ta và thương ta từ tấm bé. Ôi! Não nùng dâu bể, lối đời chia rẽ, Liễu nghẹn ngào theo mẹ, mẹ đi lấy chồng.
Đêm nay vẫn trên bờ sông, vẫn dưới ánh trăng hồng, vẫn sóng nước bềnh bồng cùng ôm dòng kỷ niệm. Liễu vẫn còn quá đẹp quá xinh, Liễu về đây trao cho ta mảnh chân tình và dâng cả hồn trinh. Nhưng để rồi Liễu chìm vào mông mênh khi biết ta đã lập gia đình, Liễu lặng thinh một cái lặng thinh đáng sợ.


Một giờ trôi qua hai giờ trôi qua, trăng về Tây chênh chếch bóng tà, Liễu vùng lên nắm chặt bàn tay ta lôi cuốn hút một quãng dài rồi dang ra dưới rặng tre ngà băng mình vào bóng tối. Ta nghe lòng nhức nhối, bước chân sầu ném vội, đến nhà càng bối rối vì chỉ còn mình nội mình nội mà thôi. Nội ngạc nhiên nội hốt hoảng qua vài giây thầm đoán nội ngậm ngùi khẩn khoản xót xa. Rằng: -Liễu ra đi từ lúc trỗi canh gà có lẽ nó vào cõi bao la vô định. Không còn bình tĩnh, lệ ứa tuôn rơi thốt không nên lời, ta trở gót chân dời lòng bời bời nổi sóng.
Ngày lụn tháng trôi đi vào lạc lõng, ta chờ ta ngóng tìm ai trong tuyệt vọng cho huyết sầu cô đọng kết thành thơ vĩnh hằng:
Bấy lâu Liễu nặng đắm hồn trăng
Trăng đã vô tình những giá băng
Thôn Trúc đìu hiu cành Liễu rũ
Theo dòng rơi rụng cuốn trôi phăng.
Rồi thời gian cứ miên man đầy hờn oan và cay nghiệt trôi dài mãi miết và có ai biết Liễu biền biệt về đâu, về đâu khi non sông nhuốm sầu, khi non sông chìm sâu đang xuộm màu lửa khói. Trăng âm thầm len lõi qua mười phương tám cõi vẩn bơ phờ mòn mỏi lỡ làng dở dói ròm rõi kiếp tha nhân, lặng lờ đi trong cát bụi hồng trần.
Chiều thu tàn bâng khuâng, trăng dừng chân bên cổng chùa Sư Nữ, người trăng chừ mệt lữ đôi vai gầy nặng ứ chở bầu tâm sự trái ngang. Bỗng trăng bàng hoàng trăng ngỡ ngàng vì chiếc cà sa vàng hiển hiện, trăng khựng khờ chết điếng trước sự kiện oái ăm.
Tưởng ngày tháng xa xăm trong ký ức yên nằm. Nào hay khi bốn mắt đăm đăm cho sóng tình nỗi lên cuồn cuộn, cà sa vàng bủn rủn run run rồi quỵ xuống chìm trong oan uổng, lặng trong xa mơ khuất lịm trong hoang mờ rồi bất ngờ vang lên hồi chuông cảnh tỉnh. Không gian chừ lành lạnh, hồn trăng chừ nát tan từng mảnh đang lần dò nhặt nhạnh kết nên thơ:
Trời hỡi trớ trêu chi lắm bấy
Gót tình dun dủi chốn thiền môn
Liễu vàng xỉu ngọn trăng nghiêng ngả
Lanh lảnh hồi chuông chết lịm hồn
Rồi từ đó cứ mỗi chiều về trước khi hoàng hôn buông rũ thường nghe trăng rên rỉ não nùng:
Từ đó trăng về lạnh tuyết sa
Cung sầu ai oán vọng ngàn xa
Một đêm huyền sử hờn muôn kiếp
Nép bóng từ bi ngấn lệ nhòa.
Thu 1969



MỘNG CHIỀU XUÂN

(Riêng tặng nàng tiên múa)
Lá biếc hoa vàng quyện nắng tơ
Chiều xuân góp gió kết nên thơ
Hồn say lạc bước Đào Nguyên mộng
Vũ khúc Nghê Thường đắm ngẫn ngơ

