Xuân Cảm / Một Ngọn Đèn Khuya /Gió Lạnh Canh Sương

Mỗi độ xuân về gợi nhớ nhung 
Quê hương giờ cách biệt muôn trùng 
Người đi dĩ vãng còn u uẩn 
Kẻ ở tương lai vẫn mịt mùng ……… 
Rượu chỉ dâng sầu lên chất ngất 
Thơ càng đưa ý đến mung lung 
Thề xưa hẹn cũ còn nguyên đó 
Ta thấy trong ta những thẹn thùng 

Ta thấy trong ta những thẹn thùng 
Buồn riêng còn nặng nỗi đau chung 
Nhìn hoa chợt nhớ thời oanh liệt 
Nghe pháo mà thương thuở vẫy vùng 
Vận nước đành mang bao thống hận 
Nợ nhà cam chịu những lao lung 
Quê người nắng ấm mùa xuân đến 
Lòng kẻ tha hương vẫn lạnh lùng 

Ngân Sơn 

Bài Họa 

Huệ Thu Họa :
Một Ngọn Đèn Khuya 

Mây biếc trời Nam nắng tợ nhung 
Ðường xa ngàn dặm nhớ ngàn trùng 
Ðất trời nhiều lúc mưa hay nắng 
Sông núi làm sao cứ mịt mùng 
Ðất lạ thương mình buồn giận quá 
Quê người chắc bác nhớ thương lung ! 
Vong niên miễn cũng đồng tâm chí 
Một ngọn đèn khuya trống điểm thùng * 

Một ngọn đèn khuya trống điểm thùng 
Nước non thì vẫn nước non chung 
Ta đau buổi ấy bên trời lạ 
Người giẫm năm xưa khắp bốn vùng 
Việc nghĩa từng giây đừng chểnh mảng 
Quê nhà mỗi lúc nhớ mung lung 
Tuổi già mối hận thêm già nhỉ ? 
Ai đọc thơ ai có lạ lùng ! 

* Thơ Trần Tế Xương 
Năm 1920 cụ Phan Bội Châu bị bắt về Hà Nội, 
hội đồng đệ trình đòi xử tử. Cụ Trần Tế Xương làm bài thơ : 
có hai câu kết : 
Tương tư lọ phải là trai gái 
Một ngọn đèn xanh trống điểm thùng 

huệ thu 

**

Bài hoa 2 
Gió Lạnh Canh Sương 

Cuộc sống bây giờ đã lụa nhung 
Gió Thu sao vẫn thổi trùng trùng 
Nhớ xưa cảnh củ lo bom đạn
Giờ lại gường êm ngủ chẳng mùng 
Khuya dậy nhìn trời hoang vắng quá 
Sáng pha chén nước nhớ thương lung 
Bao giờ trở lại quê hương cũ 
Nghe lúc đêm khuya trống điểm thùng! 

Nghe lúc đêm khuya trống điểm thùng! 
Nợ nần thôi cũng nợ nần chung 
Thành đô nhiều buổi thơ ngâm vịnh 
Chiến thuật bao phen sức vẫy vùng 
Tức tưởi thời thường hay đuổi bắt 
Nhớ thương sao vẫn cứ mung lung 
Chao ơi ! Cuộc thế như tia chớp 
Cơn gió canh sương lạnh lạ lùng… 

Huệ Thu

***

ĐQB họa thơ Ngân Sơn

 

Các Bạn ơi,

Hụê Thu dụ khị họa Ngân Sơn 
Cái nợ ly Tao khó rũ trơn 
Chắp bút mươì vần cho nhẹ óc 
Để còn hân thưởng thú lơn tơn 

THƯƠNG HẠI CHO NGƯỜI KHÔNG NHÂN TÍNH 

Tội những người màn gấm nệm nhung 
Tự cho mình đáng ngự “ngàn Trùng : 
Không thương sản phụ nằm không chiếu 
Chẳng xót trẻ thơ ngủ chẳng mùng 
Đã lạnh đêm đông nhìn khổ quá 
Lại nồng tháng hạ ngắm thương lung 
Hỏi sao nhắm mắt làm ngơ được ? 
Lòng dạ thua xa kẻ đổ thùng 

Lòng dạ thua xa kẻ đổ thùng 
Da vàng máu đỏ tổ tiên chung 
Vênh vênh chẩu mỏ ta đầu xứ 
Ngạo nghễ dương vây mỗ nhất vùng 
Đạo đức Nhìn qua chừng tối thiểu 
Tài năng ngó lại chỉ mông lung 
Lên voi đưa đẩy nhờ thời thê ! 
Bị chửi khắp nơi chả lạ lùng

LTĐQB

Đã xem 1036 lần.

1 Comment

  1. Quê nhà mỗi lúc nhớ mung lung
    Tuổi già mối hận thêm già nhỉ ?
    Ai đọc thơ ai có lạ lùng !

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*