Buổi Sáng Soi Gương

Nhạc: Nguyễn tất Vịnh
Thơ:  Huệ Thu
Ca sĩ: Quỳnh
Lan

Sáng tôi đứng lặng ngó lòng gương
Vuốt tóc hình như tóc đẫm sương
Vuốt mặt hình như là nước mắt
Tự nhiên tôi biết tại sao buồn

Tự nhiên tôi biết không còn trẻ …
Rơi rụng bao giờ hỡi tuổi xuân ?
Mà đọng làm chi từng giọt lệ
Mà bay trước mặt nỗi bâng khuâng

Phải chi tôi với tay vừa tới
Những đám sương mù trên tóc tôi
Ðể vén trời xanh tìm chút nắng
Quê hương nhìn thấy dẫu xa xôi

Ca dao trăn trở từng nỗi nhớ
Tôi bỗng thèm nghe những tiếng mưa
Gõ giấc êm trên nền ngói cũ
Bay cùng canh võng những ban trưa

Quê hương cha mẹ tôi thầm hỏi :
Gi ở đâu rồi giờ ở đâu ?
Tóc đã nhuốm sương lòng đã bạc
Rừng phong có lẽ lá đang rơi …

huệ thu

Đã xem 87 lần.

1 Comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*