TÌNH CHIM QUỐC


Buổi ấy em gặp anh
Đồi xanh sương long lanh
Dòng khe trong văng vắt
Gió mơn man hương lành


Nụ duyên tình đơm bông
Xinh xinh khoe nắng hồng
Đẹp như mùa xuân thắm
Đẹp tựa vầng trăng trong


Ngày êm đềm ngày qua
Xuân ươm cành đầy hoa
Đôi mình xây tổ ấm
Trên cành xuân la đà


Rồi vì yêu đàn con
Anh săn mồi men mon
Chi ngại ngùng mưa gió
Nắn niềm thương vuông tròn


Một chiều tàn bên khe
Chập chờn theo cánh ve
Len mình trong cỏ lá
Than ôi! mô có dè


Lão chồn già nâu nâu
Rập rình bên bờ lau
Anh mê mồi đâu biết
Lâm phút giây thảm sầu


Lạnh bóng chiều riêng em
Thương mùa đông không rèm
Ngàn bão bùng sương tuyết
Rụng đàn con trong đêm


Khan khan em gọi sầu
Ba tuần trăng lần thâu
Treo mình run ói máu
Theo anh mãn nguyện cầu


Từ đó trên đồi xanh
Không còn vang âm thanh
Não nùng thay tiếng quốc
Xác em khô trên cành.

MÀU XANH KỶ NIỆM


Hoa ngát hương thơm quyện nắng hồng
Bướm vờn lơ lửng rộn từng không
Gió đưa gặp gỡ duyên từ đấy
Hết hẹn lại chờ đến nhớ mong


Đẹp buổi sông Vàng tắm ánh trăng
Gió đùa sóng nước nhảy lăn tăn
Bên nhau thỏ thẻ tình non dại
Nép bóng hàng tre trốn chị Hằng


Cho đến một chiều sặm gió mưa
Đôi tim đồng nhịp gõ say sưa
Me vào hai đứa mô mà biết
Khiến đóa hoa duyên trổ lộn mùa


Lạnh buổi đông tàn rợp bóng sương
Xe hoa ngào nghẹn rẽ sang đường
Em còn ngoái lại lần sau cuối
Mắt lệ đong đầy nỗi tiếc thương


Những quá bơ thờ đến rứa thôi
Dáng sầu thăm thẳm lặng xa xôi
Như không còn biết màu mưa nắng
Tội cánh hoa xuân héo rụng rồi


Mà dẫu khô gầy cánh dạ lan
Hồng phai thắm nhạt phấn hương tan
Song chồi kỷ niệm còn xanh mướt
Sống mãi trong tim chẳng úa tàn.

MẶT TRỜI CHIỀU


Anh hãy về đi!
Về đi!
Về đi!
Đứng nói nữa
Mặt trời chiều sắp sửa bỏ non Tây
Mặc tình em thổn thức với gió mây
Ôn kỷ niệm của tháng ngày xưa cũ
Bao nhiêu đó âu chừng như đã đủ
Làm con tim nhu nhú vạn gai chông


Hãy về đi!
Về đi!
Đưa thuyền mộng sang sông
Đừng e ngại dẫu lời giông bão trách
Bởi từ lúc tin về gió mách
Hạt bụi tình rũ sạch đáy hồn em


Thôi về đi
Đừng nói gì thêm
Đừng chải chuốt những ngọt mềm giả dối
Ẩn bên trong con tim tình phản bội
Em thầm trách mình quá vội buổi đầu tiên
Lái thuyền tình ghé lộn bến nhân duyên
Sóng bội bạc làm buồm nghiêng lái đảo
Lôi cuốn hút vào giữa dòng giông bão
Và đắm chìm trong sầu não miên man
Giữa biển đau thương ngập sóng phụ phàng
Bao mộng ước tiêu tan từ dạo đó


Vâng
Em biết với thân hèn bé nhỏ
Đành ôm lòng vò võ nỗi thương đau
Bên kia bờ ăm ắp mộng sang giàu
Anh đã bám và xây lầu ân ái
Đắm hạnh phúc sao anh còn ngoảnh lại
Lỡ một lần ai trót dại nữa mà chi
Thôi về đi!
Anh hãy về đi!

CHIỀU SANG ĐÔNG


Nắng bỏ đi rồi, mưa về tầm tã
Chiều sang đông heo may buồn lạnh giá
Mảnh vườn lòng dầm dã nỗi tiếc thương
Khi nắng lên ai biết lạnh mà lường
Gần gũi quá mình coi thường đâu có nghĩ


Chừ ngầm ngập mưa sầu rơi bí tỉ
Nắng càng xa càng thấm vị nhớ nhung
Khoảng trống buồn không thể hình dung
Nó thăm thẳm vô cùng vô tận


Thôi đừng nói dù một lần ân hận
Đừng dối rằng vì lẫn thẩn ngu ngơ
Cũng đừng bảo ấy là chuyện bất ngờ
Buổi mưa đến ai tản lờ hờ hững nắng


Thương lúc đó mắt nắng buồn chìm trong cay đắng
Nuốt lệ ngậm ngùi lẳng lặng nắng ra đi
Tất cả tại mình
Tại mình thì chua chát để mà chi.



NIỀM XƯA


Mỗi lần trời rưới mưa ngâu
Biển ưu tư lại dâng sầu mênh mông
Xa xa trong gió mây lồng
Chiều thương chiếc nhạn sang sông lạc loài


Thu sầu vắng lạnh lẻ loi
Lá hiu hắt rụng nắng thoi thóp tàn
Mập mờ giữa chốn sương lan
Bóng xưa? không! chỉ bóng hoàng hôn... Ôi!


Trẽn trơ kể đã mấy rồi
Bao tơ tưởng bấy bồi hồi tái tê
Gió mưa tưởng đã nguội thề
Nào hay sầu mãi tìm về lối xưa

ĐÀ THÀNH ƠI!


Nhớ nhung từ chón mù sa
Thẩn thờ mắt biếc vọng Đà Nẵng thương
Ngũ Hành khuất lạnh mờ sương
Hải Vân thấp thoáng mây vương trập trùng


Sơn Trà dịu vợi mông lung
Bãi Tiên Sa, sóng Vũng Thùng nhấp nhô
Trong làn mây khói mơ hồ
Gió lay động bóng Nam Ô chập chờn.


Nhớ sông Hàn buổi hoàng hôn
Mến tà áo trắng ru hồn thiết tha
Gặp nhau chung một chuyến phà
Nón nghiêng nghiêng, tóc lòa xòa bay bay


Then thùa tay nắm bàn tay
Tình xưa mãi đến thu này... mà thôi
Muốn thôi sao cứ bồi hồi
Từng trang kỷ niệm xa xôi hiện về


Bạch Đằng ơi! nhớ nhớ ghê
Nhớ khi ghế đá vai kề cận vai
Nhớ đêm Cổ Viện trăng cài
Phút chia ly lệ trang đài rưng rưng
Lời thương khi thốt khi dừng
Hẹn, không... rồi hẹn, vâng, đừng... lại vâng
Cái vô duyên khéo vô ngần
Khiến chiêm bao nỗi bần thần mênh mông


Ước về, về biết được không
Để ôm ngọn sóng bềnh bồng Mỹ Khê
Để say sưa dưới trăng thề
Thùy dương đưa lối dặm về mộng mơ


Tiếng lòng réo rắt đường tơ
Khúc thương Thạc Gián, khúc chờ Nại Hiên
Sương còn mờ bóng dáng thuyền
Đường mai trăn trở niềm riêng dặt dè


Đà Thành ơi! Chút nhắn nhe
Gió mưa dù mấy đừng nhòe nhoẹt hương.
Đầu thu 1972

KHẮT KHE


1. Một sớm nào vừa tạnh thoáng sương mơ
Hoa vô tình cuồng đảo bướm trơ vơ
Bướm thét hờn hoa rướm lệ hoen mờ
Hoa van cầu lời tha thiết ngây thơ


2. Đẹp nắng vàng vườn hạnh bướm bay sang
Mây thương sầu ngày cũ xóa phai tan
Nắn nót tình ru phím dạo tơ đàn
Hoa mong chờ tình bướm sẽ hòa vang


3. Mấy mùa trăng qua trôi
Bên nhau mà không lời
Gần nhau mà chẳng nói
Như vẫn còn xa xôi


Chạnh lòng hoa hỏi bướm:
- Có phải là loài chim
Thì thép là đôi cánh
Lẽ nào thép cả buồng tim?


Bướm vờn hoa âu yếm
Nhẹ ru ru nỗi niềm:
- Dẫu tuy là thép
Vẫn có khi rỉ mềm


Và từ đó dài thêm
Bản nhạc tình dịu êm
Mơ mùa xuân êm đềm
Mơ mùa xuân bất tận
Mơ mùa xuân không đêm


4. Lạnh bóng chiều ngào nghẹn bướm ra đi
Mong hoa đừng hờn dỗi phút chia ly
Thắm thiết lời hoa hứa hẹn kiêu kỳ
Hương hoa đầy nguồn mê đắm can chi?


5. Chuyện mấy ngờ vì hẹn kết nên oan
Mưa ưu phiền buồn tủi kiếp lang thang
Hết hết rồi hoa bướm mộng suy tàn
Cung ân tình đàn phím vỡ lìa tan.

HÀ LAM


Thì thào trong thoáng gió Nam
Lắng nghe não tiếng Hà Lam kiều sầu
Trách người xưa bỏ đi đâu
Trơ vơ mặt nước thân cầu chênh vênh


Bèo trôi quạnh quẽ buồn tênh
Gió lung lay động trăng bềnh bồng tan
Chợt đâu giữa bãi khuya vàng
Người xưa về với cây đàn ngày xưa


Bỏ công chờ mấy năm thừa
Đàn ca quấn quýt say sưa với tình
...Giật mình mình xót xa mình
Vẽ chi ngắn ngủi giấc tình chiêm bao.


QUÊ ĐẸP CHIỀU THU

Đẹp chiều thu
Đẹp chiều thu
Gió đùa lay sóng lúa
Lúa reo đùa vi vu


Đồng hây hây màu nắng
Nắng đẹp trời xanh lơ
Con thuyền thương khăøm nặng
Chở mùa yêu sang bờ


Chiều đi trong mênh mang
Lơ thơ cánh lá vàng
Dịu dàng theo gót gió
Gió đưa vào thênh thang


Thôn làng vui đê mê
Gọi réo nhau gánh về
Em cùng anh vai kế
Và khắp nẻo đường quê
Lúa gánh về nhộn nhịp
Chiền chiện kêu chim chíp
Được mùa chim hát ru
Đẹp chiều thu
Đẹp chiều thu
1959



MỘT NGÀY


Tôi qua Hà Lam
Giữa ngày xuân nắng đẹp
Tháo tâm hồn tháo dệt mấy vần thơ
Đâu ánh hoa tình
Đâu thoáng hoa mơ
Để con bướm trắng thẩn thơ gọi hồn...


Tôi đi trong cô đơn
Gót mòn ôm sỏi đá
Tôi tìm...đâu hoa lá?
Tôi tìm...đâu bình minh?
Phải chăng non nước vô tình
Cho Hà Lam ấy ngả mình hoàng hôn


Còn ai trong bóng cô thôn
Chưa giật mình dậy cho hồn ta say
Thẩn thờ theo áng mây bay
Kèn thu không, điểm một ngày buồn tênh
Hà Lam 5/2/1966




TIỄN BIỆT


Thôi đừng đừng nữa nghe em
Càng gieo kỷ niệm càng thêm đau lòng
Có còn chi nữa mà mong
Ngày mai đôi ngả ngoài trong vời vời


Trái sầu rơi rụng rụng rơi
Bến xưa hò hẹn sầu khơi động sầu
Hoàng hôn tựa bóng cô lâu
Lệ rơi thấm máu đỏ ngầu dòng tương


Gót tình thăm thẳm tha phương
Ngẩn ngơ dáng thỏ dặm trường về đâu
Ngân giang ai bắc nhịp cầu
Mà con ô thước ngõ hầu về không


Cắn răng bóp nát chữ đồng
Mạch sông trường cửu nửa dòng cạn khô
Vì ai mình có biết mô...



MẠCH CẢM


Thầm thủi đi giữa bóng mù
Xa rồi nắng hạ,trăng thu
Mênh mông quá... vô hình sắc
Mãi ai hoài bước viễn du


Bạn hỏi ta: - có dạt dào?
- Vâng, từ lâm cảnh tiêu tao
Non thương ít nguồn ưu ái
Suối bạc nhiều mạch lãng xao


Trách móc? Thôi đừng bạn ơi!
Sầu đau ăm ắp ngập dòng đời
Phải đâu bể khổ mình ta đắm
Gắng vững chèo lướt dặm khơi


Kịp đến tìm... níu gót thơ
Nài vay ả ít hoa mơ
Kết nên chuỗi hạt ngời sao sáng
Dẫn dắt lần qua đám bụi mờ.

LỜI RU CON


Trâm anh vốn dõi nếp nhà
Nhân nhân quán chúng hương hoa ngạt ngào
Đài đương chí khí anh hào
Cát lầu cầm nguyệt tiêu dao tháng ngày
Du dương linh hoạt vờn say
Lãm tình mộng đường mây huy hoàng
Thắng danh sông núi rỡ ràng
Tích xuân muôn thuở đá vàng còn ghi


*Những chữ in đậm là tên con của tác giả

TỰ TRÀO


Tuy sinh ra gặp phải số bồng bềnh
Vẫn sánh vai cùng phận bấp bênh
Lúc bỡn gành cao băng khúc khuỷu
Khi đùa thác cả vượt chông chênh
Gian nan đã mấy? nào ngao ngán
Hiểm hóc là bao? cứ gập ghềnh
Miễn được nàng thơ yêu đắm đuối
Tha hồ tíu tít... mặc lênh đênh.

VỌNG


Thu chầy khắc khoải vọng tha phương
Rút cuộn tơ sầu dệt tấm thương
Xót cánh hoa rơi ngào nghẹn gió
Buồn thân liễu rũ ngậm ngùi sương
Ôm thầm ước cũ trong hoang giã
Ngậm kín thề xưa giữa chiến trường
Cổ độ ai hoài trăng viễn xứ
Càng bao muốn dứt lại càng vương.
1968


LỜI THƯƠNG CHO VỢ


Xuyến ơi tình đẹp đôi mình
Mây mù ập tới, bình minh nhuộm sầu
Chìm trong bão loạn mờ sâu
Thương đau dằng dặt tình đâu nhạt nhòa


Tội em tội biết bao là
Sóng gầm một lái, mưa sa một chèo
Kìn kìn gánh khổ đong đeo
Chông gai chẳng nệ, suối đèo bằng không


Mồ hôi giữ ấm độ nồng
Rợp cồn dâu biếc mướt đồng lúa xanh
Mái sương thắm nụ cười lành
Chăm vườn hạnh phúc trĩu cành ngời hoa


Tình mênh mông nghĩa hiền hòa
Đàn chim xuân nức tiếng ca ngọt ngào
Giá này mấy dễ ước ao
Ngàn muôn biển lớn non cao chưa vừa

CHIỀU CUỐI HẠ


Nao nao trong tiếng ve sầu
Cái sầu vớ vẩn từ đâu dẫn về
Mây trời buông phủ lê thê
Rừng xanh vắng lặng bốn bề mênh mông


Đìu hiu gió lạnh sang sông
Chiều phong thoang thoảng nghe lòng xót xa
Vàng phai thoi thóp ánh tà
Lòng quê ghép vội bài ca thương tình


Héo hon chót núi đầu ghềnh
Tiếng con vượn hú làm kinh động thần
Ngõ hồn ngớ ngẩn bâng khuâng
Lơ thơ lá rụng xoáy vần thương đau


Hoàng hôn đêm đã nhuốm màu
Dòng khe rả rích, cái sầu chênh chênh
Truông Táu - 1961

DÒNG SUỐI CẢM


Cánh gió thay mùa lả lướt sang
Nghe dòng suối cảm chảy miên man
Mơ duyên én đẹp vời tha thướt
Ước dáng xuân tươi bước dịu dàng
Để nước non bừng hoa nắng dậy
Cho trời đất lặng sóng mây tan
Em ơi! Nhè nhẹ bàn tay ấy
Dệt tấm nhung xanh trải mộng vàng.

HƯỚNG ĐẸP


Với xã hội muôn bàn tay tạo dựng
Vai kề vai giữ vững sự sống còn
Dễ một người làm nên mảnh vàng son
Thì ích kỹ ... rõ tâm hồn rách nát


Thửa hạnh phúc đành rằng luôn tạo tác
Nhưng chỉ riêng mình tệ mạt lắm thôi
Điểm trang đời đâu phải một cái tôi
Vào thực tế kìa cái nôi cuộc sống


Bệnh tật đói nghèo tủi sầu chất đống
Nỡ dửng dưng ngồi dệt mộng thêu hoa
Sao tình người chưa đánh thức lòng ta
Cho hoa nhân ái mượt mà hương sắc


Để xó chợ đầu đường thôi quặn thắt
Bớt ngậm ngùi khi đối mặt lầu cao
Đỡ thèm thuồng nỗi cơm áo khát khao
Vườn trần thế rạt rào ơn thánh thiện


Đẹp biết mấy mau cùng chung thể hiện
Đưa thuyền đời ra khỏi biển đau thương.

HỜN ĐÔNG


Mặt nám tay lem táp lửa hồng
Còng lưng xuống núi đến hầu ông
Trao than đổi gạo nuôi đàn trẻ
Khổ nỗi đêm về buốt gió đông
Đông 1986

CẢM NGỌN GIÓ THU
Viết cho X


Qua nương thơ gió thầm thì
Rằng: - Không đằng ấy dễ gì hương đưa
Rõ ràng gió giỏi ghê chưa
Em vun em xới mút mùa chẳng ngoa


Nào đêm bóng nguyệt la đà
Tắm trăng hò hẹn cài hoa ước thề
Lại ngày mượt nắng pha lê
Dòng trôi êm ả chiều quê lặng lờ


Ấy hình ảnh lắng vào thơ
Còn công lao biết bến bờ là đâu
Dặm tình qua mấy bể dâu
Gánh thương kĩu kịt ruột bầu râu tôm


Đi trong khói bụi đen ngòm
Mềm tay chăm chuốt mướt vòm thơ xanh
Nắng mưa dù mấy cũng đành
Chưa lần gọi chút đòi anh đền bù


Thầm lòng cảm ngọn gió thu
Tiếng thơ từ trái tim mù vọng ra.

TÌNH HẸN
(Tặng người xưa tóc đẹp)
Em ơi! Anh quá thương em
Thương khi tuổi mộng tóc mềm miün tơ
Suối huyền mươn mướt tình thơ
Nét duyên dàng ấy bây giờ còn in


Dù cho tắt nghẽn lối nhìn
Dáng xưa anh vẫn còn gìn giữ nguyên
Để rồi chiều đổ nắng nghiêng
Gót xuân sắp sửa rời miền trần gian


Gặp nhau chi, luống bẽ bàng
Nghe em thỏ thẻ muôn vàn là thơ
Anh ơi! Mưa gió dặm trường
Tóc em chừ đã phai thương nhạt màu


Còn chăng một mái sầu đau
Anh nghe ngào nghẹn úa xàu buồng tim
Sóng thương dào dạt nỗi niềm
Khơi dòng kỳ niệm êm đềm ngày xanh


Buổi xưa hoa rạng duyên lành
Bướm đà cặp lứa nên đành làm ngơ
Trải bao rêu bụi phủ mờ
Hoa xưa còn đó bướm giờ còn đây
Nguyện cùng non nước trời mây
Kiếp sau duyên vẹn tình này mới cam.
1989

NHỚ QUÁ TA VỀ


Đồng quê cỏ lá lè tè
Sương thầm nép bóng ấp e phận hèn
Xui chi gặp gỡ làm quen
Bếp xuân xanh đã nhúm nhen lửa tình


Trời ơi! trời rộng thênh thênh
Sao trời nỡ hẹp riêng mình với ta
Chén vui chưa kịp thì là
Ầm ầm dông bão sập tòa yêu thương


Mưa nhồi mưa nhão quê hương
Ném thân vào cõi chán chường lê thê
Mười năm nhớ quá ta về
Tần ngần đứng lặng mân mê cách sầu


Thu vào chẳng thoáng mưa ngâu
Mây giăng đỉnh núi trắng đầu khăn tang
Hồn sương hiu hắt gió ngàn
Tiếng thu khẽ động lá vàng rụng rơi.
1964

ƯỚP XÁC


Hoa tàn bởi nỗi dáng hoa xinh
Nguyện đúc thành thơ ướp xác mình
Bút tích ngân vang hồi uổng tử
Thi đàn lắng vọng khúc dư sinh
Oan đâu dễ xóa màu thanh bạch
Khổ vẫn không mờ chất khiết tinh
Biết có còn ai thương xót cảnh
Hoa tàn bởi nỗi dáng hoa xinh.

CẢM NHẬN


Xuân qua hoa héo rụng
Ngày qua nắng lụi tàn
Dòng đời qua vun vút
Tất cả đều phai tan


Để trở về cát bụi
Để biến thành tro than
Song vẫn còn mãi mãi
Sừng sững với thời gian


Ấy là lòng nhân đạo
Gương thánh thiện rỡ ràng
Âúy công trình sáng tạo
Làm nên những kỳ quan


Thì muôn đời bất diệt
Và nghìn thu huy hoàng.

BÌNH MINH XANH


Hờn chi cho thêm đau?
Càng thương nhau yêu nhau
Khói mù tan mây tạnh
Bình minh chừ lên mau


Cành yêu thương la đà
Thiện hồng đơm sai hoa
Vườn xuân đời dậy sắc
Hương thơm chừ lan xa


Sầu đưa vào thinh không
Cây tương lai vun trồng
Muôn vòng tay rộng mở
Xanh trong chừ mênh mông.



GHÉT GHÊ CHƯA


Gió
nào có hỏi ý em
mà nâng niu mái tóc bồng
luôn tay
áp môi
hôn má
hôn mày
đánh điu tà áo vờn bay
cợt đùa
còn toan vần vũ mây mưa
sao em vẫn để
ghét chưa ấy kìa!



ÔNG NỘI TÔI


Tóc trắng như bông
râu dài chấm rốn
tám mươi tuổi vẫn còn lặn lộn
vun xới ruộng vườn
chăm bón tương lai
tay nội chai
cho chồi non tươi tốt
lưng nội còng
cho nhựa sống đừng khô
áo vải quần thô
làm nên sự nghiệp
nước mắt
mồ hôi
bồi đắp cột rường
tắm mặt trời
nội là đóa hướng dương
soi vầng nguyệt
nội dày trang cổ tích...


Một trăm năm qua
đường đời chắc nịch
chống thuế sưu
hưởng ứng hịch Cần Vương
huấn dạy con
tròn đạo lý luân thường
đường học vấn đắp dày chương kinh sử
ôn luyện Hán văn
dồi trau Quốc ngữ
quyết đẩy lùi quá khứ bùn đen
con cháu từ un đúc nhúm nhen
lửa quật khởi
đốt ươn hèn cháy rụi
đâu ngần ngại mưa rừng gió núi
noi chí hùng
đánh đuổi giặc ngoại xâm
loạn lạc thương đau
thân nội khôn cầm
giờ vĩnh biệt
bao âm thầm mong mỏi...
vì sông núi, cháu con còn len lỏi
mím môi cười
bước vào cõi hư không!...


Thương buổi chiều đông
trời non nước ròng ròng mưa lệ
hoài thương tưởng
một danh thanh ngạo nghễ
"suốt dòng đời daau bể tạo cơ ngơi"
Âúy là nội tôi
non Thái cao vời
rừng sức sống xanh ngời hương ngát tỏa
nắng hừng lên
tươi ấm miền băng giá
nguồn mát trong
êm ả lặng lờ trôi...


Ông nội ơi!
nội của cháu ơi!
vần thơ đâu dễ cạn lời
cánh chim bé bỏng
khung trời bao la...



LIỆT NỮ


Vì Tổ quốc thân yêu
Vì non sông điên đảo
Hận quân thù tàn bạo
Mẹ đã quyết hy sinh
Mẹ đã quyết gác tình
Cho tròn câu trung nghĩa
Dòng máu mẹ dã làm con thấm thía
Gương hy sinh đầy ý nghĩa thanh cao
Chói hồng lên muôn vạn ánh đào
Lấy máu khắc vào thanh sử
Cho ngàn thu ngời trang liệt nữ
Tuổi tuy già đâu thẹn chữ hiên ngang
Rồi mai đây chiến thắng vẻ vang
Bao kiêu hãnh trước gương người liệt sĩ



Mẹ ơi mẹ! người mẹ hiền yêu quý
Nhớ cao sâu dòng lệ tuôn dài
Đêm khuya rồi sương lạnh thấm bờ vai
Nhìn xác mẹ lạc loài hoang vắng
Lòng nhi nữ xót xa cay đắng
Gió sương mưa nắng quản gì
Nối gót hùng con quyết chí ra đi
Đem thân xác dựng nghĩa kỳ phấp phới
Cao tay gươm hướng quân thù lướt tới
Điệt bạo tàn tháo cởi cùm gông
Thanh bình nhuộm thắm non sông
Con về chiến thắng đền công mẹ hiền.


2008-11-15 12:12:17



Rating: 2.0/5 (31 votes cast)

[1]

  • Xin lưu ý: Là một diễn đàn tự do, quantho.net không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến đóng góp từ độc giả. Những ý kiến đóng góp có những lời lẽ không hay sẽ bị BBT xoákhoá IP vĩnh viễn. (khi bị khoá IP bạn sẽ không thể vô được quantho.net nữa.)



bài giới thiệu bài hành / bài ca bảy chữ liên hoàn biên khảo câu đối cổ thi trung hoa cổ thi việt nam Chùm Thơ chùm thơ 7 chữ 8 câu chùm thơ lục bát chùm thơ xướng họa dòng thơ đạo hát nói kịch thơ liên hoàn thất ngôn bát cú nhạc Phân Ưu song thất lục bát tác giả tác giả và tác phẩm Tùy bút tập thơ Tham luận thất ngôn bát cú (7 chữ 8 câu) thất ngôn bát cú thủ vỹ ngâm thể loại khác thi ca thi nhân thuận nghịch độc thơ 4 chữ thơ 5 chữ thơ 6 chữ thơ 7 chữ thơ 8 chữ thơ cho cha mẹ thơ chuyển thể thơ cuộc sống thơ dịch thơ hai câu thơ haiku thơ hình thơ họa thơ hiện thực thơ lục bát thơ mới thơ mới hiện đại Việt Nam thơ nối điêu thơ ngâm thơ nhạc thơ phá thể thơ quê hương thơ tân hình thức thơ tình thơ tình lục bát thơ tứ tuyệt thơ tự do thơ tranh đấu thơ trào phúng thơ truyện thơ xướng họa thơ đoản cú thơ đường thư / thơ tiểu luận tiểu sử Truyện ngắn trường ca trường thiên lục bát trường thiên song thất lục bát trường thiên thất ngôn viết về tác phẩm X.H. thơ vui cuối tuần You Tube Đường Thi Việt

 Đời Sợ Khổ - Nguyên Hữu
 Đợi Hạt Phù Sa - Quốc Việt
 Thi Nhân Hành Khúc / Chúng Tôi Không Muốn Chết - tâm thanh
 Qua Cầu Đắng Cay - hàn thiên lương
 Sơn Tinh Thủy Tinh - Trần Hoan Trinh
 Tình khúc vần " Ông " - nguyên hà
 THẨM ĐỊNH KHÔ THI - tâm thanh
 Đánh Đai Lưng Gầy - Đỗ Anh Thơ
 TẦU NÔ MỘ KHÚC - tâm thanh
 Đà Thảo Khấu Diệt Độc Xà - tâm thanh





phụ trách quán thơ
Huệ Thu
saimonchunhan@gmail.com

Follow Us


 phong hoa tuyết nguyệt - chu vương miện
 thơ đoản cú - chu vương miện
 chỉ để nhắc em chơi - nguyễn đăng trình
 Lề Ðường - chu vương miện
 trái chiêm bao - nguyễn đăng trình
 Chùm thơ Không đề - mỹ lê
 bên hiên trường cũ - nguyễn đăng trình
 đà lạt bây giờ - nguyễn đăng trình
 Cám ơn người (*) - Quốc Việt
 CUỒNG CA HỀ - nguyễn trung dũng


trang chính    100 tác phẩm mới 



Thực hiện:  
Bùi Ngọc Tô, Huệ Thu, Tuấn Nguyễn, Phương Nguyễn, Tú Phương, Tâm Thơ, Long Nguyễn, Đăng Lê, Trần Thanh, Ngô Nguyễn Trần
(Hoa Kỳ - Pháp - Đức - Áo - Úc - Hoà Lan - Việt nam